Cảm ơn em đã cứu cuộc đời anh
Bình chọn: 295
Bình chọn: 295
Cuối cùng cũng đã đến đợt hóa trị cuối. Sức khỏe tôi bình phục nhanh. Không lâu sau tôi được xuất viện. Một tháng sau đó tôi đã có thể tự đi lại mà không cần người đỡ. Tóc tôi cũng đã râm lâm mọc lại. Và cũng đã đến thời điểm mà tôi mong chờ bấy lâu nay, đó là bình phục hoàn toàn. Không cần nói thì cũng biết tôi vui mừng đến cỡ nào. Tôi thầm nhớ ơn những bác sĩ đã cứu sống cuộc đời tôi. Thế rồi tôi quyết định sẽ mua quà đến thăm và trực tiếp nói lời cảm tạ. Khi tôi đến gặp người bác sĩ đã chuẩn đoán cho tôi, đã luôn cho tôi những kết quả tốt thì ông đang bận rộn với những bệnh án. Người bác sĩ ngước lên nhìn tôi tươi cười. Vẫn nụ cười ấy, nụ cười đã trao cho tôi bao nhiêu niềm tin và hy vọng. Tôi nói:
"Tôi muốn trực tiếp đến cảm ơn bác sĩ đã nhiệt tình cứu chữa bệnh tình của tôi. Tôi vô vàn cảm ơn bác sĩ. Tôi nợ bác sĩ một cuộc đời."
Người bác sĩ lại cười, và nhìn tôi:
"Thật ra tôi chẳng làm gì cả. Người thật sự cứu anh chính là vợ anh."
Tôi ngạc nhiên:
"Ý bác sĩ là sao?"
"Thật ra, ban đầu bệnh tình của anh rất nặng. Khi khám cho anh, tôi nhận thấy tế bào ung thư đang lan ra rất nhanh. Lúc đó, tôi rất lo. Vì tinh thần của anh càng lúc càng suy sụp nên bệnh lại càng trở nặng. Vợ anh chính là người hiểu rõ về điều đó nên cô đã nhờ tôi sửa bệnh án lại một chút và nói với anh rằng tình trạng bệnh của anh có thể có tiến triển tốt."
Tôi im lặng, bất động không nói được lời nào.
"Anh thật may mắn." – Bác sĩ nói tiếp "chính vợ anh đã hiểu và động viên anh. Nhưng cô ấy biết rõ dù cô ấy khuyên anh một trăm câu đi nữa thì cũng không bằng một câu "anh sẽ mau khỏi bệnh" của bác sĩ. Cô ấy cũng giúp tôi hiểu được rằng nếu thuốc là để chữa bệnh cho cơ thể thì lời nói của các bác sĩ chúng tôi sẽ có thể chữa lành những căn bệnh tinh thần. Từ sau trường hợp của anh, tôi đã phải suy ngẫm rất nhiều về những gì mình sắp nói với bệnh nhân. Tôi cố gắng làm cho họ vui và tin rằng họ sẽ lành bệnh. Tôi không dám nhận lời cảm ơn của anh mà ngược lại anh có thể giúp tôi chuyển lời cảm ơn của tôi đến vợ anh được không?"
Tôi lại im lặng một lúc, nước mắt bắt đầu lăn dài. Tôi nhìn bác sĩ một lần nữa, tạm biệt ông và ra về. Vừa đến nhà, tôi ôm chầm lấy vợ và nói: "Cảm ơn em đã cứu cuộc đời anh."

Chuyện Phạm Lãi không cứu được con
Phạm Lãi, tên tự là Thiếu Bá, là một tướng tài của nước Việt ở Trung Hoa thời Xuân Thu Chiến Quốc. Theo Sử ký, con thứ Phạm Lãi phạm tội giết người, bị giam ở nước Sở. Phạm Lãi quen tướng q[…]
Truyện ngắn
Con gái đứng ngoài sân, lặng nhìn bóng mẹ đang xê xếp mọi thứ trong căn nhà nhỏ. Ngày hai mươi ba âm lịch, tết ông công ông táo. Con gái nghe lời mẹ, cũng lặn lội ra chợ từ sớm mua chút đồ[…]
Truyện ngắn

Ngày chông chênh, tối lại chông chênh. Ấy vậy đã thấp thoáng nửa năm, tôi sống bằng đồng lương ít ỏi trong công việc phụ bàn quán nhậu. Chia tay cánh cổng Đại học Công Nghệ Thông Tin, tôi b[…]
Truyện ngắn
Ở một thị trấn nhỏ êm đềm và thơ mộng kia có đôi nam nữ rất yêu nhau.Họ cùng tựa vào nhau trên đỉnh núi cùng ngắm cảnh bình minh và cùng tiễn những ánh chiều tà trên biển. Mọi người nhìn h[…]
Truyện ngắn

Người dạo chơi bên cạnh chúng ta, có lẽ đều đang chờ đợi một sự lĩnh ngộ, chờ đợi lúc thích hợp gặp lại, thời gian đúng rồi, bạn sẽ phải lòng người ấy, may thay, kiếp này các bạn vẫn còn gặp[…]
Truyện Blog

"Nhưng giờ tôi biết má cũng buồn, bởi nhiều lúc tôi bỏ bà một mình ở nơi cũ, thời gian cũ để một mình tôi đi vào thế giới ảo đầy quyến rũ. Không cần nỗi lực lớn nào, không cần với tay cao, c[…]
Truyện ngắn

Ừ! Chuyện gì rồi chẳng sẽ qua. Chỉ là mỗi người có một cách riêng để vượt qua những nỗi đau trong đời... Năm đó, mẹ vừa nhận quyết định nghỉ hưu – chính thức chấm dứt hơn 25 năm dài làm gi[…]
Truyện ngắn

Đời đàn bà sinh ra, dường như gắn liền với những cái ngưỡng. Lúc còn nhỏ, cha mẹ dặn đi đâu cũng về sớm, con gái phải ở trong nhà, tề gia nội trợ, việc ngoài đường là của đàn ông. Ông bà xư[…]
Truyện Blog