Cảm ơn em đã cứu cuộc đời anh
Bình chọn: 316
Bình chọn: 316
Cuối cùng cũng đã đến đợt hóa trị cuối. Sức khỏe tôi bình phục nhanh. Không lâu sau tôi được xuất viện. Một tháng sau đó tôi đã có thể tự đi lại mà không cần người đỡ. Tóc tôi cũng đã râm lâm mọc lại. Và cũng đã đến thời điểm mà tôi mong chờ bấy lâu nay, đó là bình phục hoàn toàn. Không cần nói thì cũng biết tôi vui mừng đến cỡ nào. Tôi thầm nhớ ơn những bác sĩ đã cứu sống cuộc đời tôi. Thế rồi tôi quyết định sẽ mua quà đến thăm và trực tiếp nói lời cảm tạ. Khi tôi đến gặp người bác sĩ đã chuẩn đoán cho tôi, đã luôn cho tôi những kết quả tốt thì ông đang bận rộn với những bệnh án. Người bác sĩ ngước lên nhìn tôi tươi cười. Vẫn nụ cười ấy, nụ cười đã trao cho tôi bao nhiêu niềm tin và hy vọng. Tôi nói:
"Tôi muốn trực tiếp đến cảm ơn bác sĩ đã nhiệt tình cứu chữa bệnh tình của tôi. Tôi vô vàn cảm ơn bác sĩ. Tôi nợ bác sĩ một cuộc đời."
Người bác sĩ lại cười, và nhìn tôi:
"Thật ra tôi chẳng làm gì cả. Người thật sự cứu anh chính là vợ anh."
Tôi ngạc nhiên:
"Ý bác sĩ là sao?"
"Thật ra, ban đầu bệnh tình của anh rất nặng. Khi khám cho anh, tôi nhận thấy tế bào ung thư đang lan ra rất nhanh. Lúc đó, tôi rất lo. Vì tinh thần của anh càng lúc càng suy sụp nên bệnh lại càng trở nặng. Vợ anh chính là người hiểu rõ về điều đó nên cô đã nhờ tôi sửa bệnh án lại một chút và nói với anh rằng tình trạng bệnh của anh có thể có tiến triển tốt."
Tôi im lặng, bất động không nói được lời nào.
"Anh thật may mắn." – Bác sĩ nói tiếp "chính vợ anh đã hiểu và động viên anh. Nhưng cô ấy biết rõ dù cô ấy khuyên anh một trăm câu đi nữa thì cũng không bằng một câu "anh sẽ mau khỏi bệnh" của bác sĩ. Cô ấy cũng giúp tôi hiểu được rằng nếu thuốc là để chữa bệnh cho cơ thể thì lời nói của các bác sĩ chúng tôi sẽ có thể chữa lành những căn bệnh tinh thần. Từ sau trường hợp của anh, tôi đã phải suy ngẫm rất nhiều về những gì mình sắp nói với bệnh nhân. Tôi cố gắng làm cho họ vui và tin rằng họ sẽ lành bệnh. Tôi không dám nhận lời cảm ơn của anh mà ngược lại anh có thể giúp tôi chuyển lời cảm ơn của tôi đến vợ anh được không?"
Tôi lại im lặng một lúc, nước mắt bắt đầu lăn dài. Tôi nhìn bác sĩ một lần nữa, tạm biệt ông và ra về. Vừa đến nhà, tôi ôm chầm lấy vợ và nói: "Cảm ơn em đã cứu cuộc đời anh."

Cho bản thân một ngày khác đi, cho mình một ngày thư thái, để suy ngẫm, để đạp xe ba cây số mua mấy que kem Tràng Tiền vào một buổi trưa hè, thấy cũng không tệ đâu, nhỉ? Cơn mưa ban sáng kh[…]
Truyện ngắn

Bởi vì chúng mình là bạn của nhau!
Tại sao chuyện đó lại xảy ra với mình chứ. Một người là bạn thân của mình, một người là mình thích. Vậy mà giờ đây họ lại yêu nhau. 1. Hồng Nhật kí, ngày ... tháng ... năm ... Sáng nay[…]
Truyện ngắn

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệ[…]
Truyện ngắn
Với tuổi thơ của mình, tôi đã quen với những trận đòn roi, ngày đó Bố Mẹ không chỉ mắng mà còn đánh tôi rất nhiều. Dường như từ khi biết ghi nhớ thì tôi nhớ rằng mình lớn lên trong những trậ[…]
Truyện ngắn

"Không sao đâu con, đôi khi con trai cũng cần phải khóc, như thế cũng không sao cả". Cha tôi là một người lái xe giao bánh mì. Ngày bé, mỗi khi đi chơi, tôi thường nắm lấy ngón tay út của ô[…]
Truyện ngắn
Vợ tôi hỏi: Trên TV có gì không anh? Tôi trả lời: Có rất nhiều bụi bặm, chắc tại em quên lau. Thế là hai vợ chồng cãi nhau. Cuối tuần, vợ tôi muốn đi đến một nơi thật đắt tiền. Tôi chở bả t[…]
Truyện ngắn
Chưa khi nào con cảm thấy mình yếu đuối và cần có mẹ như lúc này! Con xin lỗi. cho con khóc một lần này thôi nha mẹ. một lần này thôi rồi con sẽ thôi không khóc nữai......... Có lẻ bây giờ […]
Tâm Sự

Mọi thứ đã kết thúc, tôi và anh đã không còn la vợ chồng của nhau nữa, anh đi con đường anh, tôi đi con đường tôi. 1. Trên thế gian này luôn tồn tại hai chữ được gọi là quá khứ, nó như […]
Truyện ngắn

Trời hôm ấy không có gì đặc biệt
Tôi chỉ nhớ năm đó cô giáo cho bài tập làm văn như sau "Chó là người bạn lâu đời nhất của con người, cho nên em hãy tả con chó nhà em đi còn chờ gì nữa." "Ví dụ, năm lớp ba tôi học chung lớ[…]
Sách Hay