Tình yêu thầm kín
Bình chọn: 333
Bình chọn: 333
Tôi vì quá thương cô bé, nên quyết định nói với mẹ nó rằng : "con muốn làm anh trai của bé L, dì thấy đc không ?". Vì mẹ cô bé rất quý tôi, nghe nói thế mừng lắm, thầm nghĩ, từ nay như có thêm 1 đứa con trai. Cô bé cũng tỏ ra vui lắm, vì mình từ nay đã có một người anh trai. Chỉ có tôi, vui nhưng lòng ngập tràn xót xa. Vì để được ở cạnh cô bé, quan tâm, chăm sóc, giúp đỡ cô bé mà không cần sự đền đáp, tôi đã phải tìm cho mình một lý do chính đáng là làm anh trai. Chỉ có như thế tôi mới đc ở bên cạnh cô bé.
Thời gian dần trôi, tình cảm trong tôi đã đến mức sâu đậm, nhưng cô bé vô tư vẫn không hề hay biết gì (vì tôi có bao giờ nói ra hay tỏ thái độ gì kì lạ đâu mà nó biết). Thời gian đó, nhà tôi nghèo, nhà cô bé cũng nghèo, tôi thì đã tốt nghiệp cấp 3, đi học đại học, bé L thì vẫn học cấp 2 rồi lên cấp 3. Mẹ cô bé cũng hay than thở, tiền học bé mắc quá, mắc hơn cái thời tôi còn học trung học nhiều, mẹ nó thì ko đi làm, bố nó thì suốt ngày say xỉn, nhà chỉ có mỗi căn nhà cà khổ ở quận 8 bà nội để lại để đem cho thuê. Thế nhưng nhà cửa cũng xập xệ nên cho thuê đâu có đc bao nhiêu, bây giờ toàn dân nhà giàu, ít ai dân lao động để đến ở nhà này. Ông bố thì tối ngày nhậu nhẹt, mỗi khi nhậu xỉn thì quậy phá, đòi tiền mẹ nó, nói mẹ nó mày cướp nhà tao à, đưa tiền đây mau. Đấy cứ thế, khổ càng thêm khổ, may mà ổng cũng ốm nhách, nên nếu có động chân tay gì thì mẹ con nó còn chống đỡ nổi, chứ nếu không thì...toi. Tôi thì lúc đó cũng đang đi làm ở lotteria, lương cũng chỉ 2 triệu mấy. Thấy thế tôi liền đề nghị với mẹ nó : "dì để con phụ tiền học cho bé L được không ? con là anh nó mà, giúp em nó là chuyện đương nhiên ?" Ban đầu dì rất kiên quyết không chịu vì một mặt là tôi còn nhỏ, kiếm đc quá it, có nhiêu tiền đâu, lấy đóng tiền học hết thì cháu ăn bằng gì? một mặt vì sợ mang tiếng lợi dụng con nít. Sau này tôi năn nỉ dữ quá, còn hứa là sẽ giữ bí mật với tất cả mọi người, cả cha mẹ tôi và tất nhiên là cả với bé L. Dì buộc phải đồng ý vì đã tới đường cùng, không có tiền thì coi như cho bé L nghỉ học. Tôi vì thương yêu cô bé nên không bao giờ muốn chuyện ấy xảy ra. Dù có phải hy sinh tất cả mọi thứ, tôi vẫn phải giúp đỡ cô bé được học hành tới nơi tới chốn.
Thời gian dần trôi, tôi cứ thế âm thầm giúp đỡ cô bé, cô bé vẫn cứ ngây thơ vô tư không biết gì. Cô bé ấy thích gì, muốn gì tôi cũng chiều chuộng hết. muốn đi chơi xa, tôi cũng cố gắng kiếm tiền cho cô bé đi chơi (tất nhiên là có mẹ nó nữa). Tuy nhiên, tất cả những điều tốt đẹp tôi làm cho cô ấy, cô ấy cũng chỉ nghĩ đơn giản là vì anh trai nó nên chiều chuộng nó thôi. (Sao nó không bao giờ nghĩ, làm gì có chuyện tốt với nhau vì coi như anh em ruột, trong khi đó cả 2 chẳng hề chung huyết thống). Gặp tôi cô bé cũng chỉ biết kể chuyện của mình, rồi hỏi chuyện cho bản thân, chứ chưa bao giờ cô bé hỏi han, quan tâm tôi... Tôi cũng thấy đau, nhưng không cần thiết, chỉ cần đc ở cạnh cô bé là tôi vui rồi.
Đọc tới đây, chắc mọi người sẽ chửi tôi là thằng ngốc, thích thì nói ra, không nói mà tự ôm đau khổ một mình cũng chẳng ai hay biết. Nhưng tôi biết, tôi có nói ra thì cũng ko đc gì, vì cô bé chỉ coi tôi như một người anh trai, khi cần thì gọi tôi, khi không cần thì chẳng cần ngó ngàng.
Tuy vậy, nhưng tất cả là hạnh phúc đối với tôi. Vì tôi yêu, tôi đã có thể làm đc những điều tốt nhất cho người mình yêu. Như vậy là quá đủ.
Bây giờ cô bé đã lên đại học, cô bé cần một chiếc xe đi lại, tôi sẽ cố gắng gom tiền để dành mua cho cô ấy một chiếc xe cũ, để cô ấy đi đỡ trong lúc học đại học. Ngoài ra tôi còn một khoản nợ ngân hàng, cũng là vì cô ấy.... Nhưng cô ấy sẽ không biết đâu, vì tôi sẽ không bao giờ nói gì hết. Nhiều lần cô ấy làm tôi buồn, tôi giận lắm, nhưng không hiểu vì sao... tôi lại bỏ qua hết, cứ níu chặt mãi nụ cười ấy, gương mặt ấy, mái tóc ấy...sâu thẳm trong tim.
Tôi có dự định, sau khi hoàn thành việc giúp bé, tôi sẽ ra đi mãi mãi, một mặt để cô khỏi khó xử, mặt khác để tôi không phải đau đớn nếu sau này cô bé có bạn trai. Và để giữ mãi một kỷ niệm đẹp, trong sáng.
ANH YÊU EM.... HÃY HẠNH PHÚC EM NHÉ.
Mình chia tay đi, cố gạt nước mắt cô cố đi thật nhanh. Về tới cửa phòng cô gục đầu vào gối và khóc thật nhiều khóc,khóc cho sự ấm ức mà cô đang phải chịu đựng, cầm lấy điện thoại như mọi lần[…]
Tâm Sự
Tình yêu đôi khi chỉ là chuyện của một người
Tình yêu đâu phải là câu hỏi, cũng chẳng phải câu trả lời. Thôi thì đành vậy. Cứ để nó mập mờ. Cứ để nó không thể gọi thành tên. Đôi khi lại khiến tôi hạnh phúc. Mùa thu năm 2012 với tôi là[…]
Tâm Sự
"Đến khi nào anh mới hết yêu em?, anh yêu em nhiều như thế nào?'.. .. .. .. . Ấy thế mà em với anh yêu nhau được 1 năm 30 ngày và 24h rồi đấy, anh béo, anh nghĩ em và a sẽ yêu nhau trong b[…]
Tâm Sự

Khi một cơn gió yêu đơn phương
Ngày tôi gặp lại em, em vẫn cười như thế, một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp, không chút ưu tư, phiền muộn, tôi yêu cái cách em nhìn tôi và cười. Tôi nhận ra rằng, em đôi lúc như một cơn gió, đến […]
Tâm Sự

Yêu người xa hay yêu người gần?
Khoảng cách là một vấn đề rất lớn của tình yêu. Có thể các bạn sẽ nói rằng, những người dám yêu xa phải là những người rất dũng cảm, có thể chịu đựng được khoảng cách và sự cô đơn, có thể k[…]
Truyện Blog

Cuộc đời này điều may mắn nhất chính là gặp được em
26 tuổi. Chúng tôi kết hôn. Phòng ngủ, phòng khách treo đầy ảnh cưới hai vợ chồng. Tôi ôm chặt cô ấy hét to: "Vợ ...". Cô ấy giống như một chú mèo con nũng nịu dựa sát vào người tôi. Trước k[…]
Truyện ngắn

Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô gặp được em. Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô[…]
Truyện ngắn
Ngày bình thường Tôi hai mươi mốt tuổi, học kiến trúc, thích nghe rock, chơi game online, ít nói và không có điểm gì nổi trội. "Đôi khi mày nhạy cảm đến sến ốm" – Đăng, thằng bạn thân tôi, n[…]
Truyện ngắn