Tôi là người không lương
Bình chọn: 166
Bình chọn: 166
***
Ngày tôi ra trường, ba mẹ tôi mừng lắm, hãnh diện nữa. Trong tôi lúc đó căng phồng bao ước mơ. Tôi lao vào cuộc sống với tất cả những vất vả, ước mơ, lo toan dồn nén bấy lâu. Công việc dù không mấy thuận tiện, nhưng tôi vẫn có thể tự nuôi mình trong bữa đủ bữa thiếu.
Cho đến một ngày, tôi chợt nhận ra, tôi yêu anh hơn tất cả mọi thứ quanh mình và cả bản thân mình nữa. Tôi về làm vợ anh với điều kiện không thể đeo đuổi cái nghề vác máy ảnh đi long nhong suốt đời được. Tôi chấp nhận miễn sao được ở bên anh là đủ. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ có thế, mà có lẽ nếu thời gian quay ngược lại tôi vẫn sẽ quyết định như thế. Tôi sinh con, nuôi dạy con. Đó là tất cả những việc tôi phải làm và đã làm.
Có lẽ anh rất yêu tôi, anh không hề phàn nàn về việc tôi không có lương. Anh luôn động viên tôi "Một người đi làm kiếm tiền thì phải có một người ở nhà lo cho gia đình chứ. Em lo nuôi con, lo phải không, đối nội, đối ngoại cũng không kém phần quan trọng. Em mà ra ngoài kiếm tiền thì ai lo việc đó."
Lời anh nói khiến tôi an lòng. Nhưng cuộc sống không chỉ có vậy. Tôi cũng hiểu, khi đã làm cha mẹ không ai muốn con mình vất vả. Mẹ chồng tôi không là ngoại lệ, bà yên lòng sao được khi tất cả gánh nặng đều ở trên vai con trai bà. Tôi không trách mẹ, tôi chỉ thấy đau lòng.
Để giải quyết vấn đề, tôi quyết tâm đi học lên cao học với mong muốn tìm được một chân giáo viên trong ngôi trường nào đó. Hai năm cao học kết thúc chóng vánh. Tôi ra trường với tấm bằng thạc sỹ bằng tất cả mồ hôi nước mắt của hai vợ chồng. Tấm bằng mà cả tôi và anh đổi bằng bao đêm thức trắng, bao ngày nhịn ăn, nhịn mặc, bao ngày tất bật chạy đi chạy về nuôi con, kiếm sống. Tấm bằng mà tôi tự hào rằng tôi đã học thật, thi thật, điểm thật và kết quả cũng thật tốt.
Nhưng tôi đã được gì sau tất cả những cố gắng đó. Không ai nhìn vào tấm bằng của tôi cả. Không một nhà tuyển dụng, một cơ quan nào thấy được rằng tấm bằng đó giá trị biết bao, một tấm bằng thật sau bao cố gắng thật. Câu trả lời mà tôi thường nhận được nhất là "Ai giới thiệu bạn đến đây?". Ai giới thiệu cần thiết vậy sao, tôi đủ năng lực để biết được mà đến, vậy thôi.
Tôi vẫn là người không lương.
Tôi không thể oán trách ai, hay điều gì cả. Tôi chỉ muốn nói rằng "Em xin lỗi anh vì em vẫn là người không lương. Em đã không thể san sẻ gánh nặng cùng anh. Xin lỗi anh."

Viết cho anh người con trai với sự dịu dàng ấm áp. Chúng mình xa nhau rồi, xa đến nỗi chẳng thể quay lại mà lướt qua nhau được nữa. Tất cả những gì còn lại chỉ đơn giản là kỉ niệm khi hai đ[…]
Tâm Sự
Ai rồi cũng sẽ mắc sai lầm! Được sinh ra trong một gia đình có ba, có mẹ, có chị, có em, hiển nhiên tôi hạnh phúc hơn biết bao người đã, đang thèm khát yêu thương ấy. Được nuôi nấng, và rồi[…]
Tâm Sự
Trái tim tôi đang đứng trước 2 con đường, một là tôi chọn vẫn tiếp tục thích cậu, hai là tôi sẽ đồng ý anh. Tôi với cậu học cùng nhau 5 năm tiểu học và đến bây giờ vẫn còn học cùng nhau.Tôi[…]
Tâm Sự
Nắng đã mờ và tình cũng đã nhạt
Hoàng hôn thật là đẹp. Đã bao lâu rồi tôi không được ngắm nhìn khung trời yên bình như thế này cơ chứ. Ừ thì cũng đã lâu rồi tôi chưa về quê. Dường như mỗi khi mệt mỏi quá với cuộc sống nơi […]
Tâm Sự

Con mèo cầu hôn và chiếc quần không khóa
Cho nên mỗi khi đang vui vẻ, nếu có ai đó nhắc tới hai chữ "khóa quần", tim tôi giật thon thót, còn mấy thằng bạn tôi như nhớ ra điều gì đó, lại quay sang nhìn khổ chủ với con mắt đêu đểu: "[…]
Sách Hay

Một ngày nào đó, đôi giày sẽ thôi đau và người đàn ông ấy sẽ biết lối về... Đối với phụ nữ, một đôi giày tốt sẽ đưa cô ấy đến với hạnh phúc. Và một đôi giày tốt chỉ có thể là Christian Lou[…]
Truyện Blog

Chúng tôi yêu nhau đã được 7 năm một cuộc tình tưởng chừng là mãi mãi để giờ đây mỗi người mỗi ngả. 7 năm đối với cuộc đời của mỗi con người có thể coi là quãng thời gian tương đối dài nhưng[…]
Tâm Sự
Chuyện người ăn mày và hai người thầy
Ông giáo Hùng gặp gã hành khất ấy ở một trạm bán xăng. Gã di chuyển bằng cách bò lết với cái chân khoèo và một cánh tay áo lắt lay. Nhìn gã, ông giáo Hùng giật mình. Hình như đã một lần ông[…]
Truyện ngắn