Cảm ơn cậu nhé, Nobita
Bình chọn: 441
Bình chọn: 441
Cậu luôn nhìn mọi thứ xung quanh bằng con mắt nghi ngờ vì với cậu ngay cả bố cậu còn nói dối cậu nữa . Từ hôm tớ biết chuyện đó, tớ hiểu và quý cậu nhiều hơn, không như những gì tớ nghĩ về cậu trước kia. Tớ thấy mình hạnh phúc hơn cậu nhiều, dù bố mẹ tớ không cho tớ những thứ như bọn cậu có nhưng tớ có tình yêu của bố của mẹ vậy là đủ cậu nhỉ? Vậy cứ ngày ngày trôi qua, tớ tự nhủ bản thân là sẽ quan tâm cậu nhiều hơn để phần nào cậu sẽ không còn thấy cô đơn nữa. Tớ với cậu hay nói chuyện nhiều hơn, nhắn tin nữa chứ nhỉ... Ngày đó mãi lớp 12 tớ mới có điện thoại chỉ là cái cục gạch thôi, nhưng nó lại là thứ giúp tớ với cậu gần nhau hơn suốt thời gian bận rộn thi cử. Cậu bảo tớ, bọn con gái nhắn tin cậu không bao giờ trả lời, bọn lớp bảo cậu kiêu, thế mà cậu luôn là người gọi hay nhắn tin cho tớ. Bọn lớp biết vậy, cứ nghĩ tớ với cậu yêu nhau. Tại mình thân nhau mà, đi đâu cũng dính lấy nhau. Cậu gọi tớ là xuka, tớ gọi cậu là nobita, nhưng vẫn thích gọi là tự kỉ hơn ý. hì hì. Tớ vẫn nhớ, cậu không thích ai đụng vào đồ của mình, mà trừ tớ ra...
Tự kỉ, mang mấy cái bút? Trong cặp đấy, mở mà lấy... Ê, Xuka, mở cặp lấy hộ cái ví cái... Cậu nói mà mấy đứa cứ tròn mắt lên nhìn, có đứa nào được lục cặp cậu đâu mà. Có bao giờ cậu cho ai mượn gì đâu mà. Sao cậu lại cho tớ cái đặc quyền đó, chỉ tớ mới lục cặp cậu được, chỉ tớ mới biết cậu để gì ở ngăn nào, chỉ tớ mới biết hôm nay cậu có đi học không, sao lại không đi... Tớ thấy vui vì điều đó lắm Tự kỉ ak.
Có được những điều này là cả một quá trình "đào tạo" đấy nhỉ? hì hì . Chẳng không thế còn gì. Cậu không cho ai mượn bút hay cái gì tương tự thế dù đi học tớ biết chẳng bao giờ cậu không mang ít nhất 3 cái bút, không mang đồ dùng học tập, còn tiền nữa chứ, tại cậu cẩn thận mà. Thế mà có đứa bảo cho mượn bút cậu lại bảo không có, rõ là keo kiệt. Thế là đứa nào mượn bút tớ lại lục cặp cậu lấy cho mượn để cuối giờ lúc nó trả cậu lại cau mày nhưng cũng không trách tớ. Có lần tớ lục cặp cậu thấy cái thước mới, mang ra dùng, cậu còn bảo: "Ơ, mới mua thước à, thước mới nhi?" Tớ chỉ cười, cuối giờ lại cho vào cặp cậu, làm cậu lại cau mày. Lúc đi về cùng cậu, tớ bảo: "Sao keo thế, giàu mà?" Cậu mới nói "Không phải, tại cho mượn ngại đòi, mà không đòi bọn nó không trả, cho mượn bọn nó quen hôm sau lại không mang... Mà cái thước đó mua 2 năm rồi ấy" Ôi trời, nghe xong mình muốn chết luôn.... hazzz. Đúng là giữ của. "Mà này, không phải keo kiệt đâu, mày mượn thì tao vẫn cho mà, có giữ gì với mày đâu còn gì" Ừ, thì đúng thế thật, đúng là mỗi người một suy nghĩ. Sau chơi thân rồi, tớ không thế nữa vì tớ biết ai cũng có cách nghĩ khác nhau và cậu hỏi tớ mới lục cặp. hì hì
Những ngày đó, cậu toàn đưa tiền cho tớ đi mua kẹo cho cả tổ mình ăn. Mặc dù trước kia đứa nào mà làm cho cậu xì tiền ra mua đồ ăn hay làm gì thì hơi bị khó. Nhớ lắm cái cảnh ăn trộm thầy trong giờ học, mua đồ toàn đợi vào giờ học mới ăn thôi. Nào là ô mai, bim bim, kẹo mút, bỏng ngô, cay cay, rồi kẹo mầm, cả mì tôm sống nữa chứ. Những lúc đó trông cậu thật giản dị, thật gần, như giống tớ chứ không phải là một công tử nhà giàu. Tớ thích nhất lúc cậu ăn rồi mút ngón tay, nhìn như con nít, dễ gần lắm ấy... Cứ thế, cứ thế cậu bên tớ từng ngày, tớ không thấy cậu kiêu hay ra vẻ con nhà giàu gì cả, tớ chỉ thấy sao cậu hiền cậu đáng yêu đến thế... Cậu hiền lắm ấy, tốt lắm ấy, tớ bảo tớ thích ăn kẹo mút muốn cậu mua cho tớ, thế là hôm sau cậu đi học cầm cả nắm kẹo mút theo. Chỉ buồn cười cái đoạn cậu phân bua "Cái kẹo này bé nhưng tiền bằng kẹo kia ấy, hết cái kia rồi, chứ không phải tiếc tiền mua kẹo rẻ đâu á"... Tớ chỉ cười chẳng biết nói gì ấy, xong chia cho mọi người làm cậu hậm hực: "Sao đòi rồi lại cho người khác, hay không thích cái đó, hôm sau mua cái khác nhá" ...
Rồi cái lần lớp đi chơi biển mà tớ không đi được, tớ biết hôm đó mấy đứa con trai bỏ tiền đi lai còn bị lừa nữa nên đứa nào cũng hết sạch tiền, thế mà lúc gần về rồi cậu còn vay tiền quay lại mua cho tớ một cái móc hình con ốc biển có tên tớ. Về lại còn phân bua bảo là đứa nào cũng hết tiền vay mãi mới được 15k mua cho tớ con ốc, hơi bé tí, hô

Cho đến gờ, nó vẫn không hiểu sao cha mẹ mình khi ấy lại đặt cho cái tên nghe "rởm" đến vậy? Một cái tên lạ lùng... Tại vùng ngoại ô cách trung tâm thành phố chừng mấy mươi cây số là chốn t[…]
Truyện ngắn
Bác sĩ khuyên tôi nên đưa mẹ về nhà chăm sóc, bởi vì thời gian sống của người còn khoảng 3 tháng.Rời khỏi phòng bác sĩ, tôi nghẹn ngào, nước mắt dàn dụa trên má. Vậy là mọi hy vọng cứu sống […]
Truyện ngắn

Cha tôi nói, trong gia đình, quan trọng là người đàn bà. Giữ được êm ấm hay đổ vỡ cũng là do người đàn bà. Mẹ tôi mất cách nay đã 10 năm. Kể từ ngày ấy, cha chưa một lần rời khỏi cái tổ ấm […]
Truyện ngắn

Thề thốt cũng chỉ là giả tạo mà thôi
Tôi và anh yêu nhau được 1 năm. Hôm sinh nhật anh, anh hỏi tôi có thể trao trinh tiết cho anh không, tôi hơi sững sờ, nhưng thoáng thấy anh thất vọng, tôi chần chừ gật đầu.... Chúng tôi vượt[…]
Tâm Sự

Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta nhận được những món quà quý giá như vậy[…]
Truyện ngắn

Đừng tự làm tổn thương chính mình
Đôi khi trong lúc cố gắng làm tổn thương người khác, chúng ta chỉ làm tổn thương chính mình mà thôi. Một đêm một con rắn trong khi đang tìm kiếm thức ăn, bò vào một xưởng mộc. Người thợ mộc[…]
Truyện ngắn
Cho em yêu anh, một ngày nữa thôi...
Cho em gần anh thêm một ngày nữa thôi... Rồi em sẽ thả tất cả vào ngọn gió hờ hững, để bên anh chỉ còn là một bờ biển lặng, cho anh đi tìm một chiếc thuyền chở một kho tàng được gọi là "Bình[…]
Tâm Sự