Hạnh phúc trưng bày
Bình chọn: 285
Bình chọn: 285
Đến một ngày tôi bị đánh thức.
Và tôi nhìn thấy bạn (số nhiều) hằng ngày rất trái ngang, bạn cay đắng, giày vò, trách móc và tranh cãi với cuộc đời (bằng một sự đầy đủ) và bạn bày bừa hạnh phúc dư dả lên Wall như những món hàng thừa (bằng sự thiếu thốn cùng cực của hạnh phúc). Tôi bắt đầu hiểu thêm được rằng, đằng sau những câu chữ hạnh phúc hằng hà sa số trái tim kia chưa chắc là một hạnh phúc. Tôi cũng hiểu được, nếu người ta chỉ thấy thật sự vui khi có nhiều mối tương tác, tìm kiếm sự an ủi bằng những cái "thích", những câu "bình luận" hay "phải chia sẻ", người ta sẽ buộc mình vào thói quen đó, và sự cô đơn tăng dần tăng dần khi phụ thuộc vào nó. Mà đời, có lúc không hiểu tại sao, chúng ta cũng một mình đối diện. Ai dám nói Michael Jackson với hàng triệu fan, lấp lánh ánh đèn đó, người người bao quanh đó không có lúc ở trong tột đỉnh sự cô đơn và hoài nghi chính mình?
Bi kịch là ở chỗ, chúng ta đã dựa vào người khác quá nhiều.
Trưng bày hạnh phúc, tôn sùng nghệ thuật tự kể chuyện, sẽ là hai lưỡi dao nhọn đâm sâu vào tâm thức bạn, tạo nên dòng suối hoang tưởng. Bạn tưởng mình được tắm mát, bạn tưởng mình được reo vui, thật ra bạn chỉ đang lạc giữa sa mạc và nhìn thấy ảnh ảo vì quá mệt mỏi...
Tôi thương cái hạnh phúc bạn trưng bày để ủi an cuộc đời bạn. Nó như một liều thuốc gây tê tạm thời với tác dụng mạnh, xoa dịu nỗi đau mà bạn có, nhưng lâu dần gây chấn thương và lú lẫn. Mỗi người ai cũng có câu chuyện riêng của mình, nếu không để dành nó để sống tiếp, mà viết kịch, bạn sẽ quên mất bạn đang sống chỉ vì hiện tại. Hạnh phúc là một lựa chọn. Dĩ nhiên nó cho bạn chọn được giữa thật và ảo. Cái quyết định còn lại là ở bạn mà thôi... Những thước phim chớp nhoáng có thể cháy trụi trong một trận hỏa hoạn nào đó của ký ức, nhưng cách bạn tiêu xài cuộc đời của mình, thì có thể còn giữ lại được bằng niềm tin và những giá trị đã dựng xây .
Không ai có quyền chen chân vào cách sống của người khác, tôi cũng vậy. Tôi viết bài này như một điều trần tình với tuổi trẻ của mình, và ghi nhớ những điều đang nhận thấy. Tôi hy vọng bạn biết ngõ quay về, nắm tay tôi chân thành, như ngày bạn hát vang bên triền đồi, không cần ai lắng nghe, như một ngày nắng bạn tót ra biển đọc sách, không cần ai chụp hình nữa...
Tôi dám chắc rằng, nếu bạn làm được điều đó bằng tình yêu cuộc đời chân thành, bạn sẽ an vui thong thả lắm!
.
*trời đất, tôi lại bàn về hạnh phúc!?!*
Phiên Nghiên
__ Đôi lúc, tôi thương yêu sự nồng nhiệt nông cạn của tuổi trẻ, và sự sâu sắc nông cạn của tuổi hết trẻ!
26112012

Phụ nữ hỏi đàn ông: "Làm sao biết được anh yêu em? Làm sao biết được anh tốt với em?" Đàn ông trả lời: "Khi gặp chuyện em khắc biết anh tốt với em". Cái gì? Phải đợi đến khi xảy ra chuyện mớ[…]
Truyện Blog

Hãy cứ đi con đường em đã lựa chọn
Cứ đi đi, sẽ có người đợi em ở đó! Cô gái nhỏ à, cứ tiến về phía trước đi em… Chia tay nhau rồi, anh không còn là người cuối cùng mà em nhớ đến hằng đêm trước khi đi ngủ… Chia tay nhau rồi[…]
Truyện Blog

Con người ta dù có mạnh mẽ đến đâu thì cũng sẽ có lúc yếu lòng, nhưng nước mắt đó lại chảy ngược vào trong hay chảy ra theo khóe mắt. Con người ta nếu càng biểu hiện ở bên ngoài là sự mạnh m[…]
Truyện Blog

Những năm tháng ấy. Người ta giận nhau bằng những lý do kì lạ. Những năm tháng ấy. Người ta tổn thương nhau một cách vô lý. Những năm tháng ấy. Người ta thề thốt cả đời này sẽ chẳng bao giờ […]
Truyện Blog

Nếu bạn thấy một cô gái đang...
Nếu bạn trông thấy một cô gái uống say trong một quán bia, thì đừng vội vàng nhận xét cô ấy hư nhé! Bởi vì bia rượu không phải là tiêu chí để đánh giá một con người. Hãy nhìn vào chiếc bàn[…]
Truyện Blog
Hạnh phúc luôn rất mong manh và khó nắm giữ. Điều nhỏ bé duy nhất đưa mỗi cặp vợ chồng vượt qua những gian khó là sợi dây tình cảm. Giá như trong mọi hoàn cảnh họ luôn kiên nhẫn giữ lấy sợi […]
Truyện ngắn

Từ ngày đầu tiên dọn tới ở phòng trọ này, tôi đã bắt đầu nghi ngờ căn phòng chứa đồ sát bên phòng tôi bỏ trống không có người. Suốt từ sáng đến tối, bên đó lặng như tờ. Tôi không thích cái […]
Truyện ngắn

Tình đầu của tôi - đau đớn và bi thương
Có đôi lúc bản thân tôi tự hỏi "anh đã từng yêu, từng thương tôi chưa ". Mặc dù đã vô số lần từng tự hỏi như vậy nhưng hôm nay chính tôi phải chấp nhận sự thật rằng "anh có thương tôi đâu ".[…]
Tâm Sự