Tôi là người không lương
Bình chọn: 177
Bình chọn: 177
***
Ngày tôi ra trường, ba mẹ tôi mừng lắm, hãnh diện nữa. Trong tôi lúc đó căng phồng bao ước mơ. Tôi lao vào cuộc sống với tất cả những vất vả, ước mơ, lo toan dồn nén bấy lâu. Công việc dù không mấy thuận tiện, nhưng tôi vẫn có thể tự nuôi mình trong bữa đủ bữa thiếu.
Cho đến một ngày, tôi chợt nhận ra, tôi yêu anh hơn tất cả mọi thứ quanh mình và cả bản thân mình nữa. Tôi về làm vợ anh với điều kiện không thể đeo đuổi cái nghề vác máy ảnh đi long nhong suốt đời được. Tôi chấp nhận miễn sao được ở bên anh là đủ. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ có thế, mà có lẽ nếu thời gian quay ngược lại tôi vẫn sẽ quyết định như thế. Tôi sinh con, nuôi dạy con. Đó là tất cả những việc tôi phải làm và đã làm.
Có lẽ anh rất yêu tôi, anh không hề phàn nàn về việc tôi không có lương. Anh luôn động viên tôi "Một người đi làm kiếm tiền thì phải có một người ở nhà lo cho gia đình chứ. Em lo nuôi con, lo phải không, đối nội, đối ngoại cũng không kém phần quan trọng. Em mà ra ngoài kiếm tiền thì ai lo việc đó."
Lời anh nói khiến tôi an lòng. Nhưng cuộc sống không chỉ có vậy. Tôi cũng hiểu, khi đã làm cha mẹ không ai muốn con mình vất vả. Mẹ chồng tôi không là ngoại lệ, bà yên lòng sao được khi tất cả gánh nặng đều ở trên vai con trai bà. Tôi không trách mẹ, tôi chỉ thấy đau lòng.
Để giải quyết vấn đề, tôi quyết tâm đi học lên cao học với mong muốn tìm được một chân giáo viên trong ngôi trường nào đó. Hai năm cao học kết thúc chóng vánh. Tôi ra trường với tấm bằng thạc sỹ bằng tất cả mồ hôi nước mắt của hai vợ chồng. Tấm bằng mà cả tôi và anh đổi bằng bao đêm thức trắng, bao ngày nhịn ăn, nhịn mặc, bao ngày tất bật chạy đi chạy về nuôi con, kiếm sống. Tấm bằng mà tôi tự hào rằng tôi đã học thật, thi thật, điểm thật và kết quả cũng thật tốt.
Nhưng tôi đã được gì sau tất cả những cố gắng đó. Không ai nhìn vào tấm bằng của tôi cả. Không một nhà tuyển dụng, một cơ quan nào thấy được rằng tấm bằng đó giá trị biết bao, một tấm bằng thật sau bao cố gắng thật. Câu trả lời mà tôi thường nhận được nhất là "Ai giới thiệu bạn đến đây?". Ai giới thiệu cần thiết vậy sao, tôi đủ năng lực để biết được mà đến, vậy thôi.
Tôi vẫn là người không lương.
Tôi không thể oán trách ai, hay điều gì cả. Tôi chỉ muốn nói rằng "Em xin lỗi anh vì em vẫn là người không lương. Em đã không thể san sẻ gánh nặng cùng anh. Xin lỗi anh."
Chuyện về người yêu chiến sỹ Hải Quân Việt Nam
Nó còn biết làm gì khác khi mà nó không thể liên lạc được với người yêu của nó.Mỗi lần anh đi làm nhiệm vụ ở vùng biển thiêng liêng của Tổ Quốc là nó biết sẽ không thể điện thoại,nhắn tin ha[…]
Tâm Sự
Hôm nay, những dòng thư em viết cho anh rồi xóa, rồi lại viết, tâm sự ngổn ngang trong em không tài nào diễn đạt được.... Hôi sữa cho em thêm 1 lần được gọi anh như thế nhé. Thật sự em đã[…]
Tâm Sự
Sài Gòn chỉ hai mùa mưa và nắng.... Trái tim chỉ còn lại nhớ và đau.... Nếu được lựa chọn, có ai chọn tình đơn phương không nhỉ? Có ai yêu thương ai đó mà không cần hồi đáp, chẳng qua là yêu[…]
Tâm Sự
Nằm bên anh nhưng không còn cảm giác yêu thương của ngày nào. Tôi cố gắng sống vì con gái còn quá nhỏ, cũng không thể nói những suy nghĩ của mình với anh vì công việc anh khá nhiều, tôi khôn[…]
Tâm Sự

Hồi ấy, tôi với Khanh ở cùng tiểu đoàn. Khanh là đại đội trưởng, tôi là trợ lý xe máy. Một đêm trung thu trời đẹp, gió mát, tôi sang chỗ Khanh chơi. Chúng tôi trải chiếu ra sân, ngồi hóng má[…]
Truyện ngắn
Đêm đầu tiên, háo hức, hồi hộp và chờ đợi. Anh mê mải khám phá và kiếm tìm. Ham muốn chinh phục bao nhiêu thì buồn bã vì thất bại bấy nhiêu. Tôi không bao giờ quên lời anh hôm ấy: "Đồ con gá[…]
Truyện ngắn

"Không phải tự nhiên mà tôi nghĩ chị đã không yêu chính chị. Có yêu ngón tay đứt lìa, yêu dòng tóc bị xén tả tơi, chị sẽ bảo vệ chúng. Trời thì xa và chung quanh thiên hạ đang sấp ngửa kiếm […]
Truyện ngắn
Anh Hân và chị hình như vừa hái lạc xong, tất tưởi chạy ra. Vừa đến nơi là vồ lấy nhau lăn lộn trên thảm cỏ, mấy đứa nín thở, căng tai chăm chú... Khi ánh trăng chênh chếch, câu chuyện giữa […]
Truyện ngắn