Bí ẩn ngôi nhà bỏ hoang
Bình chọn: 537
Bình chọn: 537
Một tháng sau cái đêm chạm trán Ngôi Nhà Hoang là sinh nhật cái Huệ-đứa em họ của tôi. Tất cả bọn trẻ con trong xóm đều kéo đến nhà nó để đánh chén và chúc mừng sinh nhật. Nhà nó cách nhà tôi không xa nhưng phải đi qua Ngôi Nhà Hắc Ám mới đến được. Tôi không giám đi một mình nên rủ cái Hạnh đi cùng. Ăn uống ca hát xong thì cả lũ suy nghĩ xem sẽ chơi gì. Thường thì những buổi sinh nhật như thế này là cơ hội hiếm có để lũ trẻ con chúng tôi được dịp vui chơi bất tận mà không phải chịu sự giám sát của...người lớn. Có đứa đề xuất chơi trốn tìm, đứa thì đề nghị chơi rồng rắn lên mây, đứa thì bảo chơi bịt mắt bắt dê... Xong, tất cả những trò đó đều đã quá quen thuộc, bọn chúng tôi dường như đã chán cả rồi. Vả lại, những đêm tụ họp đông đủ thế này là phải chơi cái gì thật là...hoành tráng. Cái Hà bỗng dưng lên tiếng: "Hay là chúng ta đi khám phá Ngôi Nhà Ma ở giữa ngõ?" Nó vừa nói xong thì liền đưa tay bịt miệng, biết rằng nó vừa ngây thơ thốt lên câu nói mà đáng ra không bao giờ được nói. Nó bèn lí nhí: "Tao đùa thôi mà!"
Câu nói của cái Hà tác động đến bọn trẻ con ghê lắm, trong chốc lát cả bọn im lặng như tờ rồi bất chợt bọn nó xôn xao cả lên với đủ loại âm thanh hỗn tạp, đứa thì cố đập hai hàm răng vào nhau nghe lập cập, đứa thì trợn tròn hai mắt ra vẻ bị ma nhập, đứa thì kêu toáng lên, lại có đứa thì cứ "u u...a a" làm vẻ hoang vu, u ám.
Thằng Thúy mặt tái nhợt, run sợ nói lắp bắp: "Bà..ta....bà...ta....ghét.. trẻ con lắm"
Thằng Đông phụ họa: "Bà tao bảo là trước khi chết bà ta gào thét ghê lắm, oán giận lũ con bất hiếu..."
Cái Hoa run lập cập: "Mắt bà ta mở to, vuốt 3 lần mà không nhắm.."
Trong phút chốc, cả bọn la ó, đứa nào đứa nấy chạy loăng quăng, lộn xộn đi tìm chỗ ẩn nấp an toàn. Trong tình cảnh này, một đứa thủ lĩnh như tôi bắt buộc phải có... tiếng nói:
"Cái Hà nói đúng, tại sao lại không thử vào căn nhà đó xem thế nào chứ? Chúng ta có rất nhiều người cơ mà, sợ gì?"
Cái Hạnh không mấy hứng thú với sáng kiến này nhưng nó vẫn lên tiếng ủng hộ tôi:
"Có khi như thế lại hay đấy! Sau này khỏi phải sợ.. Mà trên đời này làm gì có ma chứ.."
Cái Hạnh vừa nói xong thì mọi ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về phía nó đầy nghi hoặc như muốn nói rằng: "không có ma thì mày vào đó một mình đi!"
Một lúc sau, những đứa can đảm hoặc cố tỏ ra cam đảm đều ủng hộ đề nghị của tôi. Đứa thì muốn ra vẻ ta đây dũng cảm, đứa thì muốn đi theo cho rõ ... nội tình.
Cái Huệ vào nhà lấy ra hai cái đèn pin để soi đường. Hồi ấy ở nông thôn có rất ít thiết bị hiện đại, chưa có đèn đường như hiện nay, ở xóm nhỏ của tôi, nhà nào cũng có vài ba chiếc đèn pin để đi đường. Thế là cả đám hơn chục đứa chúng tôi xô đẩy nhau đến nơi cấm địa. Tôi và thằng Thúy cầm đèn pin, tôi đi tiên phong còn thằng Thúy đi cuối cùng. Đứa nào đứa ấy đi thật chậm, thậm chí...lê từng bước, đứa nào cũng muốn ở sau cùng để nếu có chuyện gì xảy ra thì sẽ...chạy đầu tiên. Trời, khung cảnh thật là nháo nhác! Hôm đó trời không trăng nên mọi thứ tối thui, chỉ thấy lấp lóa ánh đền pin của mấy đứa tôi. Kể ra thì còn rùng rợn hơn cái hôm mà tôi đuổi theo con Tom xong cả bọn xô đẩy đằng sau khiến tôi cảm thấy khung cảnh này thật lố bịch.
Bỗng nhiên, một bóng đen vụt xuống... Tiếp sau đó là tiếng cái Hà kêu thất thanh, mắt nó mở to đến mức không thể to hơn-chắc chắn đã đạt đến đỉnh cao của sự hoảng sợ và nó đứng...bất động. Tiếng thét của cái Hà đã gây nên một phản ứng dây truyền, cả bọn phía sau la hét om xòm, dẫm đạp lên nhau toan bỏ chạy. Thằng Thúy kêu to: "Trời ạ! Có con mèo thôi mà, đúng là bọn nhát chết!". Câu nói đó có vẻ đã chấn an bọn trẻ con ghê lắm, nhưng một lúc sau cái Hà mới chớp chớp mắt cử động được. Cả bọn thi nhau vuốt ngực để chấn an rồi lại lê từng bước đế Ngôi Nhà Hoang. Chẳng mấy chốc trước mắt chúng tôi là Ngôi Nhà Hắc Ám, tiếng kêu quang quác của loài chim mà tôi không biết tên cùng không khí u ám đủ để bọn trẻ con rùng mình. Chúng im bặt không một tiếng động, trong phút chốc chỉ nghe thấy tiếng kêu của loài chim kì lạ và tiếng răng mấy đứa trẻ va vào nhau lập cập. Tôi lấy hết can đảm bình sinh dẫm lên cỏ để tiến sát vào ngôi nhà. Tôi cần tìm hiểu bên trong đó có gì mà tại sao con mèo tội nghiệp của tôi lại hay vào đó như vậy. Hay đúng như cái Hạnh nói, mèo Tom đến đấy chơi với...ma? Cỏ vừa dày, vừa cao, dẫm lên nghe sột soạt, bỗng dưng cả bọn đứng lại, im lặng tuyệt đối và không đứa nào đi theo tôi nữa, cái Hạnh vô thần vỗ vai tôi. Bất giác tôi ngoảnh l

Cảm ơn mẹ đã cho con được sống
Người đàn bà đội vội chiếc nón lên đầu, tắt tả rẽ vào con hẻm nhỏ, đi thật nhanh như thể sợ ai đó trông thấy. Vân đứng lặng nhìn theo, tim nhói đau, cái cảm giác bị bỏ rơi lại ùa về. Người […]
Truyện ngắn

Bài chia sẻ rất hay của Chủ tịch của Trường Việt Mỹ. Đặc biệt hữu ích cho các bạn trẻ bắt đầu vào đời. Tôi rất hân hạnh được có mặt trong buổi lễ tốt nghiệp ngày hôm nay của các bạn, những […]
Truyện ngắn
Thật hài hước và ngạc nhiên khi nghệ thuật được tôn vinh lại không nằm ở chính nó mà nằm ở những thứ phụ kiện kèm theo. Bạn có từng bị phân tán khi cảm nhận một tác phẩm nghệ thuật? Ingv[…]
Truyện ngắn

Học xong, tôi được nhận về dạy học tại trường trung học cơ sở của xã. Tôi vui mừng cầm quyết định nhận cộng tác về cho cha tôi xem, ông cố đánh vần từng chữ một hồi lâu, đọc xong ông nghĩ n[…]
Truyện ngắn
Vợ tôi hỏi: Trên TV có gì không anh? Tôi trả lời: Có rất nhiều bụi bặm, chắc tại em quên lau. Thế là hai vợ chồng cãi nhau. Cuối tuần, vợ tôi muốn đi đến một nơi thật đắt tiền. Tôi chở bả t[…]
Truyện ngắn

Một đám cưới đẹp nhất là lúc nào? Không phải khi đi xin dâu, đêm tân hôn hay lúc... đếm phong bì. Hóa ra một đám cưới đẹp nhất là khi người ta quyết định sẽ có một đám cưới vào ngày X tháng […]
Truyện Blog

Cuộc tán gẫu của Sòng Phẳng - Ích kỷ và Vị Tha
Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha.Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau.. Sòng phẳng: Cho bằng N[…]
Truyện ngắn