Nếu em thích nhớ, thì cứ nhớ thôi
Bình chọn: 243
Bình chọn: 243
Tôi có một cô em gái nhỏ. Cô ấy thích một người, nhưng vì tự trọng và một số lý do khác của con gái tôi không thể nào hiểu được, cô ta không nói cho cậu ấy rõ tình cảm của mình.
***
Thật ra tôi thấy như thế là hành động không khôn ngoan, nhất là với những người "ăn ngay nói thẳng" như tôi, thích một người mà cứ để trong lòng thì thà thích chính bản thân mình. Vì căn bản, dù người ta không có ý định thích mình, thì việc được một người khác thích cũng là một tự hào - bất cứ ai biết sự hiện hữu của thứ tình cảm như thế dành cho mình cũng sẽ vui lòng, rất vui lòng, nhất là ở thế giới này đã có quá nhiều chuyện đau lòng hiện hữu.
Để giờ đây cô em gái ấy và chàng trai trong mộng của cô đang ở hai đầu thế giới, nơi hò hẹn duy nhất có lẽ chỉ có thể trong suy nghĩ. Cô ấy ngày nào cũng nói rằng cô ấy nhớ anh ta nhiều quá!
Cô ấy chờ đợi chàng trai ấy online mỗi ngày, cô ấy chờ chàng trai ấy vào nói chuyện với mình trước, cô ấy chờ đợi thứ tình cảm được hồi đáp dù cô ấy chưa bao giờ mở lòng.
Cô ấy hỏi tôi phải làm như thế nào với nổi nhớ của mình.
Tôi nói với cô ấy: Nếu em thích nhớ, thì cứ nhớ thôi.
Chẳng những vậy em còn phải nhớ nhiều hơn trước, yêu anh ấy nhiều hơn trước, khao khát anh ta gấp ngàn lần khi anh ấy trước mặt. Mỗi khi nhớ đến anh ta, em hãy nhớ đến lần đầu gặp mặt của hai người, những kỹ niệm tươi đẹp nhất đã trãi qua cùng nhau, những câu nói ấm áp nhất em nghe được từ anh ấy, hãy nhớ đến nhịp tim của anh ta, nụ cười của anh ta, nhớ đến ánh mắt, cử chỉ, giọng nói,... Khi em nhớ anh ta, hãy đừng làm gì cả, mà hãy ngồi nhớ đến hết mọi thứ, nhớ từng thứ nhỏ nhặt nhất, to lớn nhất, chi tiết nhất, càng nhiều càng tốt!
Em hãy nhớ đến khi nỗi nhớ về anh ấy trở thành một phần của cuộc sống em, nhớ anh ấy giống như một thói quen và những hình ảnh về anh ấy rồi sẽ giống như kỹ niệm. Để nỗi nhớ từ đớn đau trở thành thân thuộc, và giống như những cuộc tình em đã trãi qua, như cách người ta đối xử với chính em, những gì thân thuộc sẽ dần trở thành điều bình thường trong cuộc sống.
Và em có thấy ai còn nhớ những điều bình thường bên cạnh chúng ta, không em?

Có những tình yêu ta giành lấy được, nhưng không có người chồng, người cha giành giật mà có được. Bởi yêu có thể bắt đầu từ sự phải lòng ngay sau phút gặp ban đầu. Vi tình địch, có thể chiến[…]
Truyện Blog

Yêu không phải để cưới thì để làm gì?
Người ta thường chọn hôn nhân như là một cột mốc đánh dấu một đoạn đường mới, bắt đầu gắn kết hai con người thành một – một gia đình. Quyết định đi đến hôn nhân, cũng giống như hai người đa[…]
Truyện Blog

Mẹ bảo: Trái tim người đàn ông giống như cái động không đáy. Phụ nữ vì yêu mà muốn bước vào tận sâu trong cái động ấy. Nhưng là... càng bước càng thấy hun hút, hoang mang và hoảng sợ rồi tự […]
Truyện Blog

Cho đến bâygiờ, con trưởng thành hơn và đã nhậnra một điều...thì ra người lớn cũng haynói dối. Mẹ ơi! Thỉnh thoảng con vẫn nói dốimẹ...Lúc đang dạo phố với bạn, mẹ gọiđiện, con nhanh nhảu: […]
Truyện Blog

Hoàng cực kỳ ghét cái thằng hàng xóm sát vách bên cạnh. Nó đi là đi, về là về, chẳng thèm liếc mắt hỏi han đến ai. Trong xóm cũng có người có vẻ nể. Nể thôi chứ không trọng. Căn bản là, tuy[…]
Truyện ngắn

Cậu bước vào cuộc đời tớ vào một ngày ve kêu đầu mùa. Thi tốt nghiệp, mới đầu hè thôi mà nóng bức, bốn cái quạt trần không đủ cho hai mươi tư "cái xác" đang ngoi ngóp trong cái nóng và đề t[…]
Truyện ngắn

Có những người tiếc công yêu đã sáu, bảy năm nên không dám bỏ để rồi ôm ấp mớ tình nhạt hơn nước ốc mà kêu đời bất công với ta quá! Ngày xưa, Phương Mai đồng nghiệp, bà chị và cũng là chiế[…]
Truyện Blog

Đang lái xe trong một đêm gió bão, bạn đi ngang qua một trạm xe buýt và thấy có ba người đang ngồi đợi xe: 1. Một bà lão rất yếu ớt, dường như sắp chết 2. Một người bạn cũ đã từng cứu sống […]
Truyện Blog