Bình thường à! Chúc cậu may mắn!
Bình chọn: 610
Bình chọn: 610
Long: Ừ! PP
Long chán chường đi đến ngồi xuống góc giường chỗ Giang ngồi. Bây giờ tâm trạng cậu đang rối tung rối mù mà bạn thân khác giới của cậu chỉ có mỗi Giang. Chuyện này kể với bọn con trai thì ngay hôm sau cả lớp biết mất. Cho nên...chỉ có thể tìm lời khuyên ở chỗ Giang thôi.
- Giang lợn!
- Gì?
- Mày có thấy hôm nay tao bất thường không?
- Có! Hôm nay mày không đánh Chi.
- Đâu chỉ có thế. Tuấn Linh gọi ghê gớm nhặt rau thì tao vào bếp làm thay, nó nhờ Tuấn Linh gắp trứng thì tao nhanh nhảu gắp cho nó trước. Tao rất không muốn nó lại gần Tuấn Linh! Không phải vì tao ghét cậu ấy đâu! Nhưng thực ra tạo cũng không hiểu tại sao.
Long vò đầu bứt tai.
- Ghê gớm làm gì tao cũng muốn nhìn, tao muốn nó không rời khỏi tầm mắt tao. Tao muốn nó nói chuyện với tao vui vẻ như nói với Tuấn Linh ấy.
- Thế thì mày đừng có suốt ngày trêu với đánh nhau với nó nữa. Vẫn nên đối xử tốt với nó hơn! Hôm trước nó mất vé xe mà mày lại đứng một bên nói đểu nó thì nó chả ghét cho.
Giang nhìn Long giáo huấn.
- Hôm nay tao đối xử tốt thế còn gì? Nó vẫn có thèm ngó ngàng gì đâu?
- Mới có một hôm. Mày hâm nó vừa thôi! Mưa dầm thì mới thấm lâu chứ!
- Nhưng mà từ từ đã. Sao tao phải làm thế nhỉ?
- Ô hay cái thằng này! Từ hôm qua đến giờ mà mày vẫn chưa giác ngộ ra là mày thích Chi à?
Giang nhíu mày, lắc lắc đầu.
- Ai thích tớ hả Giang?
Một đôi mắt tròn xoe xuất hiện giữa hai cái đầu của Long và Giang.
- Là...Tuấn Linh đó!
Giang giật mình, á khẩu không nói nên lời, Long buột miệng nói bừa.
- Thế à?
Đôi mắt tròn xoe kẽ chớp hai cái rồi nheo nheo lại.
- Thế hai người nói tiếp đi!
Chi cười cười rồi đi ra chỗ máy tính.
Cái đồ khó ưa này! Cậu định lừa ai? Tôi đâu có điếc đâu? Mà bịa ai không bịa lại bảo Tuấn Linh? Cậu thực sự làm người ta tức chết mà!
***
Sau sinh nhật Giang, cuộc sống của Chi trở thành một màu hồng tươi đẹp.
Ngày thứ 2 đầu tuần...
Chi vừa đi trên hành lang lớp học vừa than thở với Giang:
- Tớ quên cầu học thể dục ở nhà rồi! Thế nào cô cũng mắng!
- Chi nữa! Lúc nào cũng quên mới bực mình chứ!
Chi cúi đầu ngoan ngoãn nghe Giang mắng.
Vào giờ thể dục, Giang dúi vào tay Chi một quả cầu .
- Tớ vừa chạy ra ngoài mua.
Rồi Giang chạy về chỗ của mình. Chi ngắm nghía quả cầu và nó kết luận rằng đây chắc chắn không phải cầu mới. Giang nghĩ nó dễ lừa như thế cơ à?
Lớp trưởng báo cáo hôm nay có một bạn không mang cầu. Cô giáo thể dục phạt đứng lên ngồi xuống 50 lần. Chi nhìn chằm chằm Long đang trong bộ dạng chẳng dễ chịu gì nhưng khóe môi vẫn vương nét cười. Đột nhiên nó cảm thấy...thực ra cậu ấy cũng rất tốt đấy chứ. Hả? Tốt á? Sao nó lại có thể nghĩ trái lòng mình như vậy chứ? Chi lập tức bỏ cái ý nghĩ ấy ra khỏi đầu.
Hết giờ thể dục, Chi mấy lần định đi ra chỗ Long trả cầu nhưng lại thôi. Ngại lắm! Nhờ Giang trả hộ vậy!
Ngày thứ 3...
Chi cầm một hộp xôi vào lớp, thấy cậu ấy đến rồi. Vốn dĩ mua xôi là muốn cảm ơn vụ quả cầu hôm qua nhưng mà...đưa thế nào bây giờ?
Nghĩ mãi nghĩ mãi. Vẫn nên nhờ Giang thì hơn! Thế là Chi lại lon ton chạy đến bên Giang.
- Giang đưa giúp cho cái bạn hôm qua cho tớ mượn cầu.
- Sao Chi không mua cho tớ?
- Giang có cho tớ mượn cầu đâu?
- Ô hay! Cầu đấy tớ mua mà!
- Lừa ai chứ?
- Thế à? Có giỏi thì tự đưa đi!
Giang lè lưỡi trêu.
- À thì tớ...
- Đưa đây!
Long đi qua nghe thấy hai người nói chuyện thì tủm tỉm giật phắt hộp xôi, nhoẻn miệng cười lộ cái răng nanh nhọn hoắt.
- Cảm ơn!
Long để lại một câu rồi cầm hộp xôi về chỗ ăn.
- Cái đồ trơ trẽn mà!
Giang nói giọng không cam tâm.
- Kệ đi! Đấy là mua cho nó mà.
Cậu ấy vẫn luôn khó ưa như thế mà!
Giờ ra chơi, Chi cảm thấy...rất đói. Tiền ăn sáng thì mua xôi hết rồi làm gì còn đồng nào để mình ăn nữa. Haizzzzz!
Giang tay cầm một cái bánh mì và một hộp sữa đi đến trước bàn Chi. Mắt nó sáng lên. Nó phải ăn ké. Hi hi!
- Giang ơi!
Mặt nó tràn đầy mong đợi nhìn Giang.
- Đừng có biểu hiện cái mặt đấy. Ghê! Bánh mì của cậu mà! Ăn xong thì uống sữa.
Hả? Hôm nay Giang tốt đột xuất thế nhỉ?
- Giang mua à?
Nó mỉm cười hỏi Giang.
- Thằng Long mua.
- Hả?
- Sao? Nó bảo là cậu hết tiền ăn sáng, sợ cậu đói nên mua cho cậu thôi. Có gì mà ngạc nhiên thế đâu?
- Nó giỏi nhỉ? Tớ có bao nhiêu tiền ăn sáng nó cũng biết.
Chi nhìn Giang chòng chọc.
- À...à ừ! Nó giỏi mà!
Giang vội vã lấp liếm.
- Cậu tiết lộ những thông tin nào của tớ cho nó biết rồi?
- Hóa ra hôm sinh nhật tớ cậu nghe thấy hết.
- Đương nhiên! Tai tớ vẫn bình thường mà.
- Thế cậu...[/

Mọi người gọi bạn bằng gì không quan trọng. Quan trọng là cách họ gọi tên bạn nhớ đến bạn qua tên gọi thân thương ấy. Ngày mẹ sinh nó trong bệnh viện, bố bỏ nhà, lang thang các quán nhậu.[…]
Truyện ngắn

Hãy sống hết mình! Không phải vì lo tương lai mọi thứ sẽ lụi tàn, mà bởi vì cuộc đời là như vậy, những cái đã qua rồi thì không níu lại được, những cái sẽ đến, những thứ bất ngờ, những xoay […]
Truyện ngắn

Tương lai ư! Tương lai đang ở trong tay nó hay ở trong tay những anh chàng vừa lạ lẫm vừa lừng khừng? Mười tám tuổi Thi tốt nghiệp xong, nó quyết định nghỉ học, mặc cho những cặp mắt ngạ[…]
Truyện ngắn

Thành chăm chú gỡ từng chiếc kẹp hoa gài trên tóc cô dâu. Biết anh đang sốt ruột My càng cố ý ngọ nguậy. "Yên nào. Không là anh bắt cóc ngay bây giờ đây. Rồi không đợi được nữa anh bế bổng […]
Truyện ngắn

Vậy thì hãy cắt sợi dây thừng ở thắt lưng con đi. Bóng tối ập xuống đỉnh núi. Tất cả đen như mực, trăng sao đều khuất sau mây, tầm nhìn có lẽ là zero. Người đàn ông mải miết trèo, chỉ c[…]
Truyện ngắn
"Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu... b[…]
Truyện ngắn

Ba năm trước, Ashley con gái tôi bị ung thư. Sau cuộc đại phẫu thuật, con bé trở nên nhút nhát và đầy nghi ngại với thế giới xung quanh. Điều đó làm tôi rất buồn. Ba năm trước, Ashley con g[…]
Truyện ngắn

Tôi cứ thầm ước mỗi chuyến bay sẽ mang đến cho mình cơ hội gặp thêm một người bạn trẻ trung ngực thở phập phồng sau áo mỏng. Nhưng lần nào đi cũng gặp trẻ nít hay những ông bệ vệ chưa lên má[…]
Truyện ngắn