Cảm ơn em đã cứu cuộc đời anh
Bình chọn: 303
Bình chọn: 303
Cuối cùng cũng đã đến đợt hóa trị cuối. Sức khỏe tôi bình phục nhanh. Không lâu sau tôi được xuất viện. Một tháng sau đó tôi đã có thể tự đi lại mà không cần người đỡ. Tóc tôi cũng đã râm lâm mọc lại. Và cũng đã đến thời điểm mà tôi mong chờ bấy lâu nay, đó là bình phục hoàn toàn. Không cần nói thì cũng biết tôi vui mừng đến cỡ nào. Tôi thầm nhớ ơn những bác sĩ đã cứu sống cuộc đời tôi. Thế rồi tôi quyết định sẽ mua quà đến thăm và trực tiếp nói lời cảm tạ. Khi tôi đến gặp người bác sĩ đã chuẩn đoán cho tôi, đã luôn cho tôi những kết quả tốt thì ông đang bận rộn với những bệnh án. Người bác sĩ ngước lên nhìn tôi tươi cười. Vẫn nụ cười ấy, nụ cười đã trao cho tôi bao nhiêu niềm tin và hy vọng. Tôi nói:
"Tôi muốn trực tiếp đến cảm ơn bác sĩ đã nhiệt tình cứu chữa bệnh tình của tôi. Tôi vô vàn cảm ơn bác sĩ. Tôi nợ bác sĩ một cuộc đời."
Người bác sĩ lại cười, và nhìn tôi:
"Thật ra tôi chẳng làm gì cả. Người thật sự cứu anh chính là vợ anh."
Tôi ngạc nhiên:
"Ý bác sĩ là sao?"
"Thật ra, ban đầu bệnh tình của anh rất nặng. Khi khám cho anh, tôi nhận thấy tế bào ung thư đang lan ra rất nhanh. Lúc đó, tôi rất lo. Vì tinh thần của anh càng lúc càng suy sụp nên bệnh lại càng trở nặng. Vợ anh chính là người hiểu rõ về điều đó nên cô đã nhờ tôi sửa bệnh án lại một chút và nói với anh rằng tình trạng bệnh của anh có thể có tiến triển tốt."
Tôi im lặng, bất động không nói được lời nào.
"Anh thật may mắn." – Bác sĩ nói tiếp "chính vợ anh đã hiểu và động viên anh. Nhưng cô ấy biết rõ dù cô ấy khuyên anh một trăm câu đi nữa thì cũng không bằng một câu "anh sẽ mau khỏi bệnh" của bác sĩ. Cô ấy cũng giúp tôi hiểu được rằng nếu thuốc là để chữa bệnh cho cơ thể thì lời nói của các bác sĩ chúng tôi sẽ có thể chữa lành những căn bệnh tinh thần. Từ sau trường hợp của anh, tôi đã phải suy ngẫm rất nhiều về những gì mình sắp nói với bệnh nhân. Tôi cố gắng làm cho họ vui và tin rằng họ sẽ lành bệnh. Tôi không dám nhận lời cảm ơn của anh mà ngược lại anh có thể giúp tôi chuyển lời cảm ơn của tôi đến vợ anh được không?"
Tôi lại im lặng một lúc, nước mắt bắt đầu lăn dài. Tôi nhìn bác sĩ một lần nữa, tạm biệt ông và ra về. Vừa đến nhà, tôi ôm chầm lấy vợ và nói: "Cảm ơn em đã cứu cuộc đời anh."

Chiếc dao chỉ có dấu vân tay của tôi và Dương Cầm. Tôi đủ lớn để hiểu được những gì người ta nghĩ về mình. Tôi cũng chẳng lên tiếng thanh minh. Cuối cùng thì cảnh sát gấp hồ sơ lại. Dương Cầ[…]
Truyện ngắn

......Kiếp trước mình nợ nhau ít quá, kiếp này mình chỉ trả nợ nhau ngắn ngủi vậy thôi.... Ngày ấy, em là cô gái 24 tuổi, loay hoay với những cảm xúc chóng vánh đến rồi đi, đợi chờ một ngư[…]
Truyện ngắn
Tao đang yêu mày à – Hương thẹn thùng đáp. Hả, cái gì, thôi cho tao xin, thằng nào vô phúc bị mày để ý thế? Hưng và Hương chơi với nhau từ lớp 10. Đến giờ Hưng vẫn nhớ cái ngày cô giáo đ[…]
Truyện ngắn

Tôi yêu cầu các em phải đi học thêm! – Quắc mắt nhìn lũ học trò chẳng hiểu mô tê gì, tôi nói tiếp Các em có nghe tôi nói không? Vẫn im lặng. Trống đổi tiết. Tôi hết giờ dạy. Xuống phòng h[…]
Truyện ngắn
Khi người thầy dừng lại, lớp học vẫn im lặng một hồi. Bỗng có cánh tay giơ lên, và một sinh viên hỏi: "Thưa giáo sư, vậy bia tượng trưng cho cái gì?" Một giáo sư đang trong giờ giảng về các[…]
Truyện ngắn

Vì tình tôi chút nữa đã hại anh mình
Tai ương ập xuống vào một tối mùa Đông lạnh cóng khi người hàng xóm tất tả chạy sang báo tin bố mẹ tôi bị tai nạn trên đường đánh hàng từ biên giới về. Còn nhớ khi đó đứa trẻ 12 tuổi là tôi […]
Tâm Sự

Và sau cùng tuổi trẻ chúng tôi đã làm những gì để chống chọi lại những nỗi cô độc ám ảnh đó! Lúc vừa bước lên xe buýt thì trời đổ mưa tầm tã. Gió rít mạnh từng hồi, khiến cho hàng cây bằng […]
Truyện ngắn

Cảm ơn mẹ đã cho con được sống
Người đàn bà đội vội chiếc nón lên đầu, tắt tả rẽ vào con hẻm nhỏ, đi thật nhanh như thể sợ ai đó trông thấy. Vân đứng lặng nhìn theo, tim nhói đau, cái cảm giác bị bỏ rơi lại ùa về. Người […]
Truyện ngắn

Yêu đơn phương, có đáng để đánh đổi?
Tình yêu đơn phương vốn chỉ đẹp khi vẫn còn hi vọng, tồn tại khi niềm tin còn lành vững. Những người cô đơn quá lâu, dễ nuôi dưỡng cảm giác thân thiết với người tỏ ra lo lắng cho mình. Đừng […]
Truyện Blog