Ừ, rồi nó sẽ qua
Bình chọn: 194
Bình chọn: 194
Câu nói ấy vẫn còn tồn tại trong tôi cho đến hiện tại, không khi nào tôi quên được khoảng thời gian chông gai mà chúng tôi đã cùng nhau vượt qua.
***
Ừ thì ai chẳng có khó khăn, đau khổ, thậm chí rất nhiều mảnh đời còn bất hạnh hơn chúng tôi rất nhiều. Điều quan trọng là bạn đã vượt qua nó như thế nào.
Còn riêng tôi, ngày bước chân theo anh sau lời cầu hôn rất dứt khoát và mạnh mẽ, ngay thời điểm anh nắm lấy tay tôi và nói "chúng mình cần có một cái kết em à!" tôi đã nghĩ rằng chỉ cần có anh là chúng tôi sẽ hạnh phúc.
Tất nhiên, cuộc sống không toàn màu hồng như tôi nghĩ. Anh đã phải chịu áp lực rất lớn từ phía gia đình mình, họ kiên quyết không chọn tôi mặc dù tôi đã mang dòng máu của họ. Khi ấy anh vẫn ở bên tôi, bảo vệ tôi mặc cho gia đình anh sỉ vả.
Sai lầm lớn nhất của tôi là sự ích kỉ, tôi cho rằng anh phải luôn bên tôi mà quên rằng anh vẫn là một người con, một người cháu của gia đình. Tôi cố gắng để anh không có thời gian bên họ, tìm cách chia rẽ họ và anh, và rồi tôi đã thắng, gia đình đã từ anh cho dù rất đau lòng.
Và rồi khoảng thời gian hạnh phúc chưa kéo dài được bao lâu thì tôi đã nhận ra rằng tôi đã sai. Kinh tế không vững, tôi sinh em bé trong một hoàn cảnh hết sức khó khăn, thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần. Tôi gần như suy sụp hẳn sau khi bị băng huyết. Lúc ấy tôi mới sinh được mấy ngày. Gia đình anh liên tục làm áp lực mặc dầu đã tuyên bố từ anh. Anh luôn im lặng, chỉ chuyên tâm làm việc và an ủi tôi, rằng mọi chuyện rồi sẽ qua.
Luôn như vậy trong suốt năm năm trời gian nan, chúng tôi đã vượt qua, lúc thì chả còn tiền ăn phải trông chờ lương, khi thì con nằm viện mà chả có xu nào dính túi, lúc phải về nhà ngoại tá túc vì không thuê nổi nhà trọ... Anh luôn lạc quan một cách đáng kinh ngạc cho dù phải làm một lúc ba bốn công việc cùng lúc, anh sụt mười mấy kí nhưng lại cười nói ốm cho xứng với tôi.
Khi con cứng cáp, tôi cũng tìm việc làm, anh đưa đón, phụ tôi công việc nội trợ hằng ngày. Có lần nhìn anh sốt mê man tôi đã tự nhủ hay là mình buông xuôi cho anh về với gia đình, nhưng dường như anh hiểu điều đó nên đã cốc đầu tôi bảo đừng nghĩ linh tinh. Thời gian cứ vậy trôi đi, gia đình anh đã dần chấp nhận tôi, anh động viên tôi tiếp xúc với họ để hiểu nhau hơn. Họ cho phép chúng tôi quay về, tất nhiên là không thể thoải mái như bình thường, anh lại động viên tôi một cách khéo léo, tôi đã học được từ anh sự nhẫn nhịn, điều mà trước đây tôi chưa từng nghĩ đến.
Bạn gái cũ là chị dâu tương lai của tôi
Thế là tôi đợi đến cái ngày mai của ổng. Đúng hẹn, ổng đưa bạn gái về nhà, ổng vảo trước, rồi kéo cô bạn gái còn đang e thẹn của ổng vào sau. Và tôi thấy có gì nhói nhói trong tim, tôi đứng[…]
Tâm Sự
Tôi chỉ xin em...nếu em có lòng thương tôi thì đừng lạnh lùng khiến tôi phải đau đớn thêm nữa. Nếu em mở lòng tôi sẽ chạy đến bên em... Phải chăng yêu là muôn vàn đau khổ...Tôi đã yêu ,yêu […]
Tâm Sự
"Hôm nay bố gửi tiền chị nga đem hộ vì thời gian quá vội Bố chỉ kịp thông báo với con là bố bán được 1 con trên ba triệu nhưng không biết con cầm như vậy nên bố đã trả nợ hết ở nhà và cho ch[…]
Tâm Sự
Cậu thấy không, người ta đã có ý muốn yêu thương tớ rồi, còn cậu, vô tâm và hững hờ với tớ cho tới khi nào....hay là tớ thôi đợi cậu, hay là tớ buông tay để không phải cảm thấy đau vì cậu, h[…]
Tâm Sự

Vì tình tôi chút nữa đã hại anh mình
Tai ương ập xuống vào một tối mùa Đông lạnh cóng khi người hàng xóm tất tả chạy sang báo tin bố mẹ tôi bị tai nạn trên đường đánh hàng từ biên giới về. Còn nhớ khi đó đứa trẻ 12 tuổi là tôi […]
Tâm Sự
Thành công đơn giản chỉ là làm đi làm lại một việc, với nghị lực kiên cường; lúc thành công đến, bạn muốn cản cũng cản không được. Khi hay tin một bậc thầy ngành tiếp thiị sắp từ giã sựnghi[…]
Truyện ngắn

Cảm ơn anh, người đã không yêu em
Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Để em biết rằng, chúng ta hoàn toàn khác nhau. May mắn thay để không có ai phải gượng ép cố sống cho giống người kia. Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Đ[…]
Truyện Blog

Hai người đàn ông, hai bệnh nhân trong bệnh viện. Trên chiếc giường ở sát khung cửa sổ duy nhất của căn phòng, người bệnh nằm đó được phép ngồi dậy 1 giờ đồng hồ mỗi ngày.Người bệnh thứ ha[…]
Truyện ngắn