Yêu tiểu thư
Bình chọn: 307
Bình chọn: 307
Ai có thể cho tôi lời khuyên được không. Tôi đang phân vân...
***
Vào một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác, tôi ngủ dậy trễ nên không đi làm, rồi định mệnh đưa em gặp tôi khi chị ở bên nhà trọ qua nhờ tôi chở giúp cô em họ đi đến trường làm thủ tục thi đại học. Mới nghe chị nói tôi hơi ngần ngại vì tối hôm đó tôi thức khuya nên hơi mệt và bùn ngủ thì ở đâu đó từ phía sau tôi, có một giọng nói ngọt ngào "Anh gì ơi anh chở giúp em đi nha". Tôi quay lại đằng sau, trước mắt tôi là một cô bé nhỏ nhắn xinh xắn và rất dễ thương, tôi bỗng dưng tỉnh ngủ, thế là một quyết định tới rất nhanh, "Em chuẩn bị đồ đạc đi, anh về lấy xe chở em", rồi tôi về nhà thật nhanh, chạy qua chở em.
Mặc dù là tôi chạy xe rất cứng tay lái, nhưng khi em ngồi lên xe tôi, tôi lái xe hơi run và hồi hộp, vì lần đầu tiên chở một người con gái, thế là tôi chở cô ấy đi trong dòng người đông đúc và tấp nập của phố xá sài gòn mà hai người chẳng ai nói gì với nhau. Trời sài gòn đổ cơn mưa, tôi dừng xe lại và nói "Bạn gì ơi, chắc bạn chưa ăn sáng, giờ trời đang mưa, hay là mình mời bạn ăn sáng, chờ trời hết mưa rồi đi. Tại thời gian còn nhiều mà", thế rồi cô ấy ngật đầu đồng ý với vẻ mặt hơi ngần ngại. Tôi và cô ấy cùng nhau ăn sáng, nhưng tôi và cô ấy không nói một lời nào với nhau, thế rồi ăn xong cô ấy giành trả tiền nhưng tôi không chịu, nhưng cô ấy nói không muốn nợ mình, rồi tôi cũng đành để cô ấy trả tiền. Thế rồi trời cũng tạnh mưa, tôi và cô ấy tiếp tục đến trường
Cô ấy vào trường và nói tôi chờ cô ấy. Tôi chờ chờ hoài không thấy cô ấy ra, trong người cực kỳ nóng ruột, rồi tôi quyết định vào trường tìm cô ấy. Khi thấy tất cả mọi người đã về hết mà không thấy cô ấy ở đâu, tôi hoảng sợ đi tìm, nào ngờ lúc tôi vào thì cô ấy vừa đi ra, thế là chúng tôi lạc nhau, tôi tìm cô ấy hoài mà không thấy, tôi mới điện thoại cho chị họ cô ấy xin số điện thoại cô ấy, rồi tôi điện thoại nhưng thuê bao vì điện thoại cô ấy hết pin, tôi tìm hoài . tôi rất lo sợ vì cô ấy lần đầu lên sài gòn và tuyệt vọng không biết nói như thế nào với chị họ cô ấy. rồi vô tình tôi ghé vào quán nước vỉa hè để mua chai nước. thì vô tình thấy cô ấy đang uống nước, tôi rất mừng, mừng như mới vừa trúng số, tôi lại nói , bạn cho mình xin lỗi, nhưng cô ấy im lặng và khóc, thế rồi tôi chở cô ấy về mà cô ấy cứ khóc, và không nói gì, tôi cảm thấy có lỗi rất nhiều.
Về tới nhà, tôi sợ chị họ cô ấy la, nên cũng k dám qua, rồi đến ngày thi thì chị họ cô ấy chở cô ấy đi, rồi thi xong cô ấy về quê. rồi tôi không gặp lại cô ấy nữa, nhiều lúc muốn điện thoại hay nt cho cô ấy nhưng sợ, nhiều lúc ngủ vẫn nghĩ mình có lỗi với cô ấy. và nghĩ sẽ không gặp lại cô ấy nữa...
Thời gian trôi qua, cho đến 1 ngày cô ấy đậu cao đẳng lên sài gòn nhập học...Rồi vô tình tôi gặp lại cô ấy, tôi lẩn trốn, sợ cô ấy trách. thế rồi tôi cũng quyết đinh nt xl cô ấy và mời cô ấy đi uống nước, nhưng cô ấy không thèm nt lại.
Tôi rất buồn, rồi tôi không liên lạc với cô ấy nữa, cho đến khi một ngày định mệnh, trên đường đi làm về, tôi thấy một đám đông người trên đường , tôi dừng xe lại thì thấy cô ấy bị té xe, tôi không suy nghĩ liền chạy đến chở cô ấy đi bệnh viện, nhưng rất may cô ấy bị thương ngoài da. rồi tôi điện thoại cho chi họ cô ấy tới, rồi tôi về nhà mà cô ấy k cảm ơn tôi 1 tiếng. gia đình cô ấy thì là một đại gia thanh long ở bình thuận, từ lâu đã không muốn cho cô ấy đi hoc, vì nghĩ đi hoc thì cũng làm thuê. rồi nghe cô ấy bị tai nạn, nên bắt cô ấy về quê, không cho hoc nữa, bởi vì nhà giàu nên cô ấy cũng rất chảnh và hơi khó tính.
Đến ngày cô ấy về quê, có qua phòng tôi nói, chào anh , em về quê, tôi mới nói giỡn là thôi em về đi, nhà em ở đâu ít bữa anh đem trầu câu tới, cô ấy nói nhà em ở bình thuận ak, có giỏi thì tìm đi, tìm dc thì em chịu làm vk anh, thế rồi cô ấy lên xe về nhà, rồi mấy tháng sau, khi tôi đang ngủ , thì cô ấy nt nói đang buồn, rồi tôi điện thoại cho cô ấy nói chuyện rất lâu, cô ấy nói bị bạn trai bỏ , muốn chết, tôi ráng hết sức khuyên cô ấy, rồi cô ấy cũng chiu đi ngủ, rồi ngày hôm sau tôi quyết đinh xin nghĩ làm một ngày, để tôi có thời gian điện thoại nói chuyện , khuyên cô ấy, rồi cứ thế chúng tôi ngày nào cũng nt điện thoại cho nhau. chúng tôi trở nên rất thân thiết, rồi ngày nào tôi cũng nhớ, cũng nghĩ đến cô ấy, ngủ cũng mơ, tôi tự hỏi mjnh, hay là tôi đã yêu cô ấy rồi, rồi thời gian trôi qua, tôi quyết định tỏ tình với cô ấy, cô ấy không đồng ý. cô ấy nói không dám yêu ai nữa, vì sợ phản bội và một phần cô ấy bị bệnh suốt ngày, lại hơi nóng tính. nên bạn trai mới bỏ cô ấy, tôi rất buồn và suy nghĩ rất nhiều, tôi điện thoại cô ấy nói sẽ không quan tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức bù đắp cho cô ấy, tôi năn nỉ cả tháng thì cô ấy đồng ý tôi rất vui, rồi 2 đứa yêu nhau, nhưng chỉ qua điện thoại thôi, vì ở xa mà, cho đến khi tôi nghĩ tết, tôi có ghé về nhà cô ấy, nhưng cũng hơi sợ vì sợ ba
Về nhà tôi cũng chỉ quanh quẩn quanh nhà, không dám ra ngoài đối mặt tất cả. ...Bao nhiêu năm đèn sách giờ quay về con số không. Tôi lên tàu về quê sau một tuần chặt vặt ở Hà Nội. Xong thế […]
Tâm Sự
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không?
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không? Với tôi dù là lúc 5 tuổi, 15 tuổi hay khi hiện tại 21 tuổi thì tôi vẫn sợ cái cảm giác bị bỏ lại một mình... Tất cả mọi người đều sợ đều đó, kẻ […]
Tâm Sự
Đánh mất tình yêu chỉ vì một câu nói
Người đàn ông nào cũng có lòng tự trọng, chính tôi đã vô tình làm anh tổn thương, anh sẽ không tha thứ. Anh chưa bao giờ làm tôi khóc nhưng chính tôi đã làm cho anh khóc rất nhiều. Tôi que[…]
Tâm Sự

Đừng để tính ích kỉ và lời nói làm mất đi tình bạn. Bởi lẽ có thể chỉ một câu chuyện, một chút ích kỷ làm mất đi tình bạn vì có thể mãi mãi ta không còn cái diễm phúc để một lần làm bạn với […]
Tâm Sự

Như hôm nay chẳng hạn tao lại thấy khó chịu trong người nhưng mày không có ở đây nữa rồi. Ai chở tao về đây... Lý do tại sao tao gọi mày là thằng osin mày biết không vì cái nick facebook củ[…]
Tâm Sự

Con người đúng là cần đến trí tuệ, nhưng nghĩ quá nhiều rất dễ sợ đầu sợ đuôi, cuối cùng mất đi dũng khí tiến lên phía trước, sẽ bị rơi xuống vực thẳm. Ngày xửa ngày xưa, có một ngọn núi và[…]
Truyện ngắn
Khi những sai lầm không thể sữa chữa...thì sai lầm sẽ nối tiếp sai lầm...!!!~ Người ta hay nói có lấy vợ thì tránh "Con thầy, vợ bạn, gái cơ quan". Còn em, ba em không phải thầy giáo, em […]
Tâm Sự

Cô bảo "Tình cảm là thứ để cảm nhận chứ không phải để phán xét đâu con!". Thế nên tôi nghĩ, dù ít nhiều trên đời này cũng có cái gọi là tình cho không, đôi khi người ta cho mà không biết. T[…]
Truyện ngắn