Nỗi nhớ...!
Bình chọn: 421
Bình chọn: 421
Vẫn giữ thói quen nhắn tin cho cô sau khi cô về đến nhà. Vẫn những câu quan tâm của anh: “Về đến nhà chưa?”, “Đi xe có lạnh không?”, “Coi ngủ sớm cho khỏe, thức khuya không tốt.”, “Chúc ngủ ngon…!”…
Trong cô luôn có cảm giác anh vẫn còn yêu thương mình như một năm về trước… Chần chừ mãi cô mới nhắn tin hỏi khéo anh về chuyện tình cảm. Anh bảo vẫn yêu cô, vẫn nhớ cô. Dù có đi xa vẫn hướng về cô – một cô bé nhỏ nhắn mà anh vẫn gọi là mi-nhon.
Hôm sau anh đi từ rất sớm, trời lạnh… lạnh lắm. Cô dậy từ sáng sớm nhắn tin với anh… trông cô có vẻ hạnh phúc khi được anh quan tâm. Hai người vẫn liên lạc thường xuyên qua điện thoại và facebook… vừa tròn ba tuần sau ngày anh đi học xa ấy. Trong inbox tin nhắn của cô đầy những tin nhắn của anh, cô đọc lại và cảm thấy nhớ quá… nhớ anh? Cô nhắn tin cho anh, không biết hai người nói chuyện với nhau những điều gì để rồi cô khóc. Lần đầu tiên khóc vì một người con trai như thế,… nước mắt cứ trào ra và lăn dài trên má. Cô ngồi thu mình trong một góc nhỏ của căn phòng,… im lặng và nhắn tin với anh. Thì ra anh đã bảo rằng, anh không còn yêu cô nữa. Anh không còn muốn yêu ai hết kể từ ngày sinh nhật năm trước của cô. Giờ đây anh sống cũng chỉ để sống vậy thôi,… và nhiều, còn nhiều nữa. Anh chỉ xem cô là bạn mà thôi, ngoài ra không còn tình cảm nào khác. Cô khóc vì giận chính mình, giận cả anh nữa.
Trước đây cô cứ nghĩ rằng ở xa mà yêu nhau cũng khổ lắm, nói ra lời yêu rồi phải giữ chặt lấy nhau thấy khó lắm. Thà cố nén chặt tình yêu đó trong lòng, khi tình yêu đủ lớn nói ra cũng không muộn. Yêu nhau thì quan tâm nhau là được rồi, yêu nhau thì có ngày sẽ tìm về nhau thôi. Sao lúc ấy cô nghĩ đơn giản vậy nhỉ? Cái bản tính bướng bỉnh lẫn chút sâu sắc thường ngày biến đâu mất rồi?
Cô yêu anh mà không biết cách giữ anh, để rồi giờ đây mất anh cô mới nhận ra… nhận ra cũng muộn rồi.
Giờ đây chỉ còn có mỗi mình cô còn nhớ anh, quan tâm anh - tình yêu đơn phương?
Ở nơi xa ấy, anh có biết cô đang nhớ về anh?
Hãy trân trọng và giữ lấy những gì ta đang có, đừng để mất đi rồi mới nhận ra nhé các bạn!
***
Như mọi hôm, cô bật máy tính lên đăng nhập vào facebook.
- Lại ôm máy tính online nữa hả? – Con bạn cùng phòng la lên.
- Ừ. Mày mặc kệ tao. Online tí rồi tao ngủ.
- Mày mệt rồi ngủ sớm đi.
- Ừ.
Cô gửi cho anh link liên kết đến một bài viết: Em hết yêu anh rồi, hết yêu rồi...
Cô tắt máy.
Nỗi nhớ ơi! Ngủ yên nhé!

Có nhiều lúc chúng ta nhìn nhau chán ngán. Những hân hoan của sự bắt đầu đã qua, bỏ lại hai kẻ trơ trọi với sự ngám ngẩm bắt đầu dâng lên tận cổ. Cách đây vài tháng anh ấy kể chuyện cười sa[…]
Truyện Blog

Có lần ông bạn tôi kể với tôi về chuyện đi chơi gái dư lày: DM, anh nói thật với mày, anh có full số các em hàng ngon ở cả cái đất Hà Nội này. Trắng muốt, khôn khéo như ở Miền Tây cũng có,[…]
Truyện Blog

Chúng ta sống, để lựa chọn tình yêu cho mình
Tình yêu nào cũng sẽ ra đi, Anh ta hay bố mẹ đều vậy, nhưng khi anh ta bỏ con đi, thì bố vẫn ở đó, mẹ vẫn ở đây. Dù già, dù yếu. Chờ con trở về! Bố bảo: "Một ngày kia con của bố sẽ yêu." […]
Truyện Blog

Khi nhắc tới chuyện "đoảng", người ta hay nghĩ đến sự vụng về trong lĩnh vực bếp núc, vun vén cho gia đình của người đàn bà. Tuy nhiên, trong thời buổi hiện đại này, cái sự "đoảng" của người[…]
Truyện Blog

"Kí ức như một mảng rêu phong, ta bám vào là trượt ngã, sao vẫn hoài không buông?" Bốn cô gái trẻ trung, xinh đẹp đã gặp nhau trong một đoạn thời gian của cuộc đời – quãng đời đẹp và vô tư[…]
Sách Hay
Tôi không sợ miệng đời dị nghị
Tuy không nói thẳng ra nhưng nhìn vào mắt mẹ, tôi biết tình xưa nghĩa cũ vẫn còn đọng lại ít nhiều. Tôi biết nhiều người không tin rằng trên đời lại có người phụ nữ vô liêm sĩ như người đàn […]
Tâm Sự

Ở bên cậu ấy, nhỏ thấy vui vẻ, bình yên và rất thú vị, nó giống như cảm giác khi bạn có được cả thế giới này trong tầm tay! 1. Thanh niên tình nguyện. Những giọt nắng vàng ấm áp của ngày h[…]
Truyện ngắn
Linh tính cho chị biết đó là... nhà nàng chứ không phải nhà hàng. 18 giờ, chị gọi điện thoại đến công ty của chồng, đồng nghiệp chồng nói rằng: "Anh ấy vừa đi ăn tối ở nhà hàng". Linh tính […]
Truyện ngắn
Viết cho một nỗi nhớ không tên
Tôi muốn kêu lên: ôi cái tuổi khờ dại. Nhờ có cái tên ấy, tình yêu đơn phương ấy và nỗi nhớ ấy mà tôi thấy tuổi học trò của mình thật là tươi đẹp. Em yêu anh nhưng anh không biết Thư gửi an[…]
Tâm Sự