Bình thường à! Chúc cậu may mắn!
Bình chọn: 664
Bình chọn: 664
Chi đang mơ mộng về khu vườn tương lại, khua chân mua tay loạn lên. Chợt nó thấy Long nhìn mình chằm chằm thì hơi chột dạ. Hình như...nó nói nhiều quá thì phải.
- Long...ông thích trồng cây gì?
- Nhà chúng ta không phải vườn cây.
- Nhưng mà...
Nó biết không trồng cây nào bây giờ?
- Thế không trồng củ cải...ừm...không trồng ổi với vải. Bỏ cây gì nữa nhỉ?
Chi cắn môi nghĩ ngợi.
- Thôi được rồi! Mua vườn rộng một chút là được.
Long nhìn vẻ mặt tiếc đứt ruột của Chi thì lập tức nêu ý kiến.
- Thế là cây gì cũng được trồng đúng không?
- Bà thích cái gì trồng cái đó.
- Hura! Thật là yêu Long nhất!
Chi cười tít cả mắt.
- Hả?
Mặt Long bắt đầu đỏ lên.
- Ngại cái gì? Tỏ tình cũng xong rồi! Ông còn bày đặt!
Chi mặt dày vỗ vỗ má Long.
Đừng bao giờ rời xa tôi nhé! Hứa nhé! Tôi với cậu cùng sống cuộc đời bình thường sáng đi tối về, cùng chăm cái vườn cây, cùng nuôi hai đứa con nên người, lúc về già thì bế cháu nữa là xong nhiệm vụ cuộc đời rồi. Tôi đã bao lần nói chuyện với cậu trong 4 năm nay. Đã lần nào tôi nói cho cậu nghe ước mơ đó của tôi chưa?Giang bảo tôi có ước mơ nhạt nhẽo! Nhưng mà không sao! Cuộc sống đôi khi chỉ cần điều gì đó bình thường thôi! Ví dụ như cái nhìn lơ đãng của tôi lần đầu gặp cậu. Ví dụ như cái tên Nguyễn Hoàng Long rất không đặc biệt của cậu. Ví dụ như cái răng nanh nhọn hoắt chỉ lộ ra khi cười của cậu. Đừng đi đâu nữa nhé! Cứ ở bên tôi như suốt 4 năm nay cậu vẫn làm như thế!
***
Sáng chủ nhật.
Chi thức dậy, nhìn đồng hồ thấy đã 7h. Nó với lấy cái điện thoại, viết tin nhắn.
"Ê! Dậy chưa? Dậy đi ăn sáng!"
Nó chờ 15 phút cũng chưa thấy nhắn lại. Chắc vẫn đang ngủ rồi! Thôi để cậu ấy ngủ nướng một chút. Lát nữa rồi gọi!
Trong khi đó, ở nhà Giang.
Giang là cán bộ lớp nên cô chủ nhiệm có giao cho một số công việc như vẽ sơ đồ lớp mà hiện Giang đang hì hục vẽ. Khổ quá!
Điện thoại của Giang đổ chuông. Là cô chủ nhiệm.
- Alo! Cô ạ?
- Ừ! Giang à? Con vẽ xong sơ đồ lớp rồi đúng không?
Giọng cô chủ nhiệm ngọt ngào.
- À...vâng!
Giang thản nhiên nói dối.
- Thế thì con lên ý tưởng báo tường cho lớp, viết bài dự thi lịch sử, viết thư UPU nữa nhé. À mà con cũng thống kê điểm tháng 12 của cả lớp đi. Hết tháng rồi đấy! Thứ 2 nộp cho cô nhé!
Thật sự là Giang cảm thấy...rất bức bối. Sao cái gì cũng bị đổ lên đầu thế? Việc gì cũng đến lượt Giang làm!
- Vâng!
- À mà điểm của Hoàng Long cô thống kê rồi, con không cần viết lại đâu. Với cả sửa sơ đồ lớp để chỗ của Hoàng Long trống nhé!
- Ơ...Sao lại thế hả cô?
Giang chẳng hiểu cô chủ nhiệm đang nói gì.
- Nó chuyển đi rồi thì không cần thống kê điểm mà sơ đồ lớp thì đương nhiên phải gạch rồi.
- Dạ? Chuyển đi là sao ạ?
- Gia đình Long chuyển sang Anh định cư rồi! Thế con không biết à? Sáng nay nó lên máy bay đấy.
Bộp! Điện thoại rơi khỏi tay Giang.
***
7h sáng, Long ngồi trên ghế chờ ở sân bay. Điện thoại của cậu có tin nhắn.
Chi: "Ê! Dậy chưa? Dậy đi ăn sáng!"
Dậy rồi! Nhưng không đi ăn sáng được. Ê! Bà có nghe thấy tôi trả lời như thế không? Chi! Bà không nghe được đúng không? Long thở dài một cái, đi về phía soát vé mà bố mẹ cậu đang đứng đó. Bố cậu luân chuyển công tác sang Anh, dẫn cả gia đình theo sang. Cậu sẽ gào thét, sẽ phản đối, sẽ dùng đủ mọi cách để không phải xa Chi? Không! Long không làm được! Cậu yêu Chi nhưng chưa yêu đủ để cậu bất chấp cả bố mẹ. Có lẽ thế! Long dừng chân, quay đầu lại. Không thấy gương mặt quen thuộc hàng ngày kia. Cô ấy đâu có biết! Chuyện Long chuyển đi chỉ có cô chủ nhiệm biết. Long đã nói rằng không muốn các bạn buồn lòng nên cô đừng nói với ai trong lớp. Ngay cả con bạn thân nhất của cậu là Giang cậu cũng không nói. Cậu sợ Chi biết! Cậu sợ phải chọn giữa Chi và bố mẹ. Mặc dù biết rõ kết quả nhưng cậu không dám nhìn vào khuôn mặt Chi khi đó. Và cậu giấu Chi!
Lên máy bay, điện thoại của Long rung lên, Giang gọi. Không nên nghe!
- Alo!
Bất giác, Long đã ấn nút nghe.
- Ông đang ở đâu?
Giọng nói hơi run run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh này...Long biết không phải giọng Giang.
- Tôi...ở nhà!
- Thật không?
Giọng nói lạnh lại.
- ...
- Nói cho tôi biết! Ông đang ở đ

Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả. Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ mình và lấy ra một gói nhỏ... Gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bả[…]
Truyện ngắn

Bạn là ai? Nhút nhát hay Liều lĩnh? Có một ngày, Nhút Nhát đã hỏi Liều Lĩnh rằng: Cậu sẽ lao đầu vào thất bại để tự rút cho mình một bài học hay sẽ học tập những bài học mà người đã từn[…]
Truyện ngắn
Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh t[…]
Truyện ngắn

Tôi chợt hiểu, trước những cơn mưa của cuộc đời, phải chuẩn bị cho mình chiếc ô, sự kiên trì và mạnh mẽ để rồi bước tiếp. Mưa rồi sẽ tạnh, khó khăn rồi sẽ qua, chỉ cần bước đi rồi sẽ thấy Mặ[…]
Truyện ngắn

Về tới nhà, ông lạnh lùng mang con chó ra vườn sau, cạnh cái giếng cũ. Sau đó cho nó vào một chiếc thùng gỗ, buộc vào một sợi dây thừng dài và thả xuống cái giếng khô.Người ăn mày quyết tâm […]
Truyện ngắn

Tiếng loảng choảng, rơi vỡ từ bên nhà chị Nhàn vang vọng sang nhà tôi. "Chuyện cơm bữa", mẹ tôi hay nói vậy khi thấy tần suất liên tục của những trận cãi vã. Chị Nhàn hớt hơ hớt hải dắt bé […]
Truyện ngắn
Cha mẹ Hiển đưa mắt nhìn nhau, cùng thốt lên ba chữ: "Bệnh đường dưới". Trích ngang lý lịch : Họ và tên : Lý Hiển Ngày tháng năm sinh : 12 12 1962 Từ nhỏ đến năm 1980 : Học sinh Năm 1[…]
Truyện ngắn

Đôi mắt người con gái bản Trảng
Quá khứ có thể hiện về trong ta một giây phút nào đó như chỉ để nhắc ta đừng quên trân trọng những gì đang có ở hiện tại vì có thể đó là cả một sự đánh đổi trong quá khứ và những tháng ngày […]
Truyện ngắn