Tình yêu thầm kín
Bình chọn: 347
Bình chọn: 347
Tôi vì quá thương cô bé, nên quyết định nói với mẹ nó rằng : "con muốn làm anh trai của bé L, dì thấy đc không ?". Vì mẹ cô bé rất quý tôi, nghe nói thế mừng lắm, thầm nghĩ, từ nay như có thêm 1 đứa con trai. Cô bé cũng tỏ ra vui lắm, vì mình từ nay đã có một người anh trai. Chỉ có tôi, vui nhưng lòng ngập tràn xót xa. Vì để được ở cạnh cô bé, quan tâm, chăm sóc, giúp đỡ cô bé mà không cần sự đền đáp, tôi đã phải tìm cho mình một lý do chính đáng là làm anh trai. Chỉ có như thế tôi mới đc ở bên cạnh cô bé.
Thời gian dần trôi, tình cảm trong tôi đã đến mức sâu đậm, nhưng cô bé vô tư vẫn không hề hay biết gì (vì tôi có bao giờ nói ra hay tỏ thái độ gì kì lạ đâu mà nó biết). Thời gian đó, nhà tôi nghèo, nhà cô bé cũng nghèo, tôi thì đã tốt nghiệp cấp 3, đi học đại học, bé L thì vẫn học cấp 2 rồi lên cấp 3. Mẹ cô bé cũng hay than thở, tiền học bé mắc quá, mắc hơn cái thời tôi còn học trung học nhiều, mẹ nó thì ko đi làm, bố nó thì suốt ngày say xỉn, nhà chỉ có mỗi căn nhà cà khổ ở quận 8 bà nội để lại để đem cho thuê. Thế nhưng nhà cửa cũng xập xệ nên cho thuê đâu có đc bao nhiêu, bây giờ toàn dân nhà giàu, ít ai dân lao động để đến ở nhà này. Ông bố thì tối ngày nhậu nhẹt, mỗi khi nhậu xỉn thì quậy phá, đòi tiền mẹ nó, nói mẹ nó mày cướp nhà tao à, đưa tiền đây mau. Đấy cứ thế, khổ càng thêm khổ, may mà ổng cũng ốm nhách, nên nếu có động chân tay gì thì mẹ con nó còn chống đỡ nổi, chứ nếu không thì...toi. Tôi thì lúc đó cũng đang đi làm ở lotteria, lương cũng chỉ 2 triệu mấy. Thấy thế tôi liền đề nghị với mẹ nó : "dì để con phụ tiền học cho bé L được không ? con là anh nó mà, giúp em nó là chuyện đương nhiên ?" Ban đầu dì rất kiên quyết không chịu vì một mặt là tôi còn nhỏ, kiếm đc quá it, có nhiêu tiền đâu, lấy đóng tiền học hết thì cháu ăn bằng gì? một mặt vì sợ mang tiếng lợi dụng con nít. Sau này tôi năn nỉ dữ quá, còn hứa là sẽ giữ bí mật với tất cả mọi người, cả cha mẹ tôi và tất nhiên là cả với bé L. Dì buộc phải đồng ý vì đã tới đường cùng, không có tiền thì coi như cho bé L nghỉ học. Tôi vì thương yêu cô bé nên không bao giờ muốn chuyện ấy xảy ra. Dù có phải hy sinh tất cả mọi thứ, tôi vẫn phải giúp đỡ cô bé được học hành tới nơi tới chốn.
Thời gian dần trôi, tôi cứ thế âm thầm giúp đỡ cô bé, cô bé vẫn cứ ngây thơ vô tư không biết gì. Cô bé ấy thích gì, muốn gì tôi cũng chiều chuộng hết. muốn đi chơi xa, tôi cũng cố gắng kiếm tiền cho cô bé đi chơi (tất nhiên là có mẹ nó nữa). Tuy nhiên, tất cả những điều tốt đẹp tôi làm cho cô ấy, cô ấy cũng chỉ nghĩ đơn giản là vì anh trai nó nên chiều chuộng nó thôi. (Sao nó không bao giờ nghĩ, làm gì có chuyện tốt với nhau vì coi như anh em ruột, trong khi đó cả 2 chẳng hề chung huyết thống). Gặp tôi cô bé cũng chỉ biết kể chuyện của mình, rồi hỏi chuyện cho bản thân, chứ chưa bao giờ cô bé hỏi han, quan tâm tôi... Tôi cũng thấy đau, nhưng không cần thiết, chỉ cần đc ở cạnh cô bé là tôi vui rồi.
Đọc tới đây, chắc mọi người sẽ chửi tôi là thằng ngốc, thích thì nói ra, không nói mà tự ôm đau khổ một mình cũng chẳng ai hay biết. Nhưng tôi biết, tôi có nói ra thì cũng ko đc gì, vì cô bé chỉ coi tôi như một người anh trai, khi cần thì gọi tôi, khi không cần thì chẳng cần ngó ngàng.
Tuy vậy, nhưng tất cả là hạnh phúc đối với tôi. Vì tôi yêu, tôi đã có thể làm đc những điều tốt nhất cho người mình yêu. Như vậy là quá đủ.
Bây giờ cô bé đã lên đại học, cô bé cần một chiếc xe đi lại, tôi sẽ cố gắng gom tiền để dành mua cho cô ấy một chiếc xe cũ, để cô ấy đi đỡ trong lúc học đại học. Ngoài ra tôi còn một khoản nợ ngân hàng, cũng là vì cô ấy.... Nhưng cô ấy sẽ không biết đâu, vì tôi sẽ không bao giờ nói gì hết. Nhiều lần cô ấy làm tôi buồn, tôi giận lắm, nhưng không hiểu vì sao... tôi lại bỏ qua hết, cứ níu chặt mãi nụ cười ấy, gương mặt ấy, mái tóc ấy...sâu thẳm trong tim.
Tôi có dự định, sau khi hoàn thành việc giúp bé, tôi sẽ ra đi mãi mãi, một mặt để cô khỏi khó xử, mặt khác để tôi không phải đau đớn nếu sau này cô bé có bạn trai. Và để giữ mãi một kỷ niệm đẹp, trong sáng.
ANH YÊU EM.... HÃY HẠNH PHÚC EM NHÉ.
Câu nói ấy vẫn còn tồn tại trong tôi cho đến hiện tại, không khi nào tôi quên được khoảng thời gian chông gai mà chúng tôi đã cùng nhau vượt qua. Ừ thì ai chẳng có khó khăn, đau khổ, thậ[…]
Tâm Sự
Nhanh mẹ nhỉ! Mới ngày nào con đang còn bi bô bên cạnh bố mẹ. Thế mà giờ này con đã là cô gái của tuổi 18 rồi cơ đấy. Bây giờ ngồi ngẫm lại con mới thấy con của ngày nào thật ương bướng. Ai[…]
Tâm Sự
Vậy là mối tình giữa anh và em đã khép lại, theo cái cách hơi chút gì đó chua chát và đắng cay. Nếu ai đó hỏi anh, mối tình ấy ra sao, anh sẽ nói anh đã từng yêu bằng tất cả trái tim củ[…]
Tâm Sự
Buông ra thì dễ, người ta cứ đến và đi trong đời nhau
Tôi vẫn nghe đời giáo huấn về sự thủy chung và tin tưởng. Có người bước đến bên em, nói rằng yêu em, thế thì đã sao? Có người bước đến bên tôi, nói rằng yêu tôi, thế thì đã sao? Tôi khô[…]
Tâm Sự

Gã đàn ông nhiều lần sợ trễ hẹn với bồ đã phóng xe vượt đèn đỏ. Lần nào gặp cảnh sát giao thông gã cũng hớt hải: "Thằng nào vừa chở con vợ anh, chú cho anh qua đuổi theo". Nhưng đến lần hắn […]
Sách Hay
Tôi luôn là người phụ nữ yếu đuối. Tôi dùng mọi cách để cứu 1 vãn cuộc hôn nhân. Nấu những món ăn chồng thích, mua những CD chồng thích, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng như chồng thích, vì chồng là[…]
Truyện ngắn

Đừng để tính ích kỉ và lời nói làm mất đi tình bạn. Bởi lẽ có thể chỉ một câu chuyện, một chút ích kỷ làm mất đi tình bạn vì có thể mãi mãi ta không còn cái diễm phúc để một lần làm bạn với […]
Tâm Sự

15.06 Sài Gòn 1 đêm mưa Viết cho Anh, chàng trai vô tình đi ngang đời em, Cuộc gặp gỡ giữa Em và Anh là tình cờ hay sự sắp đặt của định mệnh? Ngày hôm đó, em đã không định đi chuyến đi đó, […]
Tâm Sự