Viết cho một nỗi nhớ không tên
Bình chọn: 348
Bình chọn: 348
Một ngày đẹp trời Cường tự dưng quay xuống hỏi mượn cây bút chì của tôi, đã gần năm tháng chúng tôi không nói với nhau một lời. Tôi đưa bút cho cậu ta mà thấy tay mình run run. Tôi chỉ mong những ngày sau cậu ta sẽ mượn của tôi một cái gì đó nữa và đúng như vậy, cục tẩy, cái thước, hoặc cái bút chì...có lẽ thấy tôi dễ tính nên Cường cứ vừa hỏi vừa lấy mà chẳng cần tôi đồng ý. Tôi yêu cả sự vô duyên đó. Những kỳ thi đi qua, tôi giật mình lo sợ, tôi sợ tuổi học trò sẽ mau trôi qua, sợ những kì thi tiếp theo những kì thi mang ý nghĩa quyết định cho những kế hoạch lớn cho tương lai và sợ nhất là phải xa cậu bạn bàn trên. Không giấu nổi được những tình cảm của mình tôi quyết định tỏ tình, tôi đã viết một bức thư và định vào một ngày nào đó đưa cho Cường. Viết xong tôi lại xé đi, tôi ngại và sợ. Xong rồi tôi lại viết bức khác, viết xong tôi lại tự đặt ra những câu hỏi cho riêng mình.
"Mình sẽ đưa bức thư cho Cường như thế nào đây?"
"Nếu Cường biết được tình cảm của mình thì sẽ như thế nào, cậu ấy có cười mình không đây?"
"Cường có bạn gái rồi mà, mình làm thế này có nên không?"...
Những câu hỏi như thế cứ chồng chất trong đầu, chúng làm tôi phát khóc. Và một năm học nữa trôi qua trong sự ngỡ ngàng của tôi, đó là năm học cuối cùng của tuổi học trò. Tình yêu đầu tiên ấy của tôi như một bức thư chưa bao giờ đượ gửi, tôi buồn và thương nhớ người ấy suốt cả mùa hè mười bảy. Anh không biết - bài hát mà cô bạn thân viết tặng để xóa vết thương tình đầu của tôi, tôi đã từng hát trong nước mắt khi nhớ đến cậu bạn đó, đôi lúc cũng thấy trái tim mình nguôi ngoai.
Em yêu anh nhưng anh không biết
Thư gửi anh em cất đi rồi
Tình yêu em cũng giấu đi rồi
Nhưng đôi mắt em không hề giấu nổi
Nhưng anh chưa bao giờ nhìn vào đó
Em yêu anh mà anh không biết...
Năm tháng đã qua đi tôi ngỡ mình đã quên nhưng giờ đây tôi vẫn đang ngồi viết về cậu bạn ấy, vẫn luôn nhớ và thầm gọi tên cậu ấy khi những ký ức xưa ùa về. không còn tiếc nuối nữa mà thấy có một nụ cười nhẹ nở trên môi mình. Tôi muốn kêu lên: ôi cái tuổi khờ dại. Nhờ có cái tên ấy, tình yêu đơn phương ấy và nỗi nhớ ấy mà tôi thấy tuổi học trò của mình thật là tươi đẹp. Và tôi lại muốn hát tiếp bài hát yêu thích một thủa của mình:
Em yêu anh nhưng anh không biết
Hôm nay em khóc nhưng rồi sẽ quên
Một ngày nào em cũng sẽ được yêu
Hơn cả em yêu anh bây giờ
Em chẳng cần anh đâu
Nhưng trong ký ức anh sẽ luôn hiện diện
Vì em yêu anh nhưng anh không biết.

Tôi đã từng yêu một cô gái, nhưng người con gái đó không yêu tôi, chuyện đấy nghe khá nhạt. Thế nên tôi đã cố tô vẽ cho cuộc tình đơn phương của mình thêm chút gì đó, kiểu như tạo thêm cho m[…]
Tâm Sự
Thế đấy, đời này làm gì có ai chỉ rung động vì một người. Em yêu anh quá mất rồi! Nhưng có lúc yêu đến phát điên mà vẫn phải thản nhiên im lặng. Vậy thì cứ để em chôn chặt anh trong tim thôi[…]
Tâm Sự
Nhím Nấm gửi tới Nắng . Muốn nói với Nắng rằng: " Nhím thích và thương Nắng", dù mai này có ra sao thì cũng hy vọng mọi điều tốt đẹp nhất sẽ tới với Nắng. "Hôm nay anh đang bận" câu nói nà[…]
Tâm Sự
Tôi hai mươi. Ngủ nướng một ngày nghỉ có vẻ như bình thường với tất cả những sinh viên. Tôi không ngoại lệ và càng có nhiều thời gian chiêm nghiệm cuộc sống. Khi tôi mười tám. Tôi đã ngh[…]
Tâm Sự
Tôi có nên quay lại với người cũ
Trong lúc quá tức giận vì cảm giác bị phản bội nên tôi đã đồng ý làm bạn gái anh hàng xóm kia. Quen anh, tôi không có cảm giác gì. Mỗi lần đi chơi với anh chỉ như nghĩa vụ cho bố mẹ vui chứ […]
Tâm Sự

Vấn đề của thế giới ngày nay thì ngược lại: con người thì để sử dụng, còn đồ vật thì để yêu thương. 1. Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một[…]
Truyện ngắn

Trong vùng ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn bên bàn ăn, bao quanh là cả gian nhà đang ngủ yên trong bóng đêm, tôi lặng lẽ ngồi khóc một mình. Cuối cùng, tôi cũng đưa được hai đứa con lên giường[…]
Truyện ngắn

Lòng người có những khoảng lặng, vui chẳng được mấy chốc mà sao buồn thì cứ dài mãi... Dạo này đi làm về tôi hay vất balo lên ghế rồi lang thang ra đầu ngõ ngồi làm cốc trà đá. Một phần vì […]
Truyện ngắn
Sao anh lại cho người khác dựa vào?
Hà Nội những ngày giữa đông. Những đợt gió mùa đông bắc tràn về theo từng đợt như cắt da, cắt thịt. Nó cũng ì ạch, lười biếng đi vài phần. Em, cuối tháng này anh có một đám cưới người bạn t[…]
Tâm Sự