"Ba lô đỏ" đáng yêu
Bình chọn: 338
Bình chọn: 338
- Uống bia không?
Hải hỏi nhẹ tênh. Ánh mắt xa xăm như kiểu không phải cậu ấy vừa nói xong. Tôi không lắc cũng không gật chỉ để mặc cậu ấy dắt đi.
Hải mua hai lon, khui ra và đưa cho tôi một. Bia đắng. Một vị đắng chát ập vào trong khoang miệng. Tôi nhăn mặt cố nuốt xuống cổ họng. "Ba lô đỏ" cười khì, cậu ấy đưa lon bia lên miệng và uống một ngụm rõ to mà không hề nhăn mặt tí nào.
Nước mắt khô cong.
Tôi im lặng. Hải cũng im lặng. Thời gian cứ chầm chậm trôi qua.
Trong một khoảnh khắc, tôi can đảm hơn bao giờ hết, tôi nắm chặt lấy bàn tay Hải. Lòng bàn tay tôi ướt sũng mồ hôi.
- Tớ thích cậu rất nhiều. Có thể cho tớ một cơ hội không?
Hải quay sang nhìn tôi, nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra, vẫn im lặng. Tôi không khóc nữa, chỉ thấy buồn. Buồn bằng tất cả những nỗi buồn trước đó cộng lại.
Hải đưa tôi về tận nhà, câu duy nhất cậu ấy nỏi với tôi là "Về nhé". Tôi tắm rửa qua loa, đánh răng qua loa và leo lên giường nằm. Tôi suy nghĩ vẩn vơ, rất nhiều thứ, về Quang, về Hiên, về Hải, về Thư và về tôi. Chợt điện thoại đổ chuông, của Hải. Tôi hỏi giọng khàn đặc:
- Hải à?
- Tớ muốn nói là... tớ không hề thích hợp với cậu. Cậu cứ coi như tình cảm cậu dành cho tớ chỉ là những cảm xúc chông chênh của tuổi mới lớn, rồi sẽ qua rất nhanh thôi. Tớ vẫn luôn bên cậu mà, An. Chúng ta có thể như trước không? Có thể cùng nhau đi học, tặng nhau những món quà nhỏ, cùng nhau nghe bài "The best day" và cùng đọc "Conan" ấy? Tớ rất vui khi có cậu làm bạn, An ạ. Thật tiếc khi phải mất một người bạn tuyệt vời. Có được không An?
-...
Tôi chẳng nói được gì cả, chỉ nghe thấy giọng Hải từ đầu dây bên kia lo lắng hỏi lại:
- Có được không An?
- Được, được mà.
- Vậy... ngủ ngon.
- Ngủ ngon, "ba lô đỏ".
Tôi ôm chú gấu màu nâu vào lòng và suy nghĩ rất nhiều về lời Hải nói. Có thể tôi thích cậu ấy, thích rất nhiều nhưng cậu ấy không phải là người thích hợp đối với tôi. Những cảm xúc khi ở bên cậu ấy, những cảm xúc chông chênh của một cô gái tuổi mười bảy, hết mình để yêu, để thích một ai đó. Rồi ai trong đời cũng sẽ đi qua những lần như thế. Nhưng tôi may mắn hơn nhiều người, vì tôi có một cậu bạn luôn đeo trên vai mình chiếc ba lô màu đỏ đáng yêu...
Phương Anh

Mà sao người lớn không được ngoan như vậy? Nắng nóng. Không khí mặn chát. Những con sóng đều đều. Một cậu bé trên bờ biển quỳ gối xúc cát bằng xẻng và nén cát vào cái xô đỏ. Sau đó nó úp xô[…]
Truyện ngắn

"Su đẻ trứng, con gửi mẹ cất vào tủ lạnh. Con sẽ đi làm siêng năng. Khi nào có nhiều tiền, Su sẽ ấpquả trứng cho nở ra em bé. Con sẽ chăm sóc Su thật tốt, không để bạn ấy mệt tí nào bố ạ." […]
Truyện ngắn

Những mẩu chuyện đâu đó... Truyện rất ngắn 1 Tối đi làm về ngồi quán cơm bụi như thường ngày. Vẫn như mọi lần, có tiếng đàn guitar từ nhà bên vọng sang như bật bông. Chợt nghe tiếng xì xào […]
Truyện ngắn
Tôi chưa thấy ba có lỗi với ai. Vậy tại sao ông cứ hay xưng tội. Hay là ông có lỗi với mẹ vì chỉ có mẹ là không bao giờ hài lòng với ông? Ba tôi là một người đẹp trai và rất có duyên. Ông c[…]
Truyện ngắn

Bãi vàng, đá quý, trầm hương - Nguyễn Trí
Bãi vàng, Đá quý, Trầm hương là tập truyện của những trải nghiệm độc đáo, lạ lùng cùng những phận giang hồ và hảo hán gác kiếm. Với giọng văn và lối viết rất riêng, tác giả Nguyễn Trí đem[…]
Sách Hay

Những lúc nào bạn muốn về nhà thăm cha mẹ nhất? Mỗi khi cha mẹ gọi điện thoại hỏi: "Khi nào về hả con?" Tôi đều trả lời: "Tuần sau ạ!"; "Đợi công việc đỡ bận đã ạ"; "Ít hôm nữa". Nhưng thực[…]
Truyện Blog

Đã hai mươi mùa nắng trôi qua. Đã hai mươi mùa mưa đổ xuống ngôi nhà nhỏ bên sông. Má vẫn âm thầm ngồi thở dài ngoài đầu hè, đôi mắt dõi về phương Nam mòn mỏi. Nắng đổ dài một vệt thăm thẳ[…]
Truyện ngắn

Đàn ông vốn sợ bị bỏ rơi... Trong một đời, trong một ngày, đàn ông gặp rất nhiều hàng rong. Đàn ông được mời mua báo, mua vé số, mua kẹo cao su, mua dây đeo chìa khoá, mời đánh giày...Đánh […]
Truyện Blog