
Sinh nhật không anh, không bánh và không hoa
Bình chọn: 286
Bình chọn: 286
Lạnh. Đôi chân nó bước đi giữa phố thị ồn ào tất bật. Tiếng còi xe, tiếng rú ga lẫn trong dòng người hối hả về với gia đình sau một ngày làm việc mệt mỏi đầy rẫy những bon chen. Mới đây thôi nó còn trông rõ hình ảnh vạn vật trong cái không gian sáng loáng khi thời gian còn níu giữ được sự hiện diện của vầng dương. Trời tối dần, trong cái nhậm nhoạng, nhá nhem của buổi chiều muộn, nó vẫn hi vọng dù chỉ một lần phá vỡ những thói quen, anh sẽ điện cho nó, hỏi xem nó đang ở đâu và đứng yên một chỗ chờ anh đến. Nó sẽ hồi hộp chờ đợi một sự bất ngờ kì diệu. Anh sẽ đến với bánh và hoa trên tay, trán ướt đẫm mồ hôi và hơi thở dồn dập vì sợ đến muộn sẽ không gặp được nó nên chạy thật nhanh dù nó đang ở cách khu trọ không bao xa. Nụ cười anh rạng rỡ xua tan đi những muộn phiền, lo âu, mệt mỏi của đời sống thực, mà ngân nga hát câu chúc mừng sinh nhật bằng cái giọng khàn khàn nửa như muốn ốm bởi cả tháng qua dốc hết sức, âm thầm chuẩn bị cho ngày vui quan trọng này. Nó bụp miệng cười khúc khích, chỉ là tưởng tượng thôi mà lại lấy đi của nó những nụ cười mãn nguyện vậy. Nhưng dẫu sao ngày vẫn chưa hết, nó vẫn có quyền hi vọng, con người ta sống mà không có ước mơ và hi vọng thì chẳng phải cuộc sống này quá ư vô nghĩa và tẻ nhạt sao.
Đôi chân nó bước từng bước chậm chãi qua từng vỉa hè. Đường phố đã bắt đầu lên đèn. Nó thấy bụng cũng hơi đói khi ngang qua những hàng quà quán nghi ngút mùi nước dùng thơm phức hay thật khó để có thể cưỡng lại sự hấp dẫn của những chiếc bánh ngọt, humburger...bên trong những chiếc tủ kích trong suốt kia... Nhưng nó vẫn đợi, đợi một cuộc điện thoại của anh rủ nó đi ăn, như một sự bất chợt anh nhớ đến và thèm cái cảm giác được cùng nhau dùng bữa... Nó lại mỉm cười, một nụ cười viên mãn, bởi tất cả những gì nó đang suy nghĩ trong đầu đều rất hoàn hảo. Đôi chân nó lại tiếp tục dạo bước trên con đường Xuân Thủy phồn hoa đô hội. Lẽ ra thì nó cũng có thể nhấc điện thoại lên gọi cho anh, nhưng chuyện tình của hai đứa đã đi qua biết bao ngày kỉ niệm, anh quên. Đến khi nó nhắc thì anh tỏ vẻ không đồng ý, nói rằng ghét nhất là bị gợi ý, cái gì cũng phải tự tâm người ta chứ. Và nó cứ đợi. Đợi không biết đã bao mùa giáng sinh đi qua ngõ, biết bao ngày lễ tình nhân ảm đạm; không quà, không hoa không lời chúc trong ngày 8/3, 20/10... và cả sinh nhật nữa... Tất cả đều đến rồi đi, một ngày như mọi ngày. Ba năm yêu nhau, nó đã quen với cảm giác hụt hẫng, vô vị ấy, vậy ngày hôm nay nó còn chờ đợi điều gì. Phải chăng hai chữ "tự tâm" vẫn tạo lên một tia hi vọng, chẳng mong manh đâu mà vẫn khát khao cháy bỏng.
Anh là nhà quản trị kinh doanh, hơn nó một tuổi. Nó là sinh viên năm cuối khoa Biên Kịch trường Sân Khấu Điện Ảnh. Nó và anh cùng quê, quen nhau trên chuyến xe định mệnh một ngày nắng hạ khi cả hai còn đang là sinh viên những năm đầu xa quê lên Hà Nội học. Anh tên Long, dáng người dong dỏng, nước da ngăm ngăm bánh mật toát lên sự khỏe khoắn, dạn dày của con trai vùng biển. Nó là người con gái có chiều cao khiêm tốn, mái tóc đen dài óng ả cùng gương mặt bầu bĩnh trắng hồng lại có phần tương phản với anh.
Nó và anh cùng có sở thích ngắm mưa, nghe nhạc Trịnh và đi dạo qua rất nhiều con phố mà đôi chân không hề biết mỏi. Chỉ có điều là anh không bao giờ nắm tay. Anh nói "Nhỡ gặp người quen thì ngại lắm". Ghét.
Anh nấu ăn rất ngon. Nó đã từng bất ngờ đến nơi anh ở và có dịp được thưởng thức tài năng ẩm thực đó. Những món anh thích ăn cũng là những món nó rất nghiền như canh chua cá ngừ, sò điệp sốt cay, cua rang me, mực chiên giòn, tôm chua ngọt... toàn những món đậm đà hương vị biển. Nhưng nếu như cả hai có chủ ý cùng nhau ăn bữa cơm chung thì chưa bao giờ anh chịu đi chợ và động tay vào bất kì vấn đề bếp núc nào. Dù cho nó có năn nỉ gãy lưỡi và nấu ăn không bằng một phần của anh thì anh cũng vẫn thản nhiên mặc kệ.
Vậy mà chẳng biết vì sao nó lại yêu con người khô khan ấy nhiều như thế. Anh vẫn luôn là như vậy. Không biết nói lời quan tâm. Không tin nhắn nhớ nhung. Không một cành hồng trao tay hay một lời khen tặng để người yêu thấy mình có một điểm gì dễ thương trong mắt anh. Đã bao lần nó giận hờn, trách móc anh vô tâm, là bấy nhiêu lần anh lẳng lặng bỏ đi. Một lần nó quyết đuổi theo nói chuyện cho rõ ràng, anh đã quay lại nổi cáu với nó. Nói nó là dân biên kịch nên có phần mộng mơ thái quá. Nó tủi thân, nó khóc. Anh chưa một lần biết đưa tay lên lau những giọt lệ tủi hờn ấy. Vì đơn giản anh ghét nhìn thấy con gái khóc. Và cũng chưa mộ
Cánh phượng đọng giọt nước mắt
Chỉ có những cái ôm thật chặt và thẫm đẫm trong những giọt nước mắt của giờ phút chia tay. Tôi đang nhìn xa xăm ra bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ. Bỗng tôi giật mình bởi tiếng hét lớn của[…]
Tâm Sự
Giờ đây, đã đến lúc anh đối mặt với những ngã rẽ trong đời anh, em biết đường anh đi nay đã không thể mang em theo cùng, em biết em không thể níu giữ anh lại cho riêng mình ... thì anh hãy c[…]
Tâm Sự
Một khi con người ta đã thành kiến và tin tưởng về điều gì, thì sẽ rất khó và lâu để xóa bỏ nó đi được. Nó cứ lớn dần lên, nhen nhóm trong đầu rồi chẳng thể kiểm soát nổi nữa. 8/3. Tôi đứng[…]
Tâm Sự
Cánh phượng đọng giọt nước mắt
Chỉ có những cái ôm thật chặt và thẫm đẫm trong những giọt nước mắt của giờ phút chia tay. Tôi đang nhìn xa xăm ra bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ. Bỗng tôi giật mình bởi tiếng hét lớn của[…]
Tâm Sự
Em đã làm đúng khi em đồng ý để anh và chị ấy làm đám cưới phải không anh? Và như vậy càng khẳng định tình yêu em dành cho anh lớn biết nhường nào? Năm năm trước không biết bao người nói em[…]
Tâm Sự
Audio Tôi thích đọc những mục tâm sự trên các báo điện tử, bởi ở đó, bày ra chân dung một cuộc sống thật, những tâm sự thật, những số phận được phơi bày bi kịch tới tận cùng. Vì người viết […]
Truyện Blog
Sẽ có rất nhiều người như tôi đúng không? Trời đang rất lạnh. Khiến tâm trạng con người ảm đạm đi rất nhiều. Nên tôi mới quyết định viết. Chỉ là viết một thứ gì đó vốn ngọ nguậy trong tâm h[…]
Tâm Sự
Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa
Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ. Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tr[…]
Truyện ngắn