Trong một khoảng lặng riêng em!
Bình chọn: 244
Bình chọn: 244
Yêu nhau cũng không phải lúc nào cũng cho nhau 3 chữ " Anh Yêu Em" hay " Anh Nhớ Em" và khi có giận hờn hay lỗi với nhau thì không phải lúc nào cho nhau 3 chữ " Anh Xin lỗi hay Em Xin lỗi". và những lúc ta cần nhau nhất sẽ nói với nhau rằng: " Có Anh/ Em Ở Đây Rồi" Bờ vai anh luôn kề bên em cho em một điểm tựa vững vàng dù là lúc em mệt mỏi em buồn nhất lúc nào em vẫn luôn nhìn thấy được anh luôn bên em.
Một vòng trái đất em và anh bỏ xa nhau đến vậy...nên đến bây giờ mới tìm được nhau......nhưng dù đã muộn mất một đoạn đường dài.....thì với em và anh đang bắt đầu lại trên một chuyến xe không có điểm dừng lại.....nhưng anh biết không lúc nào ngồi trên chuyến xe ấy trong lòng em luôn có một khoảng lặng riêng mình...em sợ một ngày nào đó có ai đó tốt hơn em đến làm anh xuống xe...em sợ một ngày nào đó chiếc ghế đôi sẽ chỉ còn ghế đơn....đôi tay em yếu ớt em đang cố dùng hết sức của mình để nắm thật chặt đôi tay anh và dùng hết hơi ấm này sưởi ấm những tổn thương những mất mát mà anh đã vì em làm rất nhiều ....để anh có thể cảm nhận được rằng dù thế giới quay lưng lại với anh thì em vẫn sẽ đứng đợi anh một góc nào đó đợi anh. Em hứa sẽ chẳng nói lời nào nhưng em chỉ lặng ngồi bên anh cho anh tựa vào như thế thôi anh ah.
Đôi khi em yêu anh, em cần phải biết anh còn có công việc của anh, cần có không gian riêng mình. Đôi khi em nhớ anh em chỉ có thể nhìn thấy anh thôi....dù em biết nhớ và yêu cũng không diễn tả hết qua những lời nói hay những dòng tin nhắn hay những cuộc điện thoại. Ai cũng nói vùi đầu vào công việc thì chẳng nghĩ tới ai hay riêng về tình cảm, nhưng với em dù công việc thế nào nhiều ra sao em cũng sẽ hoàn thành thật tốt nhưng đã yêu anh thì dù công việc nhiều em vẫn trân trọng từng phút trôi qua em luôn nhớ tới anh và đợi anh. Đôi khi em ngốc nghếch nhớ anh đến không chịu được em chỉ biết nhắn tin với anh dù biết rằng tin nhắn gửi đi sẽ mau chóng hồi âm lại, dù ngốc nghếch đến nỗi muốn đợi cuộc điện thoại để nghe giọng anh dù biết rằng nhìn điện thoại cả trăm lần một ngày thì em cũng chỉ đợi thôi chứ biết rằng anh sẽ không điện được.
Sau tấm màn đen em vẫn chưa thể chính thức là người yêu anh và em cũng chưa thể đòi hỏi anh ở bất kỳ điều gì ..những cuộc vui bên bạn bè anh ..ngay cả cuộc sống hiện tại anh bây giờ khi cạnh anh lúc này không phải là em mà người vợ và những đứa con của anh. Em biết dù những tin nhắn gửi đi nhiều như thế nào thì anh cũng không trả lời hay cầm điện thoại một cách bình thản như bao người khác khi nhận được tin nhắn hay cuộc gọi nhở từ người yêu mình là mình vui và trả lời liền. Đôi khi nước mắt em bất chợt rơi xuống vô tình, đôi khi trái tim thấy nhói đau ở lòng ngực, thắt lại từng cơn. Nhưng em nghĩ tới câu nói anh đã từng nói: "Hãy thông cảm cho anh vì không tiện để anh nhắn tin em không thể cầm điện thoại như bao người khác mà bình thản được ..nên em thông cảm cho anh!" Em yêu anh em phải chấp nhận tất cả dù đợi chờ đôi khi em rất ganh tị như bao cô gái khác và em rất buồn nhưng em phải chấp nhận vì yêu anh và muốn bên anh mãi em phải chấp nhận đợi. Đợi đến khi nào anh tự tay mình kéo chiếc màn đen ra để mọi người biết em là người yêu anh là người vợ của anh ...em buồn hay đau thế nào em không thể gục ngã và bỏ cuộc được ...em phải luyện cho trái tim sắt đá chai lì với cuộc sống với những đau đớn tổn thương để em có thể mạnh mẽ cho anh một bờ vai vững vàng để là động lực cho anh đi trên con đường đầy chong gai thế này.
Dù trong lòng em luôn có một khoảng lặng riêng mình nhưng em chưa bao giờ gạt bỏ anh hình ảnh của anh ra khỏi khoảng lặng đó.
Anh có biết em yêu anh nhiều như thế nào và thương anh nhiều đến bao nhiêu,dù em biết em chọn cho mình những khó khăn khi đến với anh sẽ có những gai gốc lời nói chê trách của miệng đời dành cho em. Nhưng em biết anh sẽ bên em và che chắn cho em những khó khăn phía trước, anh sẽ bảo vệ được em đúng không anh?
Trước con đường đi cuối đường là vực thẩm thì em cũng sẽ không bỏ cuộc và sẽ không quay đầu lại. Em tin vào một ngày anh sẽ cho em thấy được những điều kỳ diệu anh đã làm vì em và cho mọi người thấy được kỳ tích của anh và em sẽ xuất hiện.
Em đợi đến một ngày làm vợ anh và làm mẹ những đứa con của chính mình mang nặng đẻ đau....đó là món quà đầu tiên mà em muốn nhận được từ anh. Chứ không phải những thứ xa hoa những vật chất giá trị thì dù đeo trên tay một chiếc nhẫn kim cương đắt giá mà người em không yêu thì cũng trở nên vô nghĩa, chỉ cần đến với anh yêu anh ở bên anh thì dù là một chiếc nhẫn làm cỏ em cũng thấy nó thật đắt giá. Với em cái đó mới chính là hạnh phúc là yêu thương thật sự .............!
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không?
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không? Với tôi dù là lúc 5 tuổi, 15 tuổi hay khi hiện tại 21 tuổi thì tôi vẫn sợ cái cảm giác bị bỏ lại một mình... Tất cả mọi người đều sợ đều đó, kẻ […]
Tâm Sự
Người ta có nói :"Tuổi trẻ đầy nhiệt huyết và cũng là thời điểm bồng bột thiếu suy nghĩ" đến tận bây giờ khi đã qua thời gian ấy tôi mới chợt thấu được những ý nghĩa mà tôi từng phủ nhận tro[…]
Tâm Sự
Anh không biết việc em rời xa anh là đúng hay sai, nhưng anh biết anh đã sai khi chỉ biết yêu em mà không biết tính toán, lo toan cho tương lai của hai đứa. Anh xin lỗi vì đã không thể mang[…]
Tâm Sự
Tôi không biết nữa, tôi đã vô cùng gay gắt với anh, tôi đã mắng chửi anh như một kẻ tồi tệ. Rồi anh bảo: "Nếu em không tha thứ được cho anh vậy thì a đành buông". Tôi thờ thẫn trong tiếng t[…]
Tâm Sự
Tình yêu là trò đùa của số phận
Tình yêu là một loại tình cảm rất tuyệt vời mà thượng đế đã ban tặng cho mỗi con người. Ai trên đời cũng có cho mình một mảnh ghép. Để có nó ta buộc phải qua nhiều khung bậc của cảm xúc, như[…]
Tâm Sự
Cứ mãi là mối quan hệ không rõ ràng thế này, em nhé!
Chúng ta chẳng có gì để nói rõ mối quan hệ của hai ta. Người yêu không phải, người tình không phải, bạn bè cũng chả phải. Chúng ta cứ mãi như thế. Mỗi người một nơi, đứa ở miền Bắc, đứa ở […]
Tâm Sự

Nó thấy mình lạc, lạc giữa cuộc đời chính nó, giữa những sự sắp đặt trớ trêu của tạo hóa. Đó là những ngày tháng năm nó mới học lớp Hai. Những đêm tối nằm yên lặng trên chiếc giường nhỏ dướ[…]
Truyện ngắn

Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía đường Nguyễn Kim. Quảng Tâm nhìn theo đến lúc bóng anh khuất sau làn nước mưa rồi mới bước vào chùa. Cơn mưa đầ[…]
Truyện ngắn
Tình hình là rất tình hình. Cái Lan nháy mắt với Hoa, Hồng, Thảo. Mấy đứa ngồi lại với nhau xì xầm, xì xầm ... Bỗng có 1 tiếng kêu xé rách bầu không khí yên tĩnh của xóm trọ: Cái gì? Be bé[…]
Truyện ngắn