Vẫn chết mỗi ngày
Bình chọn: 309
Bình chọn: 309
Thì đây:
Người chết ở đây
Hai mươi sáu tuổi
Bị bắn
Đạn xuyên qua đầu
Họ và tên: Phan Văn Tế
Lý do: ăn cắp bỏ chạy
Kêu không đứng lại.
Mấy chục năm trước Trần Vàng Sao đã viết vậy. Mấy chục năm sau, họ vẫn còn đốt người vì tội ăn trộm chó. Tôi đã thấy hình chụp xác người chết cháy đen thui, co quắp, xung quanh là cả một làng đứng lao nhao, dưới bức ảnh cũng là một lũ lao nhao bảo "Đáng kiếp! Tệ hơn chó! Chết không ai tiếc! Thà tao ăn cứt chó! Thôi về ăn thịt chó!" Sự ngu xuẩn và dã man còn tệ hại hơn cảnh dân Trung Quốc chen chúc nhau xem một người Trung Quốc bị quân Nhật chặt đầu thị uy. Cả một làng giết người, mà không ai có tội, và không ai luận tội. Lỗ Tấn có sống dậy nhìn xuống đất An Nam chắc cũng bò ra cười mà rằng tao tưởng dân tao là vừa hèn vừa ác vừa ngu đệ nhất rồi.
Đây:
Nguyễn Thị Lùn
34 tuổi
Lê Văn E 13 tuổi
Lê Thị Muốn 10 tuổi
Lê Văn Thuộc 6 tuổi
Lê Thị Lý 2 tuổi
Uống thuốc tự tử ở trong bếp
Bên cạnh có mấy củ khoai cả hà còn nóng để trong cái rá không có vành
Trong giấy để lại có viết
Cực quá sống không nổi
Mẹ con tôi phải chết.
Thì hôm trước có ba mẹ con nhà kia buộc tay nhau nhảy xuống hồ Phú Ninh mà chết. Hôm trước nữa cũng có ba mẹ con nhà nọ tự quấn chăn, tẩm xăng đốt mà chết. Cực quá sống không nổi. Báo chí nói: "Đời sống khó khăn" và dẫn chứng bằng một con mụ cởi truồng bên con ngựa, đồng thời chú thích: "Ngựa ở bên tay trái các bạn," giống như thần Kim Quy bảo "Giặc ở sau mông ông thì có." Đời sống quả là khó khăn. Bạn nhớ chứ, năm trước ông Bộ trưởng bộ Tài chính phát biểu rằng "Vợ tôi đi chợ về cũng kêu lắm" và trên trang Lá Cải tôi có bình rằng "Vợ em cũng thế anh ạ! Thật là mệt mỏi với mấy mụ vợ! Cho nên ta nói, chuyện quốc gia đại sự mà dính tới vợ con là không xong rồi..." Thế và vợ ổng kêu gì đến giờ tôi vẫn chưa rõ, mà cũng chẳng biết đã ngừng kêu chưa, nhưng e rằng bả không kêu như một người sắp chết đâu. Những người như ổng với bà vợ ổng sống dai vô cùng, và sung sướng vô cùng bạn ơi. Chỉ có dân đen như bố của chúng ta là bị ung thư tử cung, hoặc được tiêm vắc xin co bóp tử cung cho đến chết mà thôi.
Thật ra thì ở khúc cuối Con Tàu Trắng, trong cơn manh động sùi bọt mép Aitmatov có đế thêm rằng: Giờ đây tôi chỉ có thể nói một điều: Em đã gạt bỏ cái mà tâm hồn trẻ thơ của em không chịu chấp nhận. Đấy là niềm an ủi của tôi. Em đã sống như một tia chớp, loé lên một lần rồi tắt lịm. Nhưng những tia chớp do bầu trời làm toé ra. Mà bầu trời thì vĩnh cửu. Đó cũng là niềm an ủi của tôi. Nghe mới ngầu làm sao. Bầu trời vĩnh cửu, thật an ủi làm sao. Tiếc là tôi chẳng có được niềm an ủi ấy. Quê tôi lại vừa có bão. Họ lại vừa xả lũ, lần này đúng quy trình, nên chi cuốn trôi nhiều trâu bò, nhà cửa, ruộng vườn. Chính quyền nhân dịp bão lụt, tăng ngay cước 3G, đồng thời tung quân ra diễu tập chống biểu tình, quân ấy mặc đồ đen thui, thét ái ố nhăng cuội, và diệu võ giương oai ném khí cụ lung tung beng. Cùng lúc đó tôi nhận được tin nhắn rằng ở đây, tức là ở Việt Nam, người ta vẫn chết mỗi ngày. Ở đây người vẫn chết mỗi ngày. Thế thì tôi lấy đếch đâu ra cái niềm an ủi cao siêu ấy.
Phan An

Viết cho tháng Năm - mùa ở lại
Tháng năm không ở lại đâu. Nhưng tháng Năm vẫn luôn ở lại. Mãi mãi. Tháng Năm, thấy phập phồng trong lồng ngực một cảm giác rất lạ: nhoi nhói, hồi hộp, lặng im và mằn mặn. Ai đó nhắc nhỏm m[…]
Truyện Blog

Tôi lại bắt đầu đem cái tình cảm "không tên" của mình ra định nghĩa, và khẳng định: "Cho dù chưa từng gặp mặt nhau nhưng em biết rất rõ suy nghĩ và cảm giác của em mà, em yêu chị...đó là sự […]
Truyện Blog

Thỉnh thoảng vẫn nhắc nhở nhau giữ gìn sức khỏe vì chẳng thể ở bên cạnh để lo lắng cho người còn lại, thỉnh thoảng vẫn hỏi thăm nhau cuối ngày và bắt người còn lại đi ngủ sớm, thỉnh thoảng m[…]
Truyện Blog

Con gái và cái giá của sự mạnh mẽ
Cô gái nào cũng muốn mình trở nên mạnh mẽ để có thể vững vàng trước giống bão cuộc đời. Nhưng có đôi lúc sự mạnh mẽ ấy đã vô tình tạo thành bức tường ngăn cách cô và mọi người xung quanh. Vậ[…]
Truyện Blog

Hãy nhìn vào mặt trái của cuộc sống
Những người sống quanh ta đa số là người tốt. Nhưng "đa số" không có nghĩa là "tất cả". Thỉnh thoảng bạn vẫn bị ai đó làm tổn thương. Đôi khi, lý do lại là vì bạn không để ý phân biệt "đa số[…]
Truyện ngắn

Anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính của thành phố Bremen. Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong sự cáu gắt, ông lại bán xe rồi hay sao mà lại đi tàu lên đây. Anh cúi đầu trả lời […]
Truyện ngắn

5 điều hối tiếc nhất lúc sắp lìa trần
Dưới đây là năm điều hối tiếc phổ biến nhất của những người sắp chết: 1. Giá mà tôi có đủ can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân mình, chứ không phải là cuộc sống mà những người […]
Truyện ngắn