Hãy mặc váy mini khi còn có thể
Bình chọn: 346
Bình chọn: 346
Quả vậy, thời gian quý giá nhưng có lẽ quý giá nhất chính là tuổi thanh xuân của chúng ta. Thời thanh xuân của những cô gái. Những năm tháng chúng ta được phép sống theo ý mình, được phép lầm lạc, được phép sai, được phép bốc đồng và có phần ngông cuồng, được làm một vài điều quái gở (nếu chúng ta muốn và có thời gian để làm), những ngày mà chúng ta dễ được tha thứ hơn bao giờ nếu thật tâm muốn lớn lên và hoàn thiện.
***
M.Thơm Mùi Bánh
Năm 2009, tôi add một bạn gái có nick Faceook là M. Thơm Mùi Bánh. Ngoài đời thực, tôi và M là hai người lạ nhưng trên FB, M là bạn của bạn của bạn của bạn tôi. M độc thân, trẻ trung và quyến rũ lại có tài làm bánh. FB M tràn ngập hình ảnh những chiếc bánh homemade vô cùng tươi sáng, ngon mắt và chắc cũng ngon thơm trong miệng. Mỗi ngày, cô làm một loại bánh. Mỗi ngày, cô trang trí bánh với một loại hoa hái trong vườn. Mỗi ngày, cô cười bên bánh mới của mình. Mỗi ngày, nhiều người xem hình và vui cười theo cô. Ngoài bánh trái, M còn biết đan len, biết móc sợi làm cừu bông ngộ xinh, cắm hoa đồng nội đơn giản rất đẹp mỗi sáng để trang trí bàn ăn, bàn làm việc, bàn đọc sách. Cuộc sống của M muôn màu, Facebook M rực rỡ. M độc thân, quyến rũ, tài năng, nổi bật không giấu giếm trong trang New feed của tôi.
Facebook lớn lên. Tất yếu. Như cái chợ lớn bỗng thành siêu thị. Tôi add thêm nhiều người A, B, C, D, E... nhiều người E, F, G...add lại tôi. Nhưng ngày kia tôi chợt nhận ra M mất hút. Bỗng chốc, tôi chợt nhớ M như nhớ bánh cùng cuộc sống đẹp đẽ của cô. Nhưng tôi không tìm ra nick của M trong danh sách bạn bè mấy trăm người. Sau ba ngày lục tung từng album một trong gần hai trăm album được cập nhật hàng giờ, tôi cạn kiên nhẫn. Có lẽ, cô đã remove tôi ra khỏi vòng tròn bạn bè. Có lẽ, cô không dùng Facebook nữa, có lẽ...
Bẵng đi. Một ngày nọ, M đột ngột xuất hiện. Hóa ra cô ấy đổi tên Facebook, không còn là M. Thơm Mùi Bánh nữa (vì cô đâu còn làm bánh như xưa). Ngày tôi phát hiện ra M không phải nhờ cô lấy lại nick cũ, mà là ngày cô cập nhật trở lại album bánh trái. M hiện ra. Còn tôi thấy sững sờ. Bấy lâu nay những thông tin của M vẫn được cập nhật nhưng vì nó quá giống với những status khác, những note khác, những hình ảnh khác của những người khác nên tôi không nhận ra. M vào làm trong ngân hàng, từ giao dịch biên lên trưởng nhóm, từ phòng đối ngoại sang phòng Marketing, công việc bận rộn, status toàn sự bận rộn. Cô không còn làm bánh, cô thôi cười, những tấm ảnh có phần nghiêm nghị. Thay vì chụp bánh tự làm, cô chụp những suất fastfood muộn ở văn phòng, chụp giấy tờ, chụp bằng khen, chụp cảnh đêm một mình trên taxi về nhà... Mà sự bận rộn ấy thì giống những người còn lại lắm.
Ngày tôi tìm ra cô là ngày cô rời bỏ ngân hàng, chuyển sang công tác với một tòa soạn chuyên trang ẩm thực, bắt đầu làm bánh trở lại, quyến rũ trở lại, tươi sáng trở lại. Tôi tìm được M. M tìm ra bản thân mình. M lại rực rỡ, nhà M lại thơm tho mùi bánh, lại nổi bật không cần tìm kiếm trên Facebook. M vẫn bận rộn. Tôi chắc chắn. Nhưng bận rộn theo một cách quyến rũ. Bận rộn một cách khôn ngoan và hạnh phúc. Tôi tự hỏi, có bao nhiêu người như tôi tìm ra một người thứ vị như M?. Lạc mất họ vì họ bỗng dưng quá chìm ngập trong công việc, giữa vô vàn những hối hả từa tựa nhau. Và nếu may mắn, một ngày nọ họ lớn lên, khôn ngoa, biết quý trọng cuộc sống, trở lại là họ vốn dĩ, bạn sẽ tìm ra họ như tôi đã tìm ra M.
***
Những phụ nữ thông minh cấp độ II
Tất cả các cô gái hiện đại ngay nay tôi biết đều thông minh cấp độ II. Nếu cấp độ một là được học hành đang hoàng và lập tức lao vào một công ty nào đấy để kiếm tiền tự nuôi bản thân thì cấp độ II là làm nhiều hơn bình thường, được công nhận ngang hàng với nam giới, nói 'bận rộn' nhiều hơn bình thường, gần như không còn ranh giới về chức tước và trách nhiệm giữa nam giới và phụ nữ.
Đàn ông ngả mũ trước những phụ nữ trí tuệ và bận rộn như vậy. Sải chân trên đường phố trung tâm, trong hành lang văn phòng, họ lại càng đáng ngưỡng mộ khi đi trên đôi giày cao gót duyên dáng. Họ nắm giữ chức vụ quan trong, họ là thành phần không thể thiếu trong các bộ phận sáng tạo, phác thảo chiến lược ở các công ty lớn trong và ngoài nước. Họ tự chi trả cho cuộc sống của mình, nuôi dạy em út, phụ giúp bố mẹ. Đến nơi công cộng, họ tự thanh toán bằng thẻ tín dụng cá nhân. Họ sáng ngời vẻ đẹp của con người độc lập tài chính. Họ là niềm tự hào của gia đình, của xã hội, của nền văn minh đề cao sự bình đẳng, là biểu tượng của sự phát triển và hoàn mỹ. Nhưng hỡi ôi các cô gái, xin hãy trả lời: chúng ta bận rộn ở mấy mặt của cuộc sống?
Ngoài việc bận rộn check Outlook Express mỗi sáng, trả lời thư từ của đối tác, khách hàng, đồng nghiệp, bận rộn họp hành, bận rộn trả lời tin nhắn, bận rộn ký duyệt văn bản hợp đồng, bận

Porsche, Lamborghini hai cửa hay Mercedes mui trần?
Đôi khi, cũng nên nhìn xe để biết, đàn ông, ngoài giàu có hoặc được bố mẹ chiều quá đà ra, đã thực sự vượt qua được giai đoạn dậy thì quan điểm sống hay chưa, đã trở thành... đàn ông đích th[…]
Truyện Blog

Hãy mặc váy mini khi còn có thể
Quả vậy, thời gian quý giá nhưng có lẽ quý giá nhất chính là tuổi thanh xuân của chúng ta. Thời thanh xuân của những cô gái. Những năm tháng chúng ta được phép sống theo ý mình, được phép lầ[…]
Truyện Blog

Dưới đây là "10 câu nói mẹ vợ nói với mẹ chồng" khiến nhiều người suy ngẫm: 1. Con trai anh chị chỉ là người bình thường, không giỏi giang như chị nghĩ đâu. Nó lấy được con dâu chứ không[…]
Truyện Blog

Khi bạn bị tuột một cúc áo ngực
Người ta không nhớ lâu việc bạn bị hở ngực, hở đồ lót, nhưng sẽ nhớ và bật cười thú vị vì hình ảnh bạn rối rít và thảm hại, cuống quít chỉnh đốn bản thân. Trong những trang phục của mình, t[…]
Truyện Blog
Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút khói. 1. Ba Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho[…]
Truyện ngắn
Đến bây giờ, nó và những người bạn cũ không còn gặp nhau nhiều nữa vì mỗi người ở mỗi phòng khác nhau. Ai cũng bận rộn với những việc học và những chuyện linh tinh khác. Nó thấy tiếc nuối ch[…]
Truyện ngắn
Đó là hai từ mà khi yêu nhau, chúng tôi đã tha thiết gọi nhau như thế! Mọi thứ chỉ còn là vết mờ của thời gian... Heo ơi...Em nhớ anh...thật nhiều... Nhớ một ngày thật lạnh, anh gõ cửa nhà […]
Tâm Sự