Nỗi nhớ...!
Bình chọn: 419
Bình chọn: 419
Cô yêu anh mà không biết cách giữ anh, để rồi giờ đây mất anh cô mới nhận ra… nhận ra cũng muộn rồi.
Giờ đây chỉ còn có mỗi mình cô còn nhớ anh, quan tâm anh - tình yêu đơn phương?
***
Gửi đến anh - người bạn - người em yêu!
Đang ngồi online, cô nhận được tin nhắn của anh... cô đọc và không nhắn tin lại.
Anh gọi.
- A lô. Có chi không?
- Phải có chuyện gì mới được gọi hả? Sao không nhắn tin lại?
- Ừ. ..Tui bận chút việc nên chưa đọc tin nhắn.
- Ừ. Đọc rồi nhắn tin lại nghe.
- Ừ.
Cô tắt điện thoại rồi dán mắt vào máy tính và tiếp tục online.
Điện thoại vang lên, tiếng chuông điện thoại cô cài riêng cho anh, sao hôm nay nghe lạnh lùng ghê. Có lẽ cô đang giận anh thật rồi... Cô không nghe điện thoại, cô mặc cho anh cứ gọi mãi.
Một tuần sau, anh nhắn tin như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cô cũng trả lời tin nhắn một cách lạnh lùng với những từ ừ, vâng,.. Thật ra cô không có giận lâu được, cô muốn gọi anh nhưng cô không thể. Ngoài cái vẻ có chút khó chịu, lạnh lùng và nóng tính của cô thì cô dấu sự quan tâm, yêu thương anh vào một góc cho riêng mình. Có lẽ anh cũng không hiểu được hết con người của cô tuy hai người là bạn từ phổ thông.
Mùa đông năm ấy, anh ngỏ lời yêu cô. Suy nghĩ mãi cũng chẳng biết trả lời ra sao, cô im lặng. Anh cũng im lặng, mỗi ngày vẫn đón cô đi chơi, vẫn tự ý gọi trà chanh nóng cho cô mỗi lấn đi uống coffee với bạn.
Anh đi học xa nhà, mỗi năm chỉ có về bên cô khoảng mười ngày là cùng, ở xa vậy mà yêu nhau cũng khổ lắm. Cô còn dang dở chuyện học hành, cô hứa học xong sẽ cho anh câu trả lời.
...
Đến sinh nhật lần thứ 22 của mình, lẽ ra cô phải vui lên mới đúng chứ. Đi sinh nhật cùng nhóm bạn học cùng lớp mà mặt cô cứ bịu xịu, cô buồn vì anh không nhắn tin, không gọi điện chúc mừng một lời nào. Cô buồn vì anh quên đi ngày này,… buồn lắm cơ. Cô nhìn đồng hồ: 20h, 20h10, 20h35…. nhìn mãi 21h30, 21h55... sao anh không gọi nhỉ? Có lẽ anh quên thật rồi.
22h10, điện thoại reo vang. Nhìn điện thoại, mặt cô tươi lên như cây héo lau ngày gặp nước …thì ra là anh gọi.
- Nghe nè.
- Chưa ngủ hả?
- Chưa. Có việc gì gọi muộn vậy?
- Ừ… Chúc sinh nhật vui vẻ nhé! Anh thanh minh: Xin lỗi vì giờ này mới gọi, định là người chúc đầu tiên nhưng không thực hiện được đành để cuối cùng luôn cho bất ngờ.
- Bất ngờ chi mô na. Ghét…
- Ừ thì cứ ghét thoải mái đi.
- Ghét cho biết mặt luôn.
- Hôm nay có đi chơi đâu không?
- Có. Tui đi… - Cô ậm ừ…
- Đi với ai?
- Đi với bạn?
- Bạn nào? Con trai hay con gái?
- Ừ. Tui đi với ai kệ tui, liên quan tới ông không?
- Có chứ. Đi với con trai hả? Sao không nói?
- Ừ… thì sao?
- Sao gì nữa…
- Tui đi với người yêu được chưa? Hic
- Nhớ đó nghe…
- Nhớ gì nhỉ? Tui chẳng có gì để nhớ cả…
- Thôi, muộn rồi đi ngủ đi nghe. Ngủ ngon!
- Tui… - Chưa kịp nói hết câu anh đã tắt máy.
Có lẽ anh giận cô thật rồi. Kể từ ngày đó anh ít liên lạc với cô hơn, anh tỏ ra lạnh lùng. Nhưng tại sao anh không hiểu tính của cô vốn bướng bỉnh, nói năng ít suy nghĩ chứ? Cô trách anh nên nói vậy thôi, chứ thật ra cô chẳng yêu ai ngoài anh. Cô nói dối anh là có người yêu, chứ thật ra cô vẫn luôn F.A mà, trong suy nghĩ của cô trả lời vậy thử xem anh phản ứng thế nào? Cô luôn nói trống không, tỏ ra mạnh mẽ và lạnh lùng với anh thế thôi chứ trong lòng cô luôn nén lại những tình cảm riêng dành cho anh.
Cô nghĩ rồi anh sẽ bình thường trở lại như mọi lần. Chờ, đợi… đến hết năm.
Đâu đó trong cô vẫn không thể hiểu được tình cảm của anh dành cho mình, có khi nó quá thân, quá gần nhưng có lúc sao nó xa lạ quá. Cô ước gì anh và cô được ở canh nhau như những đôi bạn của cô. Yêu mà không dám đối mặt, không dám nhận… để rồi khi người ta quay đi mới thấy tiếc nuối sao? Nhiều khi cô ngồi viết tin nhắn rồi xóa đi, không gửi, suy nghĩ mãi về ngày ấy – những ngày ngắn ngủi ở cạnh anh.
***
Một năm sau anh về thăm nhà, thăm ba mẹ. Anh nhắn tin mời cô đi cofee. Cô từ chối vì sợ gặp anh. Anh hỏi: “Bận đi với người yêu hả sao không đi với tui?” Cô nghẹn ngào… nhắn tin lại. “Đi thì đi.”
Sau một năm nhìn anh thay đổi khác hẳn một năm trước, nhìn anh trưởng thành và chín chắn hơn nhiều. Còn cô thì vẫn hồn nhiên, ngây thơ với mái tóc ngắn, ít nói có chút nữ tính và bớt đi chút bướng bỉnh. Anh và cô nói chuyện huyên thuyên, thỉnh thoảng cũng tranh cãi lẫn nhau. Anh hỏi chuyện người yêu của cô, cô trả lời rằng không có. Anh trách cô nói dối. Cô lặng im…
Rồi thời gian thấm thoắt trôi qua một ngày, hai ngày ba ngày,… rồi cũng sắp đến ngày anh phải đi học xa. Trước ngày đi, cô và anh đi cofee cùng bạn bè.
Biết phải sắp chia xa nữa rồi, cô ao ước một cái nắm tay thật chặt, m

Hãy mặc váy mini khi còn có thể
Quả vậy, thời gian quý giá nhưng có lẽ quý giá nhất chính là tuổi thanh xuân của chúng ta. Thời thanh xuân của những cô gái. Những năm tháng chúng ta được phép sống theo ý mình, được phép lầ[…]
Truyện Blog

Hóa ra mình cũng là người giàu có
Chàng thanh niên nọ lúc nào cũng than vãn số mình không tốt, không thể giàu có được. Một ngày, một ông lão đi qua, nhìn thấy vẻ mặt ủ ê của anh bèn hỏi: Chàng trai, sau trông cậu buồn thế[…]
Truyện Blog

Mối tình đầu là mối tình ngọt ngào nhất nhưng cũng đau khổ nhất. Nó chứng kiến cái cảm xúc lần đầu biết rung động, lần đầu biết bối rối hay đỏ mặt trước một ai đó, và là lần đầu con tim biết[…]
Truyện Blog

Nhiều đàn ông kể chuyện có nhiều em sẵn sàng chết vì mình, có nhiều em hẹn hò mình đến tận kiếp sau. Thật ra đó là khi các em tuyên bố: "Phải yêu anh thì thà chết còn hơn" hay "Em không yêu […]
Truyện Blog

Tôi ngây ngất gắn chặt tia nhìn lên người con gái trước mặt. Khuôn mặt này, nụ cười này, và cả cái bĩu môi ương bướng ấy, sau hôm nay liệu tôi có còn cơ hội thấy lại. Tôi sợ đến một ngày cảm[…]
Truyện ngắn
Minh hứa với Hạ, chúng ta còn rất rất rất nhiều mùa hè ở phía trước. Nó cố gắng bước thật nhanh hết sức có thể vào lớp học, ngồi đúng vị trí nó ngồi, và làm đúng công việc vẫn thường làm. N[…]
Truyện ngắn
Thời gian cứ thế trôi qua, tôi và anh cũng vẫn yêu nhau, cũng không ít lần cãi vã chuyện lớn có, chuyện nhỏ cũng có nhưng tất cả đều giải quyết ổn thỏa, chúng tôi lại bên nhau trong những ph[…]
Tâm Sự

Trong cuộc đời này, ít nhất hãy một lần làm kẻ ngốc
Quả táo của ông là quả táo thần kỳ nhất thế giới, cắt thành hai nửa để trong không khí hai năm không hư thối! Đằng sau câu chuyện này là trải nghiệm khiến người ta cảm động. Bạn của tôi giới[…]
Truyện ngắn
Chong chóng, sự dịu dàng, và chuyến tàu đêm
"Khi em đã thành người lớn, trên bầu trời xanh kia, máy bay giấy trắng liệu vẫn còn chở những ước mơ?Khi em đã thành người lớn, trên mặt đất, đoá hoa vô danh đã nở tàn héo liệu vẫn còn kể đư[…]
Truyện ngắn