Tình yêu thầm kín
Bình chọn: 340
Bình chọn: 340
Đây là một câu chuyện có thật và tôi cũng không phải kiểu như đang viết truyện, tôi chỉ muốn trút hết những dòng tâm sự, tình cảm thầm kín từ tận đáy tim lên đây thôi, với hi vọng một ngày... em sẽ đọc được.
***
L, một cô gái sinh năm 97, có cùng tên với tôi, cùng tháng sinh với tôi, thua tôi 5 tuổi. Một cô gái rất xinh xắn, hiền dịu, dễ mến.
Tôi và cô ấy đã tình cờ quen biết nhau từ một người bạn (con trai) khác. Đó là một người bạn thân, rất thân của tôi, tên Khải, nhỏ hơn tôi 1 tuổi nhưng 2 đứa chơi thân với nhau từ hồi lớp lá (do 2 đứa nhà trong hẻm gần nhau).
Sáng hôm ấy, cậu ta nói : "ê L, hôm nay rảnh không ? đi với tao lên trường, tao có nhỏ bạn học ở đó, hôm nay nó diễn văn nghệ, nó rủ tao lên xem, xem xong rồi cùng đi uống nước. Mày đi không ? có gì tao giới thiệu cho làm quen.?"
Tôi thì khi ấy chỉ mới 17 tuổi...rưỡi, còn đang học lớp 12. Cũng cứ nghĩ vô tư, "ờ, thì cũng đc..."
Giờ nghĩ lại, nếu biết cái hôm ấy, là cái hôm định mệnh thì ta đây đã không đi...
Thế là hôm ấy, chúng tôi đã gặp nhau (tôi, Khải và cô ấy). Lúc đó, tôi cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt, chỉ thấy cô bé khá xinh xắn, da trắng, tướng tá đứa con gái lớp 7 phải nói là...bao hot. Nhìn thì biết đây thuộc kiểu có nhiều người muốn làm quen rồi, nên tôi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều. Vì tôi theo phương châm : "gái đẹp thì lo... mất hồi nào dék hay !"
Thế là chúng tôi bắt đầu biết nhau từ đấy. Và tôi cũng biết là bạn tôi (Khải) cũng chẳng tốt lành gì. Thực chất là cậu ta muốn cưa cô bé này, nhưng đi một mình thì kì, nên rũ tôi theo làm mành che mắt thiên hạ. Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, cậu ta thì cũng không gọi là giàu có, được mỗi cái hơn tôi ở chỗ : nhìu tiền hơn, đẹp trai hơn, trắng hơn (hồi ấy tôi mà đi chung với Khải là cứ như 2 con cờ vây nghịch chiến ấy), đào hoa hơn. Kể ra thì hơn tôi hơi nhiều đấy. Tuy nói là bạn thân, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy Khải là một người bạn thân thực sự cả, bởi vì tôi không có tiền, Khải thì đi chơi đâu cũng muốn đi, lại không có bạn, thế là rũ tôi. mà rũ tôi thì vì tôi không có tiền mà, thế là lại câu nói bốn mùa đều nghe : "Đi đi, tao bao !". Đệch, tôi thì cũng không phải dạng người lợi dụng, nhưng vì sợ bạn buồn nên đi. Cứ thế là Khải luôn có một thái độ coi thường tôi, hay tính toán, kể lể với tôi. Tuy nhiên, tôi thì học giỏi hơn Khải nhiều, giờ tôi cũng là một lập trình viên có địa vị, trong khi Khải vẫn chưa tốt nghiệp được lớp 9...
Chuyện cô bé L cũng vậy, Khải vì thích cô bé nên cứ hay rũ cô bé ấy đi chơi, mà đi 2 người thì lại sợ mẹ cô bé không cho phép (mẹ nó hơi khó tính vì con gái đẹp mà). Thế là Khải cử bảo tôi đi cùng, tôi thực sự không thích vì có cảm giác như bị lợi dụng để đi, tới nơi rồi lại giống như mình là con kỳ nhông cản mũi. Ờ, tuy vậy có vẻ tôi với cô bé hợp nhau hơn, dần dần cô bé hay nói chuyện vơi tôi hơn, hay nhờ tôi chỉ bài, đi bơi thì nhờ tôi chỉ cách bơi. Thế là Khải dần dần lộ nguyên hình, Khải thấy tôi thân với bé L hơn thì tỏ ra ganh ghét, khó chịu, cứ làm mặt giận, hầm hầm, có lúc còn tự bỏ về trước nữa cơ. Thế nhưng mà Khải có vẻ chẳng hiểu gì cô bé ấy cả. Cô bé tuy nhỏ, nhưng suy nghĩ không phải như những đứa cùng trang lứa, cô bé hiểu hết đấy. Nếu Khải cứ có thái độ như vậy nữa thì không bao giờ cô bé ấy chơi với Khải nữa. (Hồi đầu thì 2 đứa nó cũng thân lắm, chở nhau đi chơi, cùng chụp picker, vì hồi nhỏ cô ấy rất thích những chàng da trắng, kiểu diễn viên hàn quốc ấy). Khải thì trắng khỏi nói, tôi thì...ôi mợ ơi đen như hòn than chưa cháy. Chính tôi đến tận bây giờ cũng không hiểu là tại sao cô bé ấy lại quay sang chơi thân với tôi, còn Khải thì tỏ ra không thích nữa. Về sau tôi mới hiểu, cô bé vốn có hiếu, bố thì từ nhỏ không biết lo gì cho con, chỉ có mẹ là người chăm sóc nó, thương yêu nó nhiều nhất. Nên hễ có ai nói động gì mẹ nó, hoặc tỏ thái độ không tôn trọng mẹ nó là nó dẹp ngay, không luyến tiếc. Biết ngay mà, Khải dám trước mặt nó nói xấu mẹ nó, còn nhiều lần qua nhà mà không thèm chào hỏi. Hèn gì nó không ghét. Nó ghét đến tận bây giờ. Khải thì thuộc kiểu tính đàn bà, ăn không đc thì phá cho hôi. Thế là khi gặp tôi, không ít thì nhiều cũng phải có một vài ba câu nói xấu bé L, đụng chạm đến ba, me, cả tôi nữa... nên tôi dần cũng không thích tính Khải, thế là từ đó tôi với Khải it gặp nhau hơn. Thay vào đó, tôi thường xuyên sang nhà bé L chơi hơn... (Khải và mẹ nó biết chuyện đó nên hay ganh ghét, thường xuyên nói móc tôi với bé L, vơi mẹ bé, nhưng bé và mẹ đâu có phải loại người chỉ biết nghe một chiều, thế là cả bé và mẹ bé lại càng ghét gia đình Khải hơn, trong khi đó hồi đầu còn đòi làm thông gia nữa cơ, thế này thì có mà thông cống).
Cũng từ đó, cuộc đời tôi bắt đầu rẽ lối sang một hướng khác. Không biết vì lý do gì, kể từ sau vụ chia tay với bạn gái, tôi đã dần có tình cảm với bé L, một tình cảm mà chính tôi cũng không biết, đến khi nó lớn dần rồi thì đã không còn khả
Cái ngày mà trái tim em bắt đầu rung rộng, nó đập nhanh mỗi lần khi nhìn thấy anh. Uhm em yêu anh thật rồi!!! mỗi ngày em luôn mỉm cười chào một ngày mới vì em biết lúc nào mình cũng được nh[…]
Tâm Sự

Anh à! Chiều nay em lại nhìn thấy anh bên cô ấy. Anh hạnh phúc lắm đúng không anh?Hai người bên nhau thật đẹp đôi.Em đã thấy em mỉm cười,một nụ cười của hạnh phúc.Nụ cười mà khi bên em anh k[…]
Tâm Sự
"Trong tình yêu đợi chờ là hạnh phúc..." Nghe câu hát vang lên nó khẽ mỉm cười nhợt nhạt mà lòng chợt thấy buồn. Nó cũng đã từng một lần trong đời nghĩ rằng tình yêu sẽ đẹp khi trải qua thờ[…]
Tâm Sự
Cô yêu anh mà không biết cách giữ anh, để rồi giờ đây mất anh cô mới nhận ra… nhận ra cũng muộn rồi. Giờ đây chỉ còn có mỗi mình cô còn nhớ anh, quan tâm anh tình yêu đơn phương? Gửi đến a[…]
Truyện Blog

Cánh phượng đọng giọt nước mắt
Chỉ có những cái ôm thật chặt và thẫm đẫm trong những giọt nước mắt của giờ phút chia tay. Tôi đang nhìn xa xăm ra bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ. Bỗng tôi giật mình bởi tiếng hét lớn của[…]
Tâm Sự

Anh Hai kể Trung nghe chuyện nhà trong làn khói bếp nghi ngút của nồi bánh tét đêm 30. Khi xưa nhà anh nghèo, nghèo tới nỗi cái con đường lên phố huyện rộng xanh nhường thế mà anh Hai ch[…]
Truyện ngắn

Tôi muốn cho anh biết cô ấy nóng bỏng đến mức nào. Suốt một thời gian dài tình tứ, thế mà cô ấy kiêu ngạo nói tôi là thứ chẳng ra gì, chẳng đáng làm chồng của cô ấy... Sau tiệc cưới, mọi ng[…]
Truyện ngắn

Hà Nội ba mươi năm trước, phố còn thưa, người hẳn chưa đông đúc như bây giờ. Dòng đời ồn ã trôi nhanh ấy vậy mà đã ba mươi năm! Ngày ấy, đường Thụy Khuê nhỏ nhoi căn nhà nhỏ ấy... nằm l[…]
Tâm Sự

Có những người tiếc công yêu đã sáu, bảy năm nên không dám bỏ để rồi ôm ấp mớ tình nhạt hơn nước ốc mà kêu đời bất công với ta quá! Ngày xưa, Phương Mai đồng nghiệp, bà chị và cũng là chiế[…]
Truyện Blog