Bình thường à! Chúc cậu may mắn!
Bình chọn: 614
Bình chọn: 614
Chi đang mơ mộng về khu vườn tương lại, khua chân mua tay loạn lên. Chợt nó thấy Long nhìn mình chằm chằm thì hơi chột dạ. Hình như...nó nói nhiều quá thì phải.
- Long...ông thích trồng cây gì?
- Nhà chúng ta không phải vườn cây.
- Nhưng mà...
Nó biết không trồng cây nào bây giờ?
- Thế không trồng củ cải...ừm...không trồng ổi với vải. Bỏ cây gì nữa nhỉ?
Chi cắn môi nghĩ ngợi.
- Thôi được rồi! Mua vườn rộng một chút là được.
Long nhìn vẻ mặt tiếc đứt ruột của Chi thì lập tức nêu ý kiến.
- Thế là cây gì cũng được trồng đúng không?
- Bà thích cái gì trồng cái đó.
- Hura! Thật là yêu Long nhất!
Chi cười tít cả mắt.
- Hả?
Mặt Long bắt đầu đỏ lên.
- Ngại cái gì? Tỏ tình cũng xong rồi! Ông còn bày đặt!
Chi mặt dày vỗ vỗ má Long.
Đừng bao giờ rời xa tôi nhé! Hứa nhé! Tôi với cậu cùng sống cuộc đời bình thường sáng đi tối về, cùng chăm cái vườn cây, cùng nuôi hai đứa con nên người, lúc về già thì bế cháu nữa là xong nhiệm vụ cuộc đời rồi. Tôi đã bao lần nói chuyện với cậu trong 4 năm nay. Đã lần nào tôi nói cho cậu nghe ước mơ đó của tôi chưa?Giang bảo tôi có ước mơ nhạt nhẽo! Nhưng mà không sao! Cuộc sống đôi khi chỉ cần điều gì đó bình thường thôi! Ví dụ như cái nhìn lơ đãng của tôi lần đầu gặp cậu. Ví dụ như cái tên Nguyễn Hoàng Long rất không đặc biệt của cậu. Ví dụ như cái răng nanh nhọn hoắt chỉ lộ ra khi cười của cậu. Đừng đi đâu nữa nhé! Cứ ở bên tôi như suốt 4 năm nay cậu vẫn làm như thế!
***
Sáng chủ nhật.
Chi thức dậy, nhìn đồng hồ thấy đã 7h. Nó với lấy cái điện thoại, viết tin nhắn.
"Ê! Dậy chưa? Dậy đi ăn sáng!"
Nó chờ 15 phút cũng chưa thấy nhắn lại. Chắc vẫn đang ngủ rồi! Thôi để cậu ấy ngủ nướng một chút. Lát nữa rồi gọi!
Trong khi đó, ở nhà Giang.
Giang là cán bộ lớp nên cô chủ nhiệm có giao cho một số công việc như vẽ sơ đồ lớp mà hiện Giang đang hì hục vẽ. Khổ quá!
Điện thoại của Giang đổ chuông. Là cô chủ nhiệm.
- Alo! Cô ạ?
- Ừ! Giang à? Con vẽ xong sơ đồ lớp rồi đúng không?
Giọng cô chủ nhiệm ngọt ngào.
- À...vâng!
Giang thản nhiên nói dối.
- Thế thì con lên ý tưởng báo tường cho lớp, viết bài dự thi lịch sử, viết thư UPU nữa nhé. À mà con cũng thống kê điểm tháng 12 của cả lớp đi. Hết tháng rồi đấy! Thứ 2 nộp cho cô nhé!
Thật sự là Giang cảm thấy...rất bức bối. Sao cái gì cũng bị đổ lên đầu thế? Việc gì cũng đến lượt Giang làm!
- Vâng!
- À mà điểm của Hoàng Long cô thống kê rồi, con không cần viết lại đâu. Với cả sửa sơ đồ lớp để chỗ của Hoàng Long trống nhé!
- Ơ...Sao lại thế hả cô?
Giang chẳng hiểu cô chủ nhiệm đang nói gì.
- Nó chuyển đi rồi thì không cần thống kê điểm mà sơ đồ lớp thì đương nhiên phải gạch rồi.
- Dạ? Chuyển đi là sao ạ?
- Gia đình Long chuyển sang Anh định cư rồi! Thế con không biết à? Sáng nay nó lên máy bay đấy.
Bộp! Điện thoại rơi khỏi tay Giang.
***
7h sáng, Long ngồi trên ghế chờ ở sân bay. Điện thoại của cậu có tin nhắn.
Chi: "Ê! Dậy chưa? Dậy đi ăn sáng!"
Dậy rồi! Nhưng không đi ăn sáng được. Ê! Bà có nghe thấy tôi trả lời như thế không? Chi! Bà không nghe được đúng không? Long thở dài một cái, đi về phía soát vé mà bố mẹ cậu đang đứng đó. Bố cậu luân chuyển công tác sang Anh, dẫn cả gia đình theo sang. Cậu sẽ gào thét, sẽ phản đối, sẽ dùng đủ mọi cách để không phải xa Chi? Không! Long không làm được! Cậu yêu Chi nhưng chưa yêu đủ để cậu bất chấp cả bố mẹ. Có lẽ thế! Long dừng chân, quay đầu lại. Không thấy gương mặt quen thuộc hàng ngày kia. Cô ấy đâu có biết! Chuyện Long chuyển đi chỉ có cô chủ nhiệm biết. Long đã nói rằng không muốn các bạn buồn lòng nên cô đừng nói với ai trong lớp. Ngay cả con bạn thân nhất của cậu là Giang cậu cũng không nói. Cậu sợ Chi biết! Cậu sợ phải chọn giữa Chi và bố mẹ. Mặc dù biết rõ kết quả nhưng cậu không dám nhìn vào khuôn mặt Chi khi đó. Và cậu giấu Chi!
Lên máy bay, điện thoại của Long rung lên, Giang gọi. Không nên nghe!
- Alo!
Bất giác, Long đã ấn nút nghe.
- Ông đang ở đâu?
Giọng nói hơi run run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh này...Long biết không phải giọng Giang.
- Tôi...ở nhà!
- Thật không?
Giọng nói lạnh lại.
- ...
- Nói cho tôi biết! Ông đang ở đ
Ngôi trường làng nọ được sưởi ấm bằng lò than lớn và cũ kĩ . Một cậu bé có nhiệm vụ là mỗi sáng phải đến trường sớm đốt lửa lò sưởi ấm cho căn phòng trước khi thầy giáo và các bạn đến. Vào […]
Truyện ngắn

Tôi quên rằng mình cũng đã từng yêu
Tôi đã quên rằng mình chưa có người yêu bởi duyên chưa tới, chưa có người phù hợp với mình để yêu. Đó mới chỉ là sự trì hoãn tình yêu chứ không phải nó không đến. 5 giờ chiều, tan sở. Mọ[…]
Truyện ngắn

Sau khi có tiền, cầm tiền trên tay, một cảm giác hạnh phúc mơn man khắp da thịt anh. Ước mơ của anh đang dần trở thành hiện thực. Gần! Gần lắm rồi! Mẹ mất sớm. Cha là thương binh, vì mất s[…]
Truyện ngắn

Thôi thì cứ gởi những tâm sự này theo cánh diều để nhờ gió mang đi, hay đáp vào đâu cũng được, vì những gì của mẹ, cho mẹ thì sẽ được mẹ đón nhận dù bất cứ giá nào.Đúng không mẹ !! Mẹ phươn[…]
Truyện ngắn

Anh à, Anh hỏi tại sao em yêu anh ấy em không có câu trả lời. Tình yêu mà, ai mà biết được lý do. Anh hỏi anh ấy có gì hơn anh, em cũng chẳng thể đem anh ấy ra so sánh với anh để thấy sự hơ[…]
Truyện Blog
Nó chẳng biết nó yêu Sài Gòn từ khi nào. Chỉ nhớ tình yêu ấy cứ lớn dần lên cùng nó rồi cùng hòa vào những tình yêu nho nhỏ khác nữa, giống như là pha một bảng màu vậy. Tháng Sáu về mang n[…]
Truyện ngắn

Cầm phiếu chuẩn đoán bệnh trên tay, tôi như rơi xuống địa ngục không đáy. Thế giới bây giờ chỉ một màu đen tối. Tôi nhìn người bác sĩ như nhìn một tên đao phủ đã không thương tiếc giáng một […]
Truyện ngắn
Trong tôi 2 chữ Hạnh Phúc không tồn tại...
Tôi không thể nào tin được vào mắt mình khi tôi vô tình đọc được 1 tin nhắn từ cô gái đó gửi cho anh ta... Với cái lạnh giá buốt và màng đêm bao phủ.. Tôi đã chìm trong 2 hàng nước mắt khi […]
Tâm Sự

8 lần nói dối trong cuộc đời mẹ
Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo: các con mới ra đời, cần nhiều khoản chi tiêu, nào có […]
Truyện ngắn