Tôi là người không lương
Bình chọn: 158
Bình chọn: 158
***
Ngày tôi ra trường, ba mẹ tôi mừng lắm, hãnh diện nữa. Trong tôi lúc đó căng phồng bao ước mơ. Tôi lao vào cuộc sống với tất cả những vất vả, ước mơ, lo toan dồn nén bấy lâu. Công việc dù không mấy thuận tiện, nhưng tôi vẫn có thể tự nuôi mình trong bữa đủ bữa thiếu.
Cho đến một ngày, tôi chợt nhận ra, tôi yêu anh hơn tất cả mọi thứ quanh mình và cả bản thân mình nữa. Tôi về làm vợ anh với điều kiện không thể đeo đuổi cái nghề vác máy ảnh đi long nhong suốt đời được. Tôi chấp nhận miễn sao được ở bên anh là đủ. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ có thế, mà có lẽ nếu thời gian quay ngược lại tôi vẫn sẽ quyết định như thế. Tôi sinh con, nuôi dạy con. Đó là tất cả những việc tôi phải làm và đã làm.
Có lẽ anh rất yêu tôi, anh không hề phàn nàn về việc tôi không có lương. Anh luôn động viên tôi "Một người đi làm kiếm tiền thì phải có một người ở nhà lo cho gia đình chứ. Em lo nuôi con, lo phải không, đối nội, đối ngoại cũng không kém phần quan trọng. Em mà ra ngoài kiếm tiền thì ai lo việc đó."
Lời anh nói khiến tôi an lòng. Nhưng cuộc sống không chỉ có vậy. Tôi cũng hiểu, khi đã làm cha mẹ không ai muốn con mình vất vả. Mẹ chồng tôi không là ngoại lệ, bà yên lòng sao được khi tất cả gánh nặng đều ở trên vai con trai bà. Tôi không trách mẹ, tôi chỉ thấy đau lòng.
Để giải quyết vấn đề, tôi quyết tâm đi học lên cao học với mong muốn tìm được một chân giáo viên trong ngôi trường nào đó. Hai năm cao học kết thúc chóng vánh. Tôi ra trường với tấm bằng thạc sỹ bằng tất cả mồ hôi nước mắt của hai vợ chồng. Tấm bằng mà cả tôi và anh đổi bằng bao đêm thức trắng, bao ngày nhịn ăn, nhịn mặc, bao ngày tất bật chạy đi chạy về nuôi con, kiếm sống. Tấm bằng mà tôi tự hào rằng tôi đã học thật, thi thật, điểm thật và kết quả cũng thật tốt.
Nhưng tôi đã được gì sau tất cả những cố gắng đó. Không ai nhìn vào tấm bằng của tôi cả. Không một nhà tuyển dụng, một cơ quan nào thấy được rằng tấm bằng đó giá trị biết bao, một tấm bằng thật sau bao cố gắng thật. Câu trả lời mà tôi thường nhận được nhất là "Ai giới thiệu bạn đến đây?". Ai giới thiệu cần thiết vậy sao, tôi đủ năng lực để biết được mà đến, vậy thôi.
Tôi vẫn là người không lương.
Tôi không thể oán trách ai, hay điều gì cả. Tôi chỉ muốn nói rằng "Em xin lỗi anh vì em vẫn là người không lương. Em đã không thể san sẻ gánh nặng cùng anh. Xin lỗi anh."

Em cần lắm một sự bình yên, một tình yêu đúng nghĩa, một hạnh phúc cho riêng mình. Anh bước vào cuộc sống của em mang đến bình yên ấm áp, hạnh phúc và tình yêu. Em nghĩ là như thế , nghĩ m[…]
Tâm Sự

Chúng tôi yêu nhau đã được 7 năm một cuộc tình tưởng chừng là mãi mãi để giờ đây mỗi người mỗi ngả. 7 năm đối với cuộc đời của mỗi con người có thể coi là quãng thời gian tương đối dài nhưng[…]
Tâm Sự
"Không" với "chưa" có khác nhau không anh?
"Em thích anh. Anh biết mà phải không? Anh nói em nghe giờ em phải là sao với tình cảm của mình đây." Đó là lời tỏ tình của nó đấy! Có phải nông nổi hay không? Không phải đâu, chúng ta đã g[…]
Tâm Sự

Hôn nhân mới là lúc bắt đầu tình yêu
Có người nói rằng, hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, nhưng tôi một phụ nữ đã kết hôn ngót nghét 12 năm lại không nghĩ vậy, theo tôi hôn nhân mới là lúc bắt đầu tình yêu. Tình yêu tuyệt đẹp. […]
Tâm Sự
Kết hôn là điều tuyệt vời nhất đối với những đôi yêu nhau em đã từng nghĩ vậy. Nhưng có lẽ nó không xảy ra với em và với bây giờ. Mình yêu nhau ba năm rồi anh nhỉ. Có lâu lắm không anh? Em[…]
Tâm Sự
Thế mà giờ đây, anh mở cửa cho cô ấy, anh cười với cô ấy, sao anh không mắng cô ấy như đã làm với em. Hội trại của lớp đại học cũ diễn ra 1 tuần, tại 1 khu sinh thái ở 1 vùng ven không xa t[…]
Tâm Sự
Audio Chọn nhầm bạn xấu không những mang lại sự thất vọng mà còn cả tai họa nữa. Một con chuột kết thân với một con mèo. Mộ[…]
Truyện ngắn

Tờ 1: Nếu tôi là cha mẹ, tôi sẽ mua cho con cái áo siêu nhân như của thằng Tèo nhà bên. Tờ 2: Nếu tôi là cha mẹ, tôi sẽ cho phép con tôi đấm thằng nào dám bảo nó là "Đồ con lợn". ... Ngày đ[…]
Truyện ngắn