Polly po-cket
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Bí ẩn ngôi nhà bỏ hoang - BlogRadio.Yn.Lt
Bí ẩn ngôi nhà bỏ hoang

Bí ẩn ngôi nhà bỏ hoang

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 574

Bí ẩn ngôi nhà bỏ hoang

01:52 - 06/09/2015
sau cái đêm kinh hoàng kia, tôi luôn bị thu hút bởi ngôi nhà ấy. Mỗi lần đi qua, tôi lại nén liếc nhìn nó tựa hồ nó có một bí mật khủng khiếp nào đó. Ngôi Nhà Bỏ Hoang đã trở thành nỗi ám ảnh trong tôi. Trẻ con mà bị ám ảnh thì rất rất không tốt, tôi cần phải giải tỏa nó, nhưng làm sao mà giải tỏa đây? Tôi không hề muốn hệ thần kinh của mình phải tổn thương một lần nữa. Tôi bèn kể chuyện này cho cái Hạnh nghe. Nó khuyên tôi nên cố gắng loại bỏ hình ảnh ngôi nhà đó không thì sẽ...chết mà không biết vì sao mình...chết.


Một tháng sau cái đêm chạm trán Ngôi Nhà Hoang là sinh nhật cái Huệ-đứa em họ của tôi. Tất cả bọn trẻ con trong xóm đều kéo đến nhà nó để đánh chén và chúc mừng sinh nhật. Nhà nó cách nhà tôi không xa nhưng phải đi qua Ngôi Nhà Hắc Ám mới đến được. Tôi không giám đi một mình nên rủ cái Hạnh đi cùng. Ăn uống ca hát xong thì cả lũ suy nghĩ xem sẽ chơi gì. Thường thì những buổi sinh nhật như thế này là cơ hội hiếm có để lũ trẻ con chúng tôi được dịp vui chơi bất tận mà không phải chịu sự giám sát của...người lớn. Có đứa đề xuất chơi trốn tìm, đứa thì đề nghị chơi rồng rắn lên mây, đứa thì bảo chơi bịt mắt bắt dê... Xong, tất cả những trò đó đều đã quá quen thuộc, bọn chúng tôi dường như đã chán cả rồi. Vả lại, những đêm tụ họp đông đủ thế này là phải chơi cái gì thật là...hoành tráng. Cái Hà bỗng dưng lên tiếng: "Hay là chúng ta đi khám phá Ngôi Nhà Ma ở giữa ngõ?" Nó vừa nói xong thì liền đưa tay bịt miệng, biết rằng nó vừa ngây thơ thốt lên câu nói mà đáng ra không bao giờ được nói. Nó bèn lí nhí: "Tao đùa thôi mà!"


Câu nói của cái Hà tác động đến bọn trẻ con ghê lắm, trong chốc lát cả bọn im lặng như tờ rồi bất chợt bọn nó xôn xao cả lên với đủ loại âm thanh hỗn tạp, đứa thì cố đập hai hàm răng vào nhau nghe lập cập, đứa thì trợn tròn hai mắt ra vẻ bị ma nhập, đứa thì kêu toáng lên, lại có đứa thì cứ "u u...a a" làm vẻ hoang vu, u ám.


Thằng Thúy mặt tái nhợt, run sợ nói lắp bắp: "Bà..ta....bà...ta....ghét.. trẻ con lắm"


Thằng Đông phụ họa: "Bà tao bảo là trước khi chết bà ta gào thét ghê lắm, oán giận lũ con bất hiếu..."


Cái Hoa run lập cập: "Mắt bà ta mở to, vuốt 3 lần mà không nhắm.."


Trong phút chốc, cả bọn la ó, đứa nào đứa nấy chạy loăng quăng, lộn xộn đi tìm chỗ ẩn nấp an toàn. Trong tình cảnh này, một đứa thủ lĩnh như tôi bắt buộc phải có... tiếng nói:


"Cái Hà nói đúng, tại sao lại không thử vào căn nhà đó xem thế nào chứ? Chúng ta có rất nhiều người cơ mà, sợ gì?"


Cái Hạnh không mấy hứng thú với sáng kiến này nhưng nó vẫn lên tiếng ủng hộ tôi:


"Có khi như thế lại hay đấy! Sau này khỏi phải sợ.. Mà trên đời này làm gì có ma chứ.."


Cái Hạnh vừa nói xong thì mọi ánh mắt ngay lập tức đổ dồn về phía nó đầy nghi hoặc như muốn nói rằng: "không có ma thì mày vào đó một mình đi!"


Một lúc sau, những đứa can đảm hoặc cố tỏ ra cam đảm đều ủng hộ đề nghị của tôi. Đứa thì muốn ra vẻ ta đây dũng cảm, đứa thì muốn đi theo cho rõ ... nội tình.


Cái Huệ vào nhà lấy ra hai cái đèn pin để soi đường. Hồi ấy ở nông thôn có rất ít thiết bị hiện đại, chưa có đèn đường như hiện nay, ở xóm nhỏ của tôi, nhà nào cũng có vài ba chiếc đèn pin để đi đường. Thế là cả đám hơn chục đứa chúng tôi xô đẩy nhau đến nơi cấm địa. Tôi và thằng Thúy cầm đèn pin, tôi đi tiên phong còn thằng Thúy đi cuối cùng. Đứa nào đứa ấy đi thật chậm, thậm chí...lê từng bước, đứa nào cũng muốn ở sau cùng để nếu có chuyện gì xảy ra thì sẽ...chạy đầu tiên. Trời, khung cảnh thật là nháo nhác! Hôm đó trời không trăng nên mọi thứ tối thui, chỉ thấy lấp lóa ánh đền pin của mấy đứa tôi. Kể ra thì còn rùng rợn hơn cái hôm mà tôi đuổi theo con Tom xong cả bọn xô đẩy đằng sau khiến tôi cảm thấy khung cảnh này thật lố bịch.


Bỗng nhiên, một bóng đen vụt xuống... Tiếp sau đó là tiếng cái Hà kêu thất thanh, mắt nó mở to đến mức không thể to hơn-chắc chắn đã đạt đến đỉnh cao của sự hoảng sợ và nó đứng...bất động. Tiếng thét của cái Hà đã gây nên một phản ứng dây truyền, cả bọn phía sau la hét om xòm, dẫm đạp lên nhau toan bỏ chạy. Thằng Thúy kêu to: "Trời ạ! Có con mèo thôi mà, đúng là bọn nhát chết!". Câu nói đó có vẻ đã chấn an bọn trẻ con ghê lắm, nhưng một lúc sau cái Hà mới chớp chớp mắt cử động được. Cả bọn thi nhau vuốt ngực để chấn an rồi lại lê từng bước đế Ngôi Nhà Hoang. Chẳng mấy chốc trước mắt chúng tôi là Ngôi Nhà Hắc Ám, tiếng kêu quang quác của loài chim mà tôi không biết tên cùng không khí u ám đủ để bọn trẻ con rùng mình. Chúng im bặt không một tiếng động, trong phút chốc chỉ nghe thấy tiếng kêu của loài chim kì lạ và tiếng răng mấy đứa trẻ va vào nhau lập cập. Tôi lấy hết can đảm bình sinh dẫm lên cỏ để tiến sát vào ngôi nhà. Tôi cần tìm hiểu bên trong đó có gì mà tại sao con mèo tội nghiệp của tôi lại hay vào đó như vậy. Hay đúng như cái Hạnh nói, mèo Tom đến đấy chơi với...ma? Cỏ vừa dày, vừa cao, dẫm lên nghe sột soạt, bỗng dưng cả bọn đứng lại, im lặng tuyệt đối và không đứa nào đi theo tôi nữa, cái Hạnh vô thần vỗ vai tôi. Bất giác tôi ngoảnh l

12[3]4
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Cái gọi là "Ông xã"

Cái gọi là "Ông xã"

Cái gọi là "ông xã" đó chính là tiếng chuông điện thoại trong nhà vang lên thì sẽ la lên "Điện thoại!" chứ không bao giờ tự tay đi nhấc điện thoại cả. Có một ông chồng chạy từ phòng khách và[…]

Truyện ngắn

Thanh gươm của vua Dionysius

Thanh gươm của vua Dionysius

Damocles lặng người; nụ cười tắt ngấm trên môi. Khuôn mặt gã tái xanh còn đôi tay thì run lẩy bẩy. Bây giờ, gã chẳng còn thiết đến cao lương mỹ vị hay nhạc múa gì nữa. Điều duy nhất gã nghỉ […]

Truyện ngắn

Để tôi được nghe tiếng mưa

Để tôi được nghe tiếng mưa

Hồi tôi còn nhỏ, gia đình tôi sống ở châu Âu. Bố tôi làm chủ một nhà máy dệt, còn mẹ tôi thì bận rộn với việc nuôi nấng chăm sóc chị em tôi... Nhưng đến khoảng năm 1935, chủ nghĩa phân biệt […]

Truyện ngắn

Đón ba về

Đón ba về

"Nhưng mà thôi, dẫu sao thì mình vẫn là con... ráng làm cho tròn bổn phận mấy anh chị à!". Ngôi nhà sàn gỗ màu xanh đối diện bến sông thường ngày vắng lặng, hôm nay lại có cái gì đó khang k[…]

Truyện ngắn

Anh trai tôi

Anh trai tôi

Thật ra anh không hề hiểu được đại học là gì, nhưng anh hiểu, em trai đã mang lại cho cả nhà niềm tự hào vì cả làng chỉ có mỗi mình tôi đậu đại học. Chính sách kế hoạch hóa gia đình là mỗi[…]

Truyện ngắn

Mỗi ngày là một ngày đặc biệt

Mỗi ngày là một ngày đặc biệt

Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút đều đặc biệt cả. Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ mình và lấy ra một gói nhỏ... Gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bả[…]

Truyện ngắn

Quá khứ và hiện tại

Quá khứ và hiện tại

7 năm. Cái con số mà mỗi khi nghĩ lại tôi cũng không hiểu vì sao mình có thể chờ đợi một điều gì lâu tới như vậy. Cuộc sống của tôi không biết còn bao nhiêu cái quãng thời gian 5 năm hay 7 n[…]

Tâm Sự

Quảng Tâm

Quảng Tâm

Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía đường Nguyễn Kim. Quảng Tâm nhìn theo đến lúc bóng anh khuất sau làn nước mưa rồi mới bước vào chùa. Cơn mưa đầ[…]

Truyện ngắn

Trong một khoảng lặng riêng em!

Trong một khoảng lặng riêng em!

Dù trong lòng em luôn có một khoảng lặng riêng mình nhưng em chưa bao giờ gạt bỏ anh hình ảnh của anh ra khỏi khoảng lặng đó. Sống nhẹ nhàng chẳng để ý tới thời gian trôi qua nhanh hay chậm[…]

Tâm Sự

Tôi 20

Tôi 20

Tôi hai mươi. Ngủ nướng một ngày nghỉ có vẻ như bình thường với tất cả những sinh viên. Tôi không ngoại lệ và càng có nhiều thời gian chiêm nghiệm cuộc sống. Khi tôi mười tám. Tôi đã ngh[…]

Tâm Sự

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất