Thời gian không trở lại - Phần 2
Bình chọn: 267
Bình chọn: 267
Vậy nên, đừng bao giờ hoài phí thời gian vào việc oán thán mẹ cha. Vì nếu một mai họ đi xa khuất núi, thì mãi mãi cho đến tận hết cuộc đời chúng ta cũng không còn có thể bằng cách nào gặp lại hình dáng thân thương ấy được. Cho dù có đánh đổi cả công danh sự nghiệp, cả mấy chục năm cuộc đời còn lại cũng chẳng thể nào được nghe tiếng mẹ tiếng cha, dù chỉ là một câu trách móc.
***
Hôm nay về Bình Chánh ăn cơm, tôi thấy bát nước mắm không được cắt ớt vào như mọi khi nên hỏi chị vì sao lại thế? Chị nói bố bị đau lợi, nóng trong miệng nên thôi để ớt ở bên ngoài, chứ bỏ ớt vô nước mắm bố dễ bị sặc, ăn uống rất khó khăn. Tôi thì hiểu đó là dấu hiệu của một số bệnh lý tuổi già, chứ không chỉ đơn thuần là "đau lợi". Nhưng bố tôi thì không thích thừa nhận với mọi người điều đó.
Mặc dù bị coi là đứa "bị ghét" nhất trong nhà vì khắc khẩu nhưng tôi hiểu và thương bố nhất. Vì khi là trụ cột của cả gia đình, tôi cảm nhận được những vất vả cơ cực mà bố tôi đã phải trải qua trong giai đoạn trước. Lúc mà tôi còn quá nhỏ để có thể kiếm tiền, thay bố.
Cuộc sống gia đình có những khó khăn và trắc trở khiến bố tôi trở nên nghiện rượu. Và người phải gánh chịu hậu quả của những cơn say sỉn đó chắc chắn là tôi. Chỉ bởi vì tôi quá cá tính và bản lĩnh. Tôi không chấp nhận những lời mắng chửi nên hay phản kháng và "cãi lý". Tôi cũng thường xuyên đứng lên bảo vệ mẹ, chị gái và em trai trong những cơn say của bố. Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã có suy nghĩ rằng nên có một ai đó trong gia đình chịu ngồi nghe chửi, thay vì bắt tất cả mọi người hứng chịu hậu quả những cuộc nhậu của bố tôi.
Và vì vốn đã bị ghét nên tôi chấp nhận "hy sinh" để làm việc đó.
Sau từng bữa nhậu và những cơn quậy phá, khoảng cách giữa tôi và bố lại bị đẩy ra xa hơn một chút. Tôi dần trở nên chai sạn cảm xúc khi ngồi nghe chửi. Tôi cũng coi việc bị đánh mà không cần lý do là chuyện hết sức bình thường. Nhưng tôi rất căm ghét rượu bia và tự đặt ra cho mình một lời thề là không bao giờ uống rượu bia cũng vì lý do này.
Rồi thời gian cứ thế trôi đi. Tôi ngày một lớn và bố lại già hơn trước. Tôi trở thành trụ cột thay bố kiếm tiền và chăm sóc cả gia đình. Bố đã thôi mắng chửi tôi vô cớ nhưng không bỏ được thói quen uống rượu.
Tôi thì luôn tìm mọi cách và mọi cơ hội để hàn gắn mối quan hệ đã bị rạn nứt qua quá nhiều mâu thuẫn, còn bố thì vẫn luôn "tận dụng mọi cơ hội" để tiếp tục mắng chửi tôi. Ngày trước tôi bị mắng là "đứa chẳng ra gì" và sẽ "không làm được gì cho đời". Sau đó, khi tôi có công danh sự nghiệp thì lại bị bố mắng là "mày nghĩ có tiền nên khinh thường tất cả mọi người".
Tôi thì quá hiểu bố tôi là người gia trưởng nên không bao giờ muốn nhận sai hay nói lời xin lỗi. (Mà kỳ thực tôi cũng chẳng mong chờ việc đó). Tôi chỉ cho rằng ngay cả việc mình được sinh ra trên cõi đời này và sống được đến ngày đầu tiên xuất hiện trong đầu suy nghĩ phán xét việc làm của cha mẹ là sai hay đúng đã là một điều kì diệu. Có cha mẹ mới có mình, có mình mình mới hiển vinh trên đời. Cho nên, dù với bất cứ lý do nào thì tôi cũng không bao giờ có quyền trách móc bố tôi.
Tôi chỉ nghĩ, cũng như con chó được nuôi nhốt ở trong nhà. Dù mình có buồn phiền, đánh đập nó đến thế nào đi nữa thì nó vẫn không bao giờ trách oán. Nó chỉ chờ cho cơn giận của mình qua đi là lại xông vào hôn hít, liếm tay liếm mặt như chưa bao giờ có chuyện đánh đập xảy ra. Và nếu nó kiên trì như thế, có chủ nào lại không yêu quý con chó của mình? Tôi học con chó và tôi làm giống nó.
Tôi không bao giờ oán trách hay giận hờn bố sau những cơn chửi bới vô tiền khoáng hậu. Dù có đôi lúc, cảm xúc của tôi không thể nào mạnh hơn lý trí khiến tôi trở nên buồn phiền và thấy mình ghét bố. Nhưng rồi rất nhanh sau đó, tôi lại tự nhủ rằng mình không được làm như thế. Vì nếu vậy, khác gì mình thua con chó ở trong nhà? Tôi luôn cố găng tìm ra những lý do phù hợp nhất để giải thích cho những suy nghĩ phức tạp trong đầu bố. Và tôi coi như chẳng có chuyện gì xảy ra với bản thân mình.
Tôi để ý những thứ nhỏ nhặt nhất ở xung quanh bố và thể hiện thiện chí của mình trong đó. Tôi thấy bố thích ăn bánh đúc, tôi mua bánh đúc. Tôi thấy bố thích ăn rượu nếp tôi mua rượu nếp. Tôi để ý cái ly uống nước của bố bị mẻ một phần ở chỗ tay cầm và mua ly mới. Tôi xỏ thử vào đôi dép bố đang đi thấy hơi cứng và có thể bị đau chân nên mua dép mới. Tôi biết điện thoại của bố khi nào hết hạn, hết tiền để canh ngày nạp card. Tôi biết bố mập lên hay ốm đi để điều chỉnh size quần size áo.
Tôi biết hết tất cả mọi thứ về bố. Nhiều khi còn rành rẽ hơn cả bản thân mình. Và quan trọng nhất là tôi biết thực ra bố cũng yêu thương tôi nhiều lắm. Ít nhất là sau tất cả những gì tôi đã kiên trì thực hiện.
Tôi thích uống nước cam nhưng chị tôi và em tôi thì không thích. Thế nhưng sau khi ăn cơ

Cảm ơn vì đã cho con là con của mẹ
Sẽ là một bài viết hòa lẫn trong trăm ngàn cây bút đang hí hoáy viết về mẹ tôi tin bằng một trái tim ngập tràn tình yêu và sự kính trọng tôi sẽ viết để thỏa mãn cơn sóng yêu thương mẹ đang c[…]
Truyện Blog

Người lớn và hành trình đến với sự cô đơn
Thế rồi có lúc chán nản với yêu thương, chán nản cả những cuộc tụ tập bạn bè quậy phá tưng bừng. Những tháng ngày mà chỉ đi đi về về một vài quãng đường nhất định, bắt đầu nhận ra số lần thở[…]
Truyện Blog
Phải chăng, đau khổ nhất là tìm được người mình yêu thương thật lòng rồi nhưng lại không đúng thời điểm, chúng ta đã có duyên khi gặp nhau nhưng vẫn chưa đủ "nợ" để ở lại với nhau. Em mộ[…]
Truyện Blog

Đừng nên để dành những thứ quý giá
Nhiều năm trước, có một lần tôi nói chuyện với một người bạn ở Sydney. Lúc đó, vợ anh ấy mới qua đời. Anh ấy kể cho tôi nghe, khi thu dọn đồ đạc của vợ, anh tìm thấy một chiếc khăn bằng lụa […]
Truyện Blog

Chiều nay đưa tiễn thân phụ một người bạn về bên kia dương gian, chợt thấy mọi thứ tình yêu đều cần phải vội vàng, đâu cứ chỉ tình yêu lứa đôi. 1. Có một người cha giữ hai cuốn nhật ký viế[…]
Truyện Blog

Em cần lắm một sự bình yên, một tình yêu đúng nghĩa, một hạnh phúc cho riêng mình. Anh bước vào cuộc sống của em mang đến bình yên ấm áp, hạnh phúc và tình yêu. Em nghĩ là như thế , nghĩ m[…]
Tâm Sự
Ta đã cùng đi qua những ngày mưa ấy!
Suốt những năm tháng cấp ba ấy, tôi chưa từng có một cơ hội tốt đủ để tôi nói một câu rằng, tôi thích cậu ấy. Chẳng hiểu sao, tôi cũng tự cảm thấy việc có thổ lộ hay không cũng không quan t[…]
Truyện ngắn
Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp. Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên[…]
Truyện ngắn