Tha thứ có quan trọng bằng việc có còn muốn nắm tay nhau nữa hay không?
Bình chọn: 263
Bình chọn: 263
Không phải thế. Tôi không gặp gỡ với D và P vì tôi không muốn trở thành kẻ thứ ba chen chân vào mối tình của họ. Tôi đang cố gắng biến ra khỏi mối quan hệ của họ.
Tên Mèo Đói đâu biết rằng, việc tôi đang làm chỉ là cố gắng để giữ lại những thứ cần phải giữ. Nếu không, tôi đã lạnh lùng đạp bay tất cả những thứ khiến tôi đau khổ trong thời gian dài như thế. Nếu không, tôi đã sẵn sàng block họ ra khỏi danh sách bạn bè của tôi trên facebook. Nếu không, tôi đã sẵn sàng hủy số điện thoại và coi như họ chưa từng tồn tại trong cuộc sống của tôi. Nếu không...thì mọi thứ đã khác rồi.
Tôi biết, trong chuyện này. Tôi và P, đều đau khổ như nhau, đều khó xử như nhau cả. Trong tình yêu, cả tôi và cô ấy, đều cùng ích kỉ như nhau.
Chỉ là tôi muốn giữ tình bạn hơn là đánh mất nó. Thế thôi.
Còn việc có tha thứ cho nhau hay không. Có chấp nhận sự thật hay không. Đối với tôi thực sự không còn quan trọng nữa.
Cho đến giờ phút hiện tại. Hình như tôi đã không còn tình cảm với D nữa.
Hẳn vậy. Sau ngần ấy thời gian tôi tự dày vò bản thân mình. Và P, cô ấy cũng tự trách mình nhiều lắm. Thì cả tôi và cô ấy, đã không còn quan trọng việc tha thứ hay không, chấp nhận hay không nữa rồi.
Tôi không tiếc nuối những kỉ niệm và những thứ đã từng được coi là quen thuộc.
Tôi chỉ cảm thấy thực sự buồn lòng và nuối tiếc về một mối quan hệ giữa tôi, P và cả D nữa.
Một mối quan hệ mà nếu không đã có thể khác đi.
Hôm trước, trên đường lấy đi lấy tin bài về, tôi có hỏi T, đại loại rằng nếu như T là người con trai đó. T có làm như D hay không. T bảo, sẽ thật quá đáng nếu bắt một trong hai người con gái họ phải ôm sự tổn thương vì mình. T sẽ không làm như thế. Tôi cười.
Trong câu chuyện này, có thể không ai là người có lỗi cả. Nhưng tất cả những đau khổ, tổn thương đã từng là rất thật.
Đã từng là rất thật vào năm tôi tròn Hai Mươi tuổi.
Thực ra chúng ta luôn dày vò mình bằng việc tha thứ hay không tha thứ. Chấp nhận hay không chấp nhận.
Với tôi, những điều đó không quan trọng bằng việc sau ngần ấy những tổn thương mà người ta gây ra cho nhau, liệu rằng có ai còn muốn nắm tay ai nữa hay không?
....
Dù sao, tôi cũng cảm ơn năm tôi Hai Mươi tuổi. Chìm đắm trong tình yêu với một người.
Dù sao, tôi cũng cảm ơn năm tôi Hai Mươi tuổi. Đã quen biết và làm bạn cùng P. Cô ấy thực sự là một người con gái tốt.
Với tôi cho đến hiện tại, khi nhìn lại.
Tôi thấy như thế là đủ rồi.
Hà Nội những ngày cuối thu. Cách đây một năm về trước.
Là khi tôi Hai Mươi tuổi.
Bầu trời ủ dột và cũng mưa không ngớt như thế này...
Một năm đã trôi qua.
Tôi bây giờ lại sắp bước qua tuổi Hai Mươi Mốt.
Tôi muốn tự hỏi mình rằng, liệu có còn thực sự muốn nắm tay ai đó nữa hay không?
HN 17/10/2013
Hồng Hạnh
Tôi không sợ miệng đời dị nghị
Tuy không nói thẳng ra nhưng nhìn vào mắt mẹ, tôi biết tình xưa nghĩa cũ vẫn còn đọng lại ít nhiều. Tôi biết nhiều người không tin rằng trên đời lại có người phụ nữ vô liêm sĩ như người đàn […]
Tâm Sự
Tôi đến gặp lại anh vào chiều thu giữa thành phố đông người, dòng người như chen chúc xô đẩy tôi đến gần bên anh. Anh vẫn như ngày nào, vẫn hơi thở đó, vẫn giọng nói đó, vẫn nụ cười đó, nụ […]
Tâm Sự
Một lòng một dạ để yêu ai đó quá khó phải không anh? Hãy giúp em trả lời câu hỏi đó một cách thật lòng, một người mà anh luôn nói là mãi yêu , còn một người khác, người ấy có biết hay không […]
Tâm Sự

Hà Nội ba mươi năm trước, phố còn thưa, người hẳn chưa đông đúc như bây giờ. Dòng đời ồn ã trôi nhanh ấy vậy mà đã ba mươi năm! Ngày ấy, đường Thụy Khuê nhỏ nhoi căn nhà nhỏ ấy... nằm l[…]
Tâm Sự

Cảm ơn người vì đã không yêu ta
Người biết không, cuối cùng thì sau rất nhiều nông nổi của thứ tình cảm dùng dằng này, chúng ta đã có thể mỉm cười lướt qua nhau như hai người dưng trên con đường một chiều không thể nào qu[…]
Truyện Blog
Nếu buồn thì hãy tìm 1 người để sẻ chia, để tâm sự hay viết vu vơ rồi lại xóa đi như tôi vậy chứ đừng giữ trong lòng, đôi khi em lại tìm thấy những niềm vui trong đó thì sao? Có lẽ chính tôi[…]
Tâm Sự
Hắn nghe buồn âm ỉ, làm tổ trong từng ngóc ngách tâm hồn mình đã lâu,...Và thế là hắn quyết định, phải đi chữa bệnh buồn, hắn tới gặp bác sĩ. Và thế là buồn. Nỗi buồn ngấm vào làn da, xuyên[…]
Truyện ngắn

Ông trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất
Cuốn tiểu thuyết Ông trăm tuổi bốc hơi qua cửa sổ đã trở thành hiện tượng quốc gia ở Thụy Điển, đem lại cho người đọc một cái nhìn hài hước kín đáo của văn hóa Bắc Âu, nơi có truyền thống tô[…]
Sách Hay