Cảm ơn em đã cứu cuộc đời anh
Bình chọn: 317
Bình chọn: 317
Cầm phiếu chuẩn đoán bệnh trên tay, tôi như rơi xuống địa ngục không đáy. Thế giới bây giờ chỉ một màu đen tối. Tôi nhìn người bác sĩ như nhìn một tên đao phủ đã không thương tiếc giáng một nhát đao ác nghiệt xuống cuộc đời tôi chỉ với dòng chữ "Ung thư Gan."
***
Tôi, một Trưởng phòng kế toán của một công ty lớn giữa thành phố phồn hoa. Tôi có một người vợ đẹp, hai đứa con ngoan và một căn nhà hai tầng đáng ngưỡng mộ. Cuộc sống của tôi là những chuỗi ngày hạnh phúc như mơ. Cho đến một ngày tôi bị xuất huyết đường tiêu hóa phải đưa vào bệnh viện. Tôi cũng biết mình hay uống quá chén mỗi khi tiếp khách hay có tiệc tùng với bạn. Vợ tôi vẫn hay nhắc nhở, nhưng tôi cứ chủ quan vì thấy sức khỏe không thay đổi mấy. Vậy mà cái tôi nhận được bây giờ là căn bệnh ung thư quái ác.
Từ ngày rời bệnh viện, tôi đau khổ, tôi trở nên cáu gắt với vợ con. Vợ tôi cố gắng chăm sóc tôi hết mực, nhưng tôi phủ phàng nói những lời nặng nhẹ nàng. Vợ tôi buồn lắm, tôi biết chứ. Nhưng tôi còn đau khổ hơn nàng gấp mấy trăm lần kìa. Tôi sắp chết rồi, tôi sắp rời khỏi thế giới này rồi. Còn gì là nhà cao, còn gì là cửa rộng, còn gì là vợ đẹp, còn gì là con ngoan. Còn gì nữa những công sức tôi đổ dồn cho công việc, còn gì bao mơ ước tôi đang ấm ủ, còn gì những niềm hy vọng mà gia đình gửi gắm vào tôi, còn gì nữa đâu. Sức khỏe tôi xuống dốc không phanh. Tôi trở nên tiều tụy, không còn sức lực nữa. Tôi nằm trên giường để cho từng tế bào ung thư gặm nhấm cơ thể bạc nhược này. Thỉnh thoảng tôi khóc và trách "Vì sao ông trời ban cho tôi một cuộc đời quá ngắn ngủi như vậy?"
Tháng sau tôi bắt đầu lần tái khám đầu tiên trong bệnh viện Ung Bướu. Sau khi khám xong tôi nhanh chóng bước ra ngoài, không muốn nghe bất cứ lời nào từ bác sĩ. Cảnh tượng xung quanh tôi thật đáng sợ. Những cô gái không có tóc vì đang trị liệu, những bệnh nhân nằm thở hì hụt vì mệt, có vài người ngồi khóc vì người thân vừa mới mất, một địa ngục trần gian đang diễn ra. Tôi thở dài, nhưng cố kiềm cảm xúc. Bỗng nhiên vợ tôi vui vẻ bước nhanh tới tôi. Có gì mà nàng vui vậy kìa, tôi đang sắp chết mà nàng còn cười được sao. Một thoáng tôi cảm thấy ghét cay ghét đắng người đã đầu ấp tay gối với tôi mấy năm qua.
- Anh, bác sĩ nói sức đề kháng của anh rất mạnh, nên căn bệnh có thể được chữa trị.
Nghe xong, tôi nhếch môi cười và nghĩ chuyện đó không thể xảy ra được. Tôi đã đọc báo và thấy rất nhiều trường hợp chết vì bệnh ung thư. Tôi toan cãi:
- Chắc không? Bệnh này thì chỉ có chết. Em đừng chọc anh nữa.
- Thật mà, bác sĩ mời anh vào nói chuyện đó. Anh đi với em đi.
Trong lòng lắm nghi ngờ, nhưng vẫn lóe lên một chút hy vọng. Biết đâu nàng nói thật. Bao năm qua tôi tập thể dục đều đặn, luôn giữ cho thể trạng mạnh mẽ. Có thể là thật. Chúng tôi bước vào phòng, ông bác sĩ nhìn tôi cười tươi rói:
- Anh là trường hợp đầu tiên chúng tôi gặp đấy. Cơ thể của anh có sức chống chọi với tế bào ung thư rất cao. Có thể thấy các tế bào đang phát triển nhưng rất chậm. Nếu ngay bây giờ anh có một tinh thần mạnh mẽ, quyết tâm chống lại căn bệnh và đồng ý thực hiện điều trị thì tôi tin anh có thể qua khỏi.
Tôi mừng quá, miệng cứ nói lia "cảm ơn bác sĩ" nhưng trong lòng vẫn có chút lo âu. Vợ tôi vẫn nắm chặt lấy tay tôi từ lúc mới bước vào. Chúng tôi nhìn nhau rồi quay sang nhìn bác sĩ. Ông ấy không giống như một tên đao phủ nữa rồi, bây giờ ông trở thành ông Bụt đến cứu lấy đời tôi.
Tôi nghe lời bác sĩ, giữ vững lòng tin. Tôi nuôi dưỡng một hy vọng mãnh liệt rằng tôi sẽ chiến thắng căn bệnh nan y này. Tôi thôi không nằm nữa mà tập đi bộ, tôi cố sức ăn uống. Vợ tôi tìm cho tôi những bộ phim hay và hài hước để tinh thần tôi luôn thoải mái. Tôi uống thuốc đều đặn. Tôi xin nghỉ phép dài hạn để dưỡng bệnh. Bạn bè, đồng nghiệp đều rất ngạc nhiên với tinh thần lạc quan của một người bệnh nặng như tôi. Lần tái khám tiếp, bác sĩ tiếp tục báo tin vui rằng tế bào ung thư không phát triển nữa. Tôi rất vui và cố gắng điều trị. Rồi tôi bắt đầu trị bệnh bằng phương pháp hóa trị. Bác sĩ cảnh báo tóc tôi sẽ rụng, tôi sẽ rất mệt và khó chịu, ăn uống sẽ khó khăn, nhưng tôi chấp nhận hết. Tôi tin bản thân mình sẽ chịu đựng được tất cả. Cuộc xạ trị bắt đầu, tôi đau đớn quằn quại, nhưng tôi cố gắng. Tôi sắp vượt qua cái thử thách đớn đau này rồi. Cho đến một ngày tôi sẽ lại khỏi bệnh, sẽ lại làm việc, sẽ lại lái xe chở vợ và con đi chơi, sẽ lại đi gặp bạn bè bàn về cuộc sống. Tôi sẽ chia sẻ kinh nghiệm cho mọi người rằng tôi đã vượt qua căn bệnh như thế nào. Cuộc đời như đang từ màu đen chuyển dầng sang màu xanh hy vọng.
Đến đợt hóa trị thứ ba, tôi mệt hơn, bị rối loạn tiêu hóa và tóc rụng nhiều hơn lần đầu. Những điều đó không làm tôi nản lòng, vì lần trước bác sĩ đã nói với tôi rằng các tế bào ung thư trong cơ thể tôi đang giảm rất nhanh. Tôi chịu đau chỉ một thời gian ngắn thôi thì sẽ khỏe mạnh lại bình thường. Có khi đau đớn q

"Nhưng giờ tôi biết má cũng buồn, bởi nhiều lúc tôi bỏ bà một mình ở nơi cũ, thời gian cũ để một mình tôi đi vào thế giới ảo đầy quyến rũ. Không cần nỗi lực lớn nào, không cần với tay cao, c[…]
Truyện ngắn
Ở cái tuổi mười sáu, có lẽ cô bé nào cũng từng có một giấc mơ cổ tích của riêng mình. Chính mình, trong giấc mơ sẽ là một nàng công chúa ngủ trong rừng, xinh đẹp với một chiếc váy trắng muốt[…]
Truyện ngắn
Từ hồi bé, tôi đã thấy người ta gọi bác là "ông Tính hâm" và gọi các con bác là "con nhà Tính hâm". Cứ mỗi khi thấy bác vác cày, kéo trâu ra đồng hoặc gánh cỏ đi ngang qua là người ta lại nh[…]
Truyện ngắn
Có những điều rất đáng quý đáng trân trọng và nó ở rất gần ta. Vậy cớ gì ta không nắm lấy nó nhỉ. Đừng để vuột mất những gì đáng quý ngay bên cạnh mình. 1. Tôi chưa bao giờ để ý tới một ngư[…]
Truyện ngắn
Vì ước mơ ở phía đó, phải không Thuyên? Lớp mười. Tôi được xếp ngồi cạnh một tên con trai có đôi lông mày rậm như hai con sâu róm vắt ngang qua khuôn mặt, mắt lúc nào cũng ướt rượt, lông mi[…]
Truyện ngắn

"Đừng nói chuyện tình nghĩa với loại đàn bà sẵn sàng nằm ngửa trên giường nếu đàn ông chồng đủ tiền! Đó là lý do vì sao, gái bao chính là một thứ gái điếm mạt hạng, thậm chí không bằng gái đ[…]
Truyện Blog
Giờ đây tôi mới nhận ra rằng bấy lâu nay sự quan tâm của em dành cho tôi chỉ đơn thuần là tình bạn. Em tốt với tôi và tốt với tất cả mọi người khác nữa. Chỉ tiếc là tôi không nhận ra sớm hơn[…]
Tâm Sự

Chị ghét em...rất ghét. Ghét từ khi em còn là cái thai trong bụng mẹ. Một buổi sáng tinh khôi, em vừa mở mắt đã nghe tiếng chị la toáng dưới nhà: "Oái, cái áo của con. Lại là cái thằng phá […]
Truyện ngắn

Nhà người – Cho Một Tết Nào Đã Cũ
Có bao nhiêu điều chị không biết, hay đã từ lâu rồi chị không nhớ... Chị mở tivi. Mùng 6 tết. Vẫn những chương trình quen thuộc. Cầm remote bật qua loa vài kênh rồi chị dừng lại ở 1 một bộ […]
Truyện ngắn