Từ những điều tuyệt vời nhất
Bình chọn: 331
Bình chọn: 331
Khi bên tôi em nói cười thật nhiều, dù tôi biết em rất ít nói. Tôi thì ngược lại, khi bên em tôi chỉ biết ngồi lặng yên và mỉm cười, nghe những gì em nói. Có lẽ vì trong mắt tôi em rất đẹp và cũng có lẽ rằng tôi đã từng nghĩ rằng không có gì là mãi mãi cho nên phải biết quý trọng những phút giây mình có. Nơi yên bình là nơi nhiều yêu thương nhất, và khi bên em tôi đã nhận ra được điều đó.
Tình yêu thật sự không ồn ào, không phô trương, không có quá nhiều lời hoa mỹ mà tình yêu thật sự đến trong tĩnh lặng. Trong yên tình tình yêu trở nên sâu lắng và nồng nàn hơn bao giờ hết. Mỗi sáng mai thức dậy tôi vẫn luôn nhìn thấy em cười. Cho đến giờ mỗi khi thức giấc tôi vẫn mong lại được nhìn thấy em cười dù chỉ một lần thôi. Một nụ cười ấm áp đó khiến cho một ngày mới bắt đầu với niềm vui và hạnh phúc. Em đã mãi ra đi để lại trong tôi một trời kỉ niệm đẹp. Tôi có lẽ chưa bao giờ mong muốn sống nhiều đến vậy. Những tháng ngày luôn được sống bên em là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời tôi!
Trước kia tôi thường hay than trách số phận bất công nhưng từ khi gặp được em trong cuộc đời này thì tôi đã luôn luôn tự nhủ với bản thân rằng mình là người may mắn nhất trên đời khi được gặp em, yêu thương em. Với tôi như thế đã là quá đủ rồi. Tôi cũng không biết sau này thế nào, và không biết tôi có thể yêu thương thêm một ai nữa không nhưng thật sự tôi đã không còn nuối tiếc một điều gì nữa. Cuộc sống này đã không bất công với tôi khi cho tôi được bên em dù không thật nhiều.
Từ khi yêu em tôi đã học được rất nhiều điều. Tôi đã có thể vứt bỏ đi danh dự của mình, cái mà tôi đã luôn nghĩ rằng quan trọng nhất. Nhưng khi yêu thương thực sự một ai đó thì còn có rất nhiều điều còn quan trọng hơn cả danh dự và hạnh phúc của riêng mình. Tôi biết rằng lúc một người từ bỏ danh dự của bản thân họ là khi họ dành cho một ai đó. Tôi cũng không biết đó là điều gì nhưng rồi khi yêu em tôi có thể từ bỏ cả ước mơ của mình, tôi có thêm niềm tin để sống tiếp những tháng ngày với nỗ lực hơn bao giờ hết. Dù vẫn biết con đường tôi đang đi sẽ không có em kề bên, và ở phía cuối con đường đó tôi cũng không còn nhìn thấy ước mơ của mình, thế nhưng tôi vẫn bước tiếp về phía trước, nơi con đường mà tôi đã chọn. Tôi biết không thể chỉ sống cho những niềm vui của riêng mình mà hạnh phúc thực sự là sống để mang những niềm vui, niềm hạnh phúc cho những người mình yêu thương. Tôi thấy hạnh phúc vì điều đó. Em đã làm cho con tim tôi thổn thức để rồi giờ đây khi nghĩ lại tôi vẫn còn thấy hạnh phúc.
Tôi vẫn không thể nào quên cái cảm giác ở thật gần em, thật gần ước mơ của mình. Thực sự tôi đã ở rất gần, tôi đã có thể chạm tay vào điều ước. Nhưng rồi trong giây phút đó tôi nhận ra mình không thể nào giữ được hạnh phúc vì đôi bàn tay tôi quá yếu ớt và vô dụng. Tôi đã không thể giữ chặt lấy hạnh phúc của mình khi vẫn còn có thể để rồi mãi mãi mất đi hạnh phúc của mình. Cái cảm giác đó thật sự đau đớn, nỗi đau mà tôi đã không thể nào không khóc dù trong lòng tôi không hề muốn khóc. Nhưng con người thật kì lạ! Khi nỗi đau quá lớn họ lại cười, cười to hơn bao giờ hết... Một nụ cười trong nước mắt. Tôi chỉ biết cắn chặt môi và ngước mắt lên trời để cho nước mắt không rơi ra. Và từ đấy mỗi khi muốn khóc tôi vẫn ngước mắt lên trời để nước mắt sẽ không rơi.
Từ khi yêu em tôi thường bước đi rất nhanh. Ai cũng nói người như thế sẽ khổ. Tôi đã biết cố gắng sống thật trọn vẹn từng giây từng phút khi vẫn còn có thể. Vì tôi biết rằng một ngày nào đó có thể sẽ không đến nữa. Tôi sẽ không phí phạm thời gian vì với tôi thời gian là thứ rất quý giá. Dù cho có bao nhiêu tiền đi nữa cũng không thể mua được một phút giây đã qua. Nếu ai đó biết ngày mai họ sẽ không còn nữa thì họ sẽ cố gắng làm những gì mình mong muốn với tất cả những gì họ có thể. Tại sao không sống hết mình ngay từ bây giờ để một ngày nào đó khi ra đi ta sẽ cảm thấy không phải hối hận vì những gì mình đã làm, vì đã tất cả những gì mình có thể rồi. Tôi đã luôn sống như thế và đó là niềm kiêu hãnh nhất trong cuộc đời của tôi.
Giá trị thực sự của thời gian có lẽ là vô giá. Cái chết đơn giản chỉ là bước đi trên một con đường mà ai cũng phải đi qua. Khi ánh sáng cuối cùng vụt tắt thì một con đường khác sẽ mở ra và biết đâu ở nơi đó ta sẽ gặp lại những hạnh phúc của mình. Và rồi ta lại tiếp tục một con đường mới với tất cả niềm vui niềm hân hoan. Ai đó đã nói: “Một người tốt khi chết lên thiên đàng sẽ cô đơn, hai người xấu khi chết sẽ xuống địa ngục sẽ không cô đơn”. Cái con người sợ nhất không phải là cái chết mà là sự cô đơn.
Từ khi yêu em tôi không còn sợ mưa nữa. Có những lần khi đi trên con đường mà trước đây em và tôi đã gặp nhau, tôi thực sự rất muốn khóc nhưng không thể nào khóc được vì tôi là đàn ông. Nhưng rồi cơn mưa đến bất chợt tôi đã khóc, khóc thật nhiều để cho trái tim tôi thôi xót xa, để cho những đau đớn sẽ tan biến cũng những giọt mưa kia, để cho không một ai biết
Vì em cũng yêu người con trai không ra gì này thật lòng... # "Chị làm ơn buông người yêu của em ra đi được không?" Em không sai khi bước chân vào cuộc tình này. Chị trách em là người thứ 3 […]
Tâm Sự
Tôi muốn đi đâu đó thật xa khỏi thế giới hiện tại, không phải để chạy trốn mà muốn biết cuộc đời có đúng do số mệnh sắp đặt không? Để trả lời câu hỏi đó tôi nên đi hay ngồi đây chìm trong b[…]
Tâm Sự
Đêm 1 giờ 45 phút, nằm đọc lại những dòng tin chat ta gửi cho nhau lúc còn mặn nồng. Thứ Sáu, 24 tháng 6 năm 2013 Hai ta đều đang buồn vì chuyện em phải sang Mỹ định cư. Anh buồn nhiều l[…]
Tâm Sự

"Chỉ cần 1 câu sẽ vềRằng e sẽ trở vềA vẫn như thế mà, sẽ chờ e nơi đây mãi" Vào lúc đó, việc buông bàn tay e, việc để e dựa vào người khác khôg phải là mình. Tôi cảm thấy vô cùng bất lực. 5[…]
Tâm Sự
Lớn rồi thì quên cái khái niệm "tình yêu trong sáng" đi!
Có những câu chuyện tình yêu, người ta kể về hai con người yêu nhau đến đắm say dù chưa một lần nắm tay. Cũng như những câu chuyện, người ta kể về cuộc tình kéo dài cả 3, 4 năm mà tất cả chỉ[…]
Tâm Sự

Cảm ơn anh, người đã không yêu em
Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Để em biết rằng, chúng ta hoàn toàn khác nhau. May mắn thay để không có ai phải gượng ép cố sống cho giống người kia. Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Đ[…]
Truyện Blog

Thì ra là quà bên B tặng lại chính là em thư ký này sao? Hắn chợt trâm ngâm suy nghĩ. Đúng là chúng nó chỉ mà tâng bốc lên thôi. Đã là thư ký dạn dĩ cỡ này rồi thì làm sao mà còn "trinh" cơ […]
Truyện ngắn

Khi yêu nào ai dám cho mình là tỉnh táo? Nếu còn tỉnh táo thì đã chẳng phải là yêu. Ừ, yêu là tim để trên đầu. Xưng danh là quân sư từ những ngày bé tí. Tôi thích làm Gia Cát Khổng Minh, th[…]
Truyện Blog

Yêu quên cưới, cưới rồi quên yêu
Tôi vẫn nhớ một cuốn sách có lời khuyên các cô gái trẻ đang tuổi yêu, hãy luôn mặc bộ đồ lót lành lặn bên trong bộ quần áo thời trang của bạn. 7X mới ngày nào còn là tên gọi của một lứa mới[…]
Truyện Blog