Bí ẩn ngôi nhà bỏ hoang
Bình chọn: 522
Bình chọn: 522
Tôi chạy theo mèo Tom, trên đường không một bóng người. Thứ ánh sáng vàng nhạt đậu trên mặt đường bất giác làm tôi rùng mình. Tôi chợt nhận ra rằng tôi đang đi một mình trong đêm. Vậy là tôi đã một mình đuổi theo mèo Tom. Khung cảnh vắng vẻ làm con người ta liên tưởng đến nhiều thứ, trí tưởng tượng nhiều lúc sẽ khiến con người rơi vào tình trạng hoảng sợ. Thật không may, tôi lại là đứa giàu trí tưởng tượng. Trong lúc ấy, tất cả những câu truyện ma mà tôi đã từng nghe chợt hiện lên rõ mồn một, bất giác tôi nghe thấy có tiếng động ngay trên đầu mình, tôi không giám ngẩng lên. Từ bỏ ý định đuổi theo Tom, tôi toan ba chân bốn cẳng chạy về nhà, bỗng dưng con mèo từ trên mái nhà nhảy xuống. Nó dừng lại một lát, xù lông, vươn người ra rồi mài móng xuống mặt đường. Sau đó nó liếm chân, nhẹ nhàng sải bước. Trong đầu tôi chợt lóe lên ý định bắt Tom lại để cùng về nhà cho đỡ...sợ. Vậy là tôi lao tới vồ lấy nó. Nhưng mèo Tom đã thoát khỏi tay tôi trong tích tắc, bộ lông của nó trơn tuột như bôi dầu vậy. Nó chẳng buồn quay lại nhìn tôi mà chui tọt vào trong một bụi cây gần đó. Tôi ngồi dậy, thẫn thờ nhìn khung cảnh trước mắt mình. Tôi định chạy về nhà trước khi đến đây nhưng muộn rồi, tôi đã ở đây, ngay chính nơi này – nơi bắt nguồn của những câu truyện ma kinh hoàng nhất...
...Đó chính là Ngôi Nhà Bỏ Hoang – Cấm địa đối với bọn trẻ con xóm tôi, là nơi đáng sợ thứ hai sau "Ngôi miếu dưới gốc cây lộc vừng". Trước mắt tôi là hình ảnh của một ngôi nhà cũ nát, mái nhà bằng ngói đã xỉn màu, vách tường đã nứt nẻ chỉ trực muốn đổ. Bao trùm lên ngôi nhà là không khí tang tóc, u ám. Cây cối mọc um tùm bao quanh ngôi nhà, cỏ dại mọc cao đến tận đầu gối khiến nó như ở một thế giới khác cách biệt khỏi cuộc sống thường ngày. Những bụi găng mọc tua tủa, đủ loại cây không rõ nguồn gốc tiềm ẩn nhiều mối nguy hiểm với rắn rết và sâu bọ. Đó chính là nơi tụ hội của những con ma mà bọn trẻ con thường nhắc tới-những con ma khát máu nhất! Bất chợt, tôi nghe thấy tiếng kêu quang quác ghê sợ của một loại chim nào đó, vầng trăng đứng sừng sững ngay trên nóc nhà, một bầy quạ đột nhiên vỗ cánh bay lên khỏi mái ngói càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn của nơi vốn đã chẳng đem lại cho người ta cảm giác an toàn. Vâng! Ngôi nhà là những gì khinh khủng nhất mà một đứa bé có thể tưởng tượng!
Hít sâu một cái, tôi cố gắng trấn tĩnh để không bị sự sợ hãi vật ngã. Chắc chắn phải từ bỏ vụ con Tom rồi, tôi chẳng dại và cũng chẳng có gan đi sâu khám phá ngôi nhà ấy. Tất cả lũ trẻ con trong xóm tôi đều gọi là thuộc làu làu nguồn gốc của nơi ấy...
...Khoảng mười năm về trước, có một bà lão già sống ở ngôi nhà này mà không được ai chăm sóc, hàng xóm cho rằng bà có vấn đề về thần kinh, còn con cái tuyệt nhiên bỏ mặc không ai quan tâm. Có chăng bà cũng là một người kì dị, khó hiểu, không nhận sự giúp đỡ của ai và bà...rất ghét trẻ con. Khi bà mất thì xuất hiện rất nhiều dư luận xung quanh cái chết của bà. Có người cho rằng bà chết già, có người nói là treo cổ tự tử, người khác thì bảo là uống thuốc độc... Nhưng tất cả đều khẳng định rằng đó là cái chết đau đớn cùng cực. Sau cái chết ấy, không ai giám lai vãng vào đây, qua thời gian, ngôi nhà đã bị bỏ hoang và nhiều người cho rằng âm hồn bà vẫn chưa tan và đây chính là nơi tụ hội của ma quỉ.
Lấy lại bình tĩnh, tôi bịt tai, nhắm mắt chạy một mạch về nhà. Bố mẹ tôi vẫn thản nhiên ngồi xem TV, không ai để ý đến sự vắng mặt trong chốc lát của tôi và không ai biết rằng tôi vừa trải qua những giây phút thật kinh khủng. Cuộc chạm trán Ngôi Nhà Hắc Ám để lại trong tôi nhiều thắc mắc về con mèo của mình. Tại sao con Tom lại ở suốt cả đêm trong ngôi nhà đó? Và nó ở trong đó để làm gì? Nếu kể việc này ra thì khối đứa sẽ tái mặt đấy, rồi con mèo Tom nhà tôi sẽ nổi như cồn với một tá truyện do lũ trẻ sáng tác. Bạn đừng bao giờ coi thường khả năng sáng tạo của trẻ con!
Những ngày hôm sau, tôi đành nhốt con Tom lại để không cho nó đến Ngôi Nhà Bỏ Hoang nữa. Tom tỏ vẻ tức giận lắm, nó liên tục đi đi lại lại và kêu ầm cả lên. Thậm chí nó còn không cho tôi động vào nữa. Con mèo vô ơn, tại sao nó có thể đối xử với tôi như thế? Tôi cũng có lòng tự trọng đấy nhá!
Thú thật,

"Tôi tham lam còn cô vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn, chúng ta thật xứng với nhau"... Tốt nghiệp loại ưu ở một trường danh tiếng nên Nhã Thụy dễ dàng tìm được việc làm trong một công ty đa[…]
Truyện ngắn

Không mua! Tránh ra cho tao trú mưa! Trời thế này báo biếc gì! Nó vội vã chạy lại nhặt tờ báo lên, tay dúi vào áo và chùi sạch những vết bẩn trên tờ báo, bỏ báo vào hộp, lấy túi nilon bao[…]
Truyện ngắn
Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống[…]
Truyện ngắn
"Trúng giải hấp dẫn đến đờ đẫn!"
"Đồng tiền cũng có trái tim trái tim của những người giữ nó." Đi học thêm không mày? Việt ngó vào mặt con Linh khi con này đang phùng mang trợn má ngồm ngoàm miếng xôi, hậu quả của việc c[…]
Truyện ngắn
Đó là hai từ mà khi yêu nhau, chúng tôi đã tha thiết gọi nhau như thế! Mọi thứ chỉ còn là vết mờ của thời gian... Heo ơi...Em nhớ anh...thật nhiều... Nhớ một ngày thật lạnh, anh gõ cửa nhà […]
Tâm Sự

Những dòng tâm sự gửi tới người bố bị "ma rượu" ám của tôi. Bố còn nhớ cái tết năm ngoái, lẽ ra gia đình mình đã có được cái tết vui vẻ, ấm cúng nếu như "ma rượu" không mê muội tâm trí ngư[…]
Truyện ngắn
Một hôm một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị 'pan' đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề đậu phía trước […]
Truyện ngắn

Đã gần 10 giờ. Yên và Linh đang ngóng những chiếc xe tải. Từ sáng tới giờ kiếm được cũng khá. Yên mới mua chiếc xe đạp điện cho thằng con. Nó đã 12 tuổi, có thể tự đạp xe đi học. Yên bận bị[…]
Truyện ngắn