Tôi cũng muốn được yêu thương!
Bình chọn: 339
Bình chọn: 339
Nhà anh nghèo lại ở một vùng quê xa xôi,hẻo lánh nhưng anh là người có học, tôi chẳng khi nào nghĩ một người đẹp trai, thông mình, học giỏi lại yêu một cô gái như tôi và muốn lấy người như tôi làm vợ. Nhiều lúc trộm nghĩ tôi sẽ rời xa anh vì không muốn làm gánh nặng cho anh. Ba anh đã mất, anh còn mẹ già và đàn em thơ bé, thêm tôi nữa là biết bao con người anh phải lo.
Tôi có gắng, kiếm thật nhiều tiền bằng nghề thợ may trong quán nhỏ của mình, dành dụm chút ít mong giúp được gì cho anh. Nhà tôi cũng khá lại ở phố nên ba tôi đã có kế hoạch sẵn cho cô con gái của mình, một căn nhà, một lô đất và một chút để dành. Tôi chẳng tiếc gì anh, luôn mong mình không phải là gánh nặng cho anh. Tôi càng tin và yêu anh hơn khi anh đưa tôi về nhà ra mắt mẹ và các em, tôi bất ngờ khi tất cả mọi người đều thân thiện, nhìn tôi như một người bình thường...những giây phút ấy, tôi nguyện được cùng anh đi hết cuộc đời, tôi sẽ là một người vợ tốt, lo cho anh ăn học và xin được một công việc đoàng hoàng ngoài phố bằng số tiền tôi dành dụm được và số tiền ba gửi ngân hàng cho tôi.
Ba tôi thương con và cũng rất quý mến người hiền lành như anh, coi anh như con trong nhà, chúng tôi chưa thể đi tới hôn nhân vì anh còn đang lo cho sự nghiệp. Những ngày tháng hạnh phúc khi có anh bên cạnh, tôi như có thêm động lực, tin, yêu cuộc sống này...
Chúng tôi đã ở bên nhau 4 năm kể từ ngày tôi quen anh, một quãng thời gian không phải dài so với cuộc đời một con người nhưng đủ để cho một tình yêu trở nên sâu đậm. Tôi đã dùng hết số tiền dành dụm được và sổ tiết kiệm ba gửi cho tôi để lo cho anh một công việc như anh mơ ước. Tôi mơ về một ngày mặc chiếc váy cưới tinh khôi và một gia đình hạnh phúc, tôi sẽ nấu cơm chờ anh mỗi buổi chiều và có những cô bé, cậu bé xinh xắn như tôi và anh.
Như là định mệnh, vào một ngày mùa thu, gió trời chở biết bao hơi lạnh, mùa con người ta muốn được yêu đương, hò hẹn, mùa của những giây phút quan trọng của cuộc đời, mùa mà tôi ao ước được mặc chiếc váy tinh khôi, nắm tay anh hẹn ước đi cùng anh tới hết cuộc đời này...nhưng mùa ấy lại không dành cho tôi, không phải của tôi...mùa hạnh phúc của anh và cô gái mặc chiếc váy tinh khôi khác...tôi chờ cơm anh trong khi ở một nơi nào đó anh đang trao cho cô ấy chiếc nhẫn cưới hồng...tôi đau đớn...không biết đây là lần thứ bao nhiêu một cô gái như tôi phải chịu đau đớn của cuộc đời mà chưa lần nào trái tim tôi đớn đau như thế...tôi không thể khóc nữa rồi...tôi quá tin anh, trong suốt 4 năm, tôi đâu có đi được nhiều, anh bận bịu học tập, tôi cảm thông - vô hình tạo cơ hội cho anh xây đắp tổ ấm với một người con gái khác, coi gia đình tôi như nhà trọ không tiền...
Tôi đã tìm tới cái chết, một bước đi mà tôi vẫn từng nghĩ là ngu si nhất trong cuộc đời...nhưng trong những giấy phút này, nó như chung đường với tôi...tôi mất hết niềm tin vào cuộc sống!
Bạn phải mạnh mẽ hơn, không thể ra đi một cách vô nghĩa...bạn tôi đã ôm tôi trong lúc tôi điên dại, khổ đau nhất và khuyên tôi như thế. Tôi trải qua bao tháng ngày như kẻ vô hồn. Sẽ chẳng thể nào xóa đi vết thương ấy...tôi mất hết lòng tin vào đàn ông, tôi căm ghét đàn ông. Và dĩ nhiên với suy nghĩ ấy tôi không muốn lấy chồng.
Ngày tháng trôi qua, tôi trở về với trạng thái ổn...tôi hiểu ra rằng: Tôi không nên đặt niềm tin và tình yêu vào ai đó quá nhiều, cũng không nên thù hận khi ai đó bỏ mình ra đi...không vì một thằng đàn ông đê tiện mà mất hết niềm tin vào cuộc sống,vào tình yêu và mất niềm tin vào biết bao người đàn ông chân thành khác...không thể từ bỏ cuộc sống còn biết bao tươi đẹp mà ra đi vô nghĩa, hãy sống và sống thật ý nghĩa. Tôi là cô bé khuyết tật nhưng tâm hồn chưa khi nào khuyết tật...tôi tự hào về điều đó và hãnh diện nói với mọi người rằng: tôi xứng đáng được trân trọng và yêu thương!
Đợi chờ một thứ không thuộc về mình cũng giống như cách tự đóng cánh cửa cuộc sống mình vậy. Em sẽ vẫn đóng cánh cửa ấy lại sao? Người bên em nay đã xa một nửa. Chẳng còn đọng lại một chút […]
Tâm Sự
Chưa sẵn sàng ư? Tôi thực sự không hiểu được em cần gì để có thể sẵn sàng. Tôi yêu em và em bảo em biết điều đó. Em yêu tôi và em cũng khẳng định đó là sự thật. Vậy tại sao em không muốn...[…]
Tâm Sự
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không?
Bạn có sợ cảm giác bị bỏ lại một mình không? Với tôi dù là lúc 5 tuổi, 15 tuổi hay khi hiện tại 21 tuổi thì tôi vẫn sợ cái cảm giác bị bỏ lại một mình... Tất cả mọi người đều sợ đều đó, kẻ […]
Tâm Sự

Cho quá khứ một cơ hội em nhé!
Từ bỏ, lãng quên hay dừng lại. Không biết đã bao nhiêu lần cái con người ngốc ngếch như tôi nghĩ tới... Xin dành cho em người con gái ít nói! 7 năm. Cái con số mà mỗi khi nghĩ lại tôi cũng […]
Tâm Sự

Khoa chết một cách lãng nhách. Đấy là tôi cứ nói như vậy thôi. Với tôi, đứa nào tự tử thì đứa ấy là đứa đáng chết. Chính xác là đáng bị gọi là chết một cách lãng nhách. Chẳng có lý do nào […]
Truyện ngắn
Đừng nói chia tay vì đã bao giờ nói yêu, hãy cứ lặng yên khi tôi nói tôi yêu người....hãy cứ đi về nơi xa đó, nhưng đừng đi quá xa vời, để tôi được dõi theo người...Hãy cứ rong chơi suốt cu[…]
Truyện ngắn
Audio Mẹ đừng sợ, đùng lo, đừng ngại. Không phải là đủ trẻ nhưng chưa bao giờ là quá già để bắt đầu một tình yêu mới. Mẹ lo hàng xóm nói, mẹ ngại họ hàng đằng nội. Tất cả sẽ ổn cả mẹ ạ, chỉ[…]
Truyện ngắn

"Bóng thằng bé và con trâu xa dần. Con đường nhỏ trở nên im vắng. Mặt trời đang khuất dần sau núi. Tôi ngẩn người nhìn. Tấm gương màu vàng cam rực rỡ như một khối lửa mềm sóng sánh vẫn bí mậ[…]
Sách Hay