Những khung trời khác
Bình chọn: 384
Bình chọn: 384
Tôi đến quán café chúng tôi thường ngồi, anh đã ngồi đó đợi tôi. Anh thậm chí còn gọi cả thứ đồ uống ưa thích của tôi khi tôi còn chưa kịp mở miệng order. Tim tôi lại đập mạnh. Anh rào đón tôi bằng những câu hỏi về cuộc sống, về bạn bè, về gia đình, tôi cũng đáp lại bằng sự nhã nhặn xã giao giả tạo. Tôi muốn giữ một khoảng cách để không tự làm mình mất mặt, ít nhất là trong những câu giao tiếp như thế này.
Sau những câu hỏi xã giao, tôi và anh hoàn toàn rơi vào im lặng, có lẽ chúng tôi đều không biết nói gì cả, dù rằng tôi có hàng trăm nghìn thứ muốn hỏi anh, nhưng những điều đó chỉ dừng lại trong khuôn khổ bộ não của tôi mà thôi. Tôi không chịu nổi cái bầu không khí ngột ngạt đó nữa, tôi sẽ hỏi trước, tôi phải thỏa cơn tò mò, tức giận của mình đã. Nhưng tôi chưa kịp mở miệng thì anh đã cướp lời trước.
"Anh có người yêu rồi!"
Tôi khựng lại, thực sự khựng, tôi bây giờ không còn là một thước phim quay chậm nữa mà là một khoảnh khắc dừng hình. Tôi câm lặng, tôi không biết phải nói từ đâu, tôi không biết phải mắng chửi, làm loạn lên hay im lặng và bỏ đi.
"Tại sao phải nói cho em biết?"
Tôi gạt qua tất cả cảm xúc đang bùng lên trong đầu, lạnh lùng hỏi anh. Nửa năm sống thảm hại giúp tôi đủ bình tĩnh để không phát nổ trong những lúc này.
"Anh muốn chia tay, nhưng không phải trong nửa năm im lặng vừa rồi mà là một cách thực sự, thẳng thắn và bằng lời."
Tôi thực sự phát điên, tôi muốn gào lên, muốn tát vào mặt kẻ khốn nạn khiến tôi đau một lần chưa đủ mà còn phải quay lại đâm thêm một dao. Tôi muốn dùng những từ ngữ tục tĩu nhất, phỉ báng nhất. Tôi quá đau, quá shock, đến mức chẳng thể dùng bất kì từ ngữ nào để diễn tả. Rốt cuộc, tôi chọn cách đơn giản nhất, mỉm cười, gật đầu và ra về.
"Vâng, em cũng nghĩ thế. Em có việc rồi, chào anh nhé!"
Tôi đặt lại tờ polime và ngoành bước đi về phía bãi để xe. Tôi muốn mình trong đầu anh là một người ngạo nghễ, tự tin để anh hiểu rằng anh chẳng là gì trong cuộc đời tôi cả, không là gì cả. Tôi duy trì sự kiêu ngạo được đến bãi đỗ xe, nước mắt bắt đầu tuôn ra, tôi cắm chìa khóa và phóng xe về nhà đứa bạn thân.
Tôi khóc, rồi nín, rồi lại khóc suốt chặng đường 7 cây số. Tôi lại khóc khi con bạn thân vừa ló mặt ra khỏi cửa nhà nó. Tôi kể lại câu chuyện trong nước mắt, và chúng tôi cứ thế, ôm nhau khóc rồi thiếp ngủ. Tôi choàng tỉnh lúc 9h tối, cô đơn và buồn chán chìm ngập trong khối óc mụ mị của tôi. Tất cả những đau khổ kìm nén suốt nửa năm được dịp tuôn trào, tôi lo lắng, hoảng sợ và trống rỗng, nằm im trong cái chăn thơm mùi con bạn. Tôi ăn cơm ở nhà nó rồi ra về, nó sợ tôi không lái được xe trong tâm trạng như vậy nên nằng nặc đòi tôi ở lại, nhưng tôi muốn được ở một mình hơn.
Tôi ngủ ngay sau khi về đến nhà, tôi không muốn nghĩ thêm gì về anh và tôi nữa. Mất thêm 1 tháng để tôi vượt qua nỗi đau đấy, anh có gọi vài lần, nhưng tôi không bắt máy. Tôi đã nghe quá đủ rồi và mệt quá đủ rồi.
Hà Nội tháng 6 đẹp như tranh vẽ. Khung cảnh đẹp, tiết trời dễ chịu, và nhất là tôi đã lại là bản thân mình, không đau khổ, dằn vặt nữa. Tôi bắt đầu nhận ra những điều mà trước giờ tôi không biết, tôi nhận ra những buổi sáng đi ăn bát phở, uống một cốc cafe với bạn, thay vì những bữa trưa ăn với anh, thật là tuyệt. Những buổi tối ngồi lê la hàng quán và nói những câu chuyện không đầu không cuối thú vị hơn thói quen im lặng, ngồi cafe và xem TV với anh. Tôi đi đến những chỗ tôi với anh thường đến, nhưng không có anh, ăn những món tôi và anh thường ăn, nhưng không có anh. Tôi đi chợ và nấu bữa tối với bố mẹ thay vì ăn nhà hàng với anh. Tôi nghe những bài hát tôi và anh thường nghe, nhưng không còn cái cảm giác u buồn khi không còn anh bên cạnh, tôi nhẹ nhõm.
Nếu có người hỏi tại sao tôi sống mặc kệ bản thân nửa năm mà vẫn ám ảnh về anh, trong khi giờ đây tôi có thể vui vẻ cười, thoải mái trò chuyện chỉ trong một tháng, thì tôi có thể trả lời rằng, nhờ anh đấy. Tôi hiểu rằng thời gian không phải là cái thước đo đếm tình cảm, không quan trọng là một tháng, một năm, hay hai năm, điều quan trọng là tôi nghĩ về anh như thế nào. Tôi từng hận anh, căm ghét anh, nguyền rủa anh nhưng tôi biết chỉ cần anh nói cần tôi, tôi sẽ gạt bỏ tất cả để quay lại với anh, bởi vì với tôi anh từng là tất cả. Nhưng khi thực sự hiểu rằng cuộc sống sẽ không còn anh, khi anh thực sự không còn là người yêu tôi, và anh không còn là tất cả nữa, thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Khi những ngày tháng 6, những niềm vui đơn giản với bạn bè, những phút giây hạnh phúc với bố mẹ trở nên thật hơn trong cuộc sống, thì quên anh sẽ không còn khó nữa.
Dù chúng tôi sống dưới một bầu trời,

Thế đấy, bồ nhí vừa cho đàn ông thêm giá trị cái bộ mặt già nua của mình, vừa cho các ông thêm chút sĩ diện với bạn, thêm một tí oai phong lẫm liệt với quán xá, thêm vài cái hợp đồng béo bở.[…]
Truyện Blog

Bàn tay nhỏ nhắn xoè ra ngoài mái che: Mưa anh ạ! Ừ! Anh về cẩn thận nhé! Ừ! Em cũng thế. Về đến nhà thì gọi điện cho anh. Anh này... Sao? Thôi không có gì, anh về kẻo muộn. Tiếng xe[…]
Truyện Blog

Cuộc sống không thể thiếu tình yêu
Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức[…]
Truyện Blog

Sinh viên năm cuối thì làm gì?
Là sinh viên năm 4 , nghĩa là bạn không còn già nữa. Bạn đã đi đến đỉnh điểm của sự già, mà người ta thường gọi là "già háp", "già khú đế", đại loại vậy. Năm 4 thì làm gì? 1. Năm 4 thì làm […]
Truyện Blog

Thế nhưng giờ đây dù đã hết sức cảnh giác, hắn bỗng hoảng hồn khi lần tìm mãi mà cái túi vải không còn chỗ cũ. Hắn được má giao nhiệm vụ đưa em gái lên TP dự thi đại học. Quãng đường từ miề[…]
Truyện ngắn

Một cô hàng xóm phiền tóai, ồn ào. Đó là những gì tôi nghĩ về cô trong hai tuẩn đầu mới chuyển tới. Tôi không biết khi tôi đi làm ở nhà ban ngày có những chuyện gì xảy ra?Mà mỗi lúc[…]
Truyện ngắn
Vẫn ở rất gần nhau nhưng sao thấy xa quá. Khoảng cách địa lý luôn đo được bằng thước nhưng khoảng cách của tâm hồn sẽ chẳng thể đo được nếu không có sự đồng điệu giữa 2 cá thể đang giận nhau[…]
Tâm Sự

Kết hôn có gì thú vị? Chẳng có gì thú vị! Vì thế Quan Tiểu Yến mới quyết định...kết hôn trước để tránh khỏi những buổi xem mắt nhàm chán. Xin đừng nhầm, là kết – hôn – giả thôi! Kết hôn có […]
Sách Hay