Cánh cửa của niềm tin
Bình chọn: 314
Bình chọn: 314
Đến tám giờ thì xong câu khẩu hiệu dán lên tường. Nhìn "thành quả" không đến nỗi tệ, tôi quét mồ hôi túa ra lên trán hào hứng dán cuộn lại phụ mọi người dán.
Một đứa bạn trong lớp chợt nhìn tôi, nói: "Chà, cậu đã cười rồi kìa?"
Tôi ngạc nhiên hỏi lại: "Tớ á? Vì sao tớ lại không cười?"i
Cô bạn kia lí nhí: "Là vì thấy Tuấn lúc nào cũng ngồi một góc trong lớp, ai hỏi gì cũng ậm ừ cho qua, tụi mình lại tưởng cậu học giỏi nên không muốn chơi với tụi mình."
Tôi... sững người. Trời ạ! Là do tôi tự ti, tôi sợ với bàn chân thiếu ngón của mình, tôi sẽ vướng chân mọi người, tôi không thể hòa đồng được, chứ có bao giờ tôi nghĩ mình hơn người khác đâu. Trong lúc tôi đangkhông biết nói gì, thì Nhi xua xua tay: "Thôi, chuyện đó nói sau. Bây giờ 'nhiệm vụ' khác của Tuấn sẽ là tham gia vào lễ hội prom với lớp mình. Mọi người đồng ý không?" Cả lớp ồ lên, và đều hưởng ứng.
- Lễ hội Prom? Không, không được! Tớ... không biết nhảy! - Tôi lắc đầu nguầy nguậy.
- Có gì đâu, mình sẽ dạy cậu, từ đây đến prom còn những hai tuần lận mà.
- Nhưng..nhưng mà.. - Tôi vẫn chưa hoàn sửng sốt, ngay lập tức, tôi nhớ ra một lý do: "Tớ... không có ai để khiêu vũ đâu".
Cả nhóm im lặng. Tôi thở phào nhẹ nhõm, lý do như vậy thì chẳng thể nào bắt bẻ được tôi. Tôi sợ lễ hội, tôi sợ đông người, và hơn hết tôi không đủ tự tin để nhảy trên chính đôi chân tật nguyền của mình!
Cuối cùng, một giọng nói vang lên: "Được, mình sẽ nhảy với cậu"
Tôi quay về phía giọng nói. Là Nhi!
- Tại sao cậu lại nhận nhảy chung với mình? - Tôi hỏi khi hai đứa đang trên đường về.
- Mình không biết, vì bỗng dưng vậy.
- Cậu biết không... chân mình có tật...
- Mình biết rồi mà.
- Nếu mình nhảy sai, hay lúc nhảy chân mình lên cơn co giật, cậu sẽ trở thành trò cười cho cả trường mất.
- Nếu mới bắt đầu mà cậu đã lo sợ, vậy đâu còn thử thách và niềm tin, đúng không?
Khi nói câu đó, Nhi nhìn tôi và cười. Một nụ cười dịu dàng và tràn đầy niềm tin. Tôi cảm thấy xấu hổ cho mình. Vì thật ra, tôi đang lo sợ. Tôi sợ mình lại trở về quá khứ trước đây, ngã bẹp giữa toàn trường và bao ánh mắt nhìn, giễu cợt có, e ngại có... Những người "bình thường", thậm chí còn xuất sắc, như Nhi thì làm sao có thể hiểu được mang nặng trong mình niềm tự ti khó khăn đến thế nào?
- Cậu không thể hiểu được đâu, vì cậu là người bình thường mà. - Tôi cúi gằm mặt, rõ ràng tôi đang nhút nhát.
- Cậu sai rồi, tớ không như cậu nghĩ đâu. - Nhi lại mỉm cười, và trước sự ngạc nhiên của tôi. Cậu ấy gỡ đôi bàn tay tôi đang nắm chặt và xòe rộng ra. Đôi bàn tay bóng lên và đầy vệt nước. - Cậu nhìn xem, mình bị bệnh mồ hôi tay từ nhỏ, rõ ràng nó không nguy hiểm, nhưng phiền phức thì có. Từ nhỏ, mình rất ngại nắm tay người khác vì ai chạm vào bàn tay ướt sũng của mình đều giật lùi lại, ái ngại nhìn mình. Lớn rồi thành quen, mình ít khi dám cho ai đó đụng vào tay mình. Nhưng cậu, cậu đã nắm tay mình rất lâu và không bỏ ra đấy!
- Là vì... - tôi lí nhí - Mình đang mãi nghĩ không biết tập nhảy với một người đi khập khiễng như mình thì cậu có ngại không?
Nhi lau bàn tay mình rồi nắm chặt lấy tay tôi: "Bởi vì cậu quá đè nặng mặc cảm của mình nên thậm chí không biết rằng mỗi người chúng ta, ai cũng có một một khiếm khuyết gì đó so với mọi người. Tớ cũng như cậu, khiếm khuyết của tớ nằm ở bàn tay, của cậu nằm ở bàn chân. Nhưng không có nghĩa vì khuyết điểm đó mà mình tự cô lập mình so với mọi người. Cậu xem, rõ ràng cậu nói cậu nhảy bị khiễng, nhưng nãy giờ chúng ta vẫn phối hợp rất nhịp nhàng, đúng không?"
Tôi im lặng, tiếp tục nhún theo bản nhạc. Từ khi Nhi nói ra, bất an trong lòng tôi chợt tiêu tan, bàn chân thiếu mất hai ngón cũng không còn nhói lên nữa, hệt như một phép thuật vậy.
Lễ hội prom sau đó, tôi với Nhi chọn bộ dạ hội tuxedo và váy len rời. Tôi không đi nhanh được, nên chỉ nhảy theo kiểu cổ điển. Từng bước, từng bước, tôi nhịp nhàng theo từng bước nhảy của Nhi. Và khi kết thúc, tôi thầm thì vào tai cậu ấy rằng: "Từ nay, đôi bàn tay lành lặn của tớ sẽ hong khô cho cậu, và đôi chân của cậu sẽ giúp chúng ta thêm vững bước, cậu đồng ý không?"
Hạnh phúc chỉ có khi bạn tự đứng lên tìm thấy cánh cửa của niềm tin!
Những cú điện thoại buổi tối gợi cảm giác bất an. Mặc dù là thằng con trai chuyên Hóa, thế nhưng những hồi chuông vang lên trong đêm vẫn khiến tôi lo âu khó hiểu. Cách đây hai tháng, cũng v[…]
Truyện ngắn
Shop thời trang của Nhã nằm cách nhà thờ một quãng, vừa đủ gần để nghe rõ tiếng chuông, lại vừa đủ xa để tránh được những ồn ào náo nhiệt không cần thiết mỗi dịp bên đạo có lễ, rước. Nhưn[…]
Truyện ngắn

Nếu tuần đó con về ! Nếu buổi chiều hôm đó con gọi cho bố! Thì có lẽ chuyện đã không thế. Con cố gắng giống bố nhưng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nữa cả. Những gì hạnh phúc nhất con có được l[…]
Truyện ngắn

Hắn gọi tôi là "Phù thủy tai quái". Đơn giản là vì dù hắn có sử dụng chiêu trò nào đi nữa thì tôi vẫn phát hiện ra những "Romantic love story" của hắn. Sau đó là những cuộc gặp gỡ bí mật vớ[…]
Truyện ngắn

Cuộc gặp gỡ chí mạng - Lưu Tiểu Mị - 2013
Sau một tai nạn giao thông thảm khốc, số phận đã gắn kết hai người vốn xa lạ lại với nhau. Lâm Uyển chứng kiến cái chết của vị hôn phu ngay trong phòng cấp cứu.Còn Trần Kình tìm mọi thủ đoạn[…]
Sách Hay
Năm lớp sáu, hai thằng được xếp ngồi cạnh nhau. Cả hai đều lầm lì ít nói nên chẳng thằng nào thèm bắt chuyện với thằng nào. Mãi tới một hôm thằng này thấy thằng kia ôm mấy cuốn truyện tranh […]
Truyện ngắn
Chỉ cần các bạn chăm chú một chút vào câu chuyện kỳ lạ này các bạn sẽ dễ dàng tin rằng nó là sự thật. Mà câu chuyện này kéo dài không phải chỉ có một ngày. Hàng tháng trời ròng rã, thậm c[…]
Truyện ngắn

Vấn đề của thế giới ngày nay thì ngược lại: con người thì để sử dụng, còn đồ vật thì để yêu thương. 1. Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một[…]
Truyện ngắn