Bí mật của Gấu
Bình chọn: 565
Bình chọn: 565
Rồi những cơn mưa tháng năm cũng mang mùa hè đến dần. Nó tất bật với những dự định của mình và Huy cũng vậy. Thực ra thì không phải là nó quên bẵng đi cậu bạn, chỉ là cậu ta có những mối quan tâm khác...quan trọng hơn nó. Chỉ là cậu ta đã có bạn gái...và nó chỉ muốn đứng từ xa nhìn cậu. Chỉ là...nó muốn trốn trong cái vỏ ốc để giấu nỗi nhớ, giấu sự bối dối và giấu cả ánh mắt dò xét của con Gấu biết chăn vịt nữa. Thì ra nó đang chạy trốn.
Tháng Sáu đến. Để chuẩn bị tốt cho đợt thi đại học năm tới cậu ấy đi đến lớp vẽ nhiều hơn mà nó thì lại nghỉ lớp vẽ để làm part time ở một quán trà sữa, đoạn đường về cùng thì lại chẳng đủ dài để có thể nói những câu chuyện vu vơ. Mà thực ra chẳng mấy khi gặp mặt nhau, chỉ toàn là khi nó vừa về tới đầu con phố thì cũng vừa lúc Huy rẽ vào hẻm khác. Nó có cảm giác như là mọi thứ diễn ra như thể đang ủng hộ cái quyết định tránh mặt Huy của nó mặc dù có lúc nó phát bực vì cái sự ủng hộ kiểu ấy. Trong nó giờ toàn là mâu thuẫn. Hôm qua, Gấu qua nhà đưa cho nó mấy tấm hình chụp hồi cuối năm học cùng với tụi bạn. Nhìn mấy tấm hình nhí nhố hết sức, đứa nào cũng ráng cười hết cỡ để thể hiện cái duyên hiếm hoi của đám vịt bên hàng bánh tráng trộn:
- Chắc tao đem post lên facebook để bình chọn nụ cười rộng nhất quá. Nè mày, coi bộ con Hằng nó đang đang đòi nợ mày hay sao mà trông mày thê thảm quá vậy? Há há tụi này đúng là... ê ê sao lại có tấm hình này ở đây? Nó bỗng thấy một tấm hình chụp Huy trong tập hình mà Gấu vừa đưa cho nó. Nó ngạc nhiên, bối dối và hơi vui...nhưng vẫn phải cố làm ra vẻ "quả bơ".
Gấu à một tiếng thật dài- chắc tại hồi bữa đi cùng mày tới lớp vẽ thấy ấn tượng nên chụp đại vô. Thấy sao? Tay nghề được đấy chứ hả, góc chụp phải nói là chuyên nghiệp! Gấu có vẻ tự hào và đắc chí vì thành quả này. Thích không tao để lại cho, còn không thì trả tao để tao đem về đấu giá với con nhỏ Kiều, đảm bảo được giá cao!
Nó giả vờ chẳng nghe thấy cái tên Kiều được nhắc tới ở đây. Nghĩ nhiều nó sẽ cảm thấy bối rối và lúc đó coi như lộ hết.
- Thôi tao đùa đấy, thích thì cứ giữ còn không thích bỏ đâu cũng được. Đẹp chứ hả?
- Ừ đẹp! ơ ơ nói xong nó mới thấy mình bị lố. Gấu nhìn nó vẻ tinh quái nhưng con nhỏ chẳng nói gì chỉ cười tủm tỉm, cũng may nó chỉ cười mà không nói, nếu không thì lúc ấy nó sẽ bí lắm. Mà kể cũng lạ, bình thường hai đứa nhắng thế, vậy mà khi nói chuyện có liên quan tới Huy thì nó chẳng biết nói gì. Nó sợ sẽ biểu lộ điều gì đó mà nó đang trốn tránh. Giờ nó mới thấu hết được câu im lặng là vàng... Nhưng thực sự tấm hình chụp còn in cả nắng vào những mảng màu, gương mặt gầy của Huy in từng nét lên bản vẽ còn chưa hoàn thành tạo nên một cảm giác gì đó rất lạ cho người xem. Mà người xem ở đây...lại là nó!
Rồi những ngày hè của nó cứ trôi qua ở cái tiệm trà sữa SuSu nơi nó làm thêm. Ngày trước, khi còn học chung với Huy ở lớp vẽ, có lần hai đứa cũng đã đến đây...ờ mà thực ra là vô tình đến đây thôi. Hôm đó sau buổi học Huy có cho nó quá giang trên chiếc xe đạp của cậu. Vừa đi đến đây thì trời đổ mưa to, Huy đã kéo nó vào. Cơn mưa chiều làm nó biết được góc nhỏ thân quen của Huy và hội bạn thân của cậu. Một tháng trước nó thấy quán có tuyển nhân viên thế là nó sống chết bỏ khóa học ghita cùng Gấu để xin vào đây làm. Thực ra thì nó cũng không thích học gảy gảy búng búng. Mà kể cũng lạ kỳ, từ hồi nó làm thêm ở đây chẳng thấy Huy xuất hiện một lần nào, kể cả với nhỏ Kiều. Chắc tại vì cậu ta bận, thế là nó nhận ra trong lòng nó có chút thất vọng, bỗng dưng nó lại mong một cơn mưa chiều...
- Chị Bảo, hồi chiều bạn chị có đến hỏi chị. Thằng Nhím-em nó te te chạy ra mở cửa thông báo. Nó bỏ xe đạp trong góc nhà, việc phải len lỏi giữa những chiếc xe thi nhau nhả khói lúc tan tầm để lê được về tới nhà làm nó mệt mỏi, chẳng muốn nói nhiều.
- Ai vậy út? Lại chị Gấu hả? Nó hỏi.
- Không! Thằng bé làm ra vẻ hiểu biết- chị Gấu ai mà không biết. Một anh đấy!
- Anh à? Chắc lại anh Bình lớp chị hay tới nhà mình học nhóm với tụi chị chứ gì? Tưởng ai. Giọng của nó đầy mệt mỏi.
- Không, anh này lạ hoắc. Em chưa gặp bao giờ- thằng nhỏ quả quyết- anh này cao cao, gầy gầy chứ không mập như anh Bình Béo đâu. Thật đấy!- nhìn thằng em tròn xoe đôi mắt để cố chứng minh đó không phải là Bình, bạn cùng nhóm với Khô. Nó cũng bắt đầu thấy tò mò và tự đoán xem người ấy là ai. Là Nguyên còi hay Huy Sếu nhỉ...à à Huy...Huy. Ồi chắc không có chuyện Huy đến nhà tìm nó đâu. Làm sao mà đã thân quen tới mức đến nhà tìm...thật là vớ vẩn...nó lắc lắc đầu cố cho cái suy nghĩ kỳ quặc kia nhảy ra khỏi cái đầu đang ù ù như muốn nổ ra của nó.
- Con bị sao thế? Đau đầu hả? Mẹ đang từ trong bếp nhìn ra hỏi.
- À..à... Dạ không có. Con lắc cho bụi rớt xuống đó mà.
- Hồi chiều có bạn qua hỏi con đó. Tiế
Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp. Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên[…]
Truyện ngắn

Tỉnh dậy, đôi ba vệt máu trên chiếc ga trắng của khách sạn, cô học trò ngồi lặng lẽ trong góc phòng và trái tim đầy tội lỗi của thầy. Thầy muốn bù đắp cho em tất cả, nhân tình của thầy. Thầ[…]
Truyện ngắn
Con gái đứng ngoài sân, lặng nhìn bóng mẹ đang xê xếp mọi thứ trong căn nhà nhỏ. Ngày hai mươi ba âm lịch, tết ông công ông táo. Con gái nghe lời mẹ, cũng lặn lội ra chợ từ sớm mua chút đồ[…]
Truyện ngắn

Thật ra anh không hề hiểu được đại học là gì, nhưng anh hiểu, em trai đã mang lại cho cả nhà niềm tự hào vì cả làng chỉ có mỗi mình tôi đậu đại học. Chính sách kế hoạch hóa gia đình là mỗi[…]
Truyện ngắn

Bụi thời gian đã phủ lên cả một miền ký ức!
Con không nghĩ là một năm sống với một khoảng trống lớn lại trôi nhanh thế, người ta cứ mông lung ngày này qua ngày khác về một khoảng trời xa xăm cả năm trời liền mà không nghĩ mình đã mông[…]
Truyện ngắn
Thế mà giờ đây, anh mở cửa cho cô ấy, anh cười với cô ấy, sao anh không mắng cô ấy như đã làm với em. Hội trại của lớp đại học cũ diễn ra 1 tuần, tại 1 khu sinh thái ở 1 vùng ven không xa t[…]
Tâm Sự

Có những yêu thương chỉ còn là quá khứ
"Khóc mãi rồi cũng sẽ nín Đau mãi rồi cũng sẽ chai Ngừng lại để thêm đau .......... Hay............ Hay bước mau tìm hạnh phúc ? Dù thế nào đi nữa... Thì sau cùng vẫn là sự lựa chọn của bản […]
Tâm Sự

Năm tháng các cháu ngoại đều lớn cả sao ngoại lại cứ nhỏ bé hơn vậy ngoại, vẫn lủi thủi ngoài vườn rau, vẫn chăm chút thanh long mùa hoa... Lưng ngoại đã còng rồi. Vốn dĩ nó không còng n[…]
Truyện ngắn