Quyền nắm giữ hạnh phúc
Bình chọn: 478
Bình chọn: 478
- Alo, E đang ở đâu?
- E đang ở kí túc xá. Có gì không anh?
- Vậy được, E đừng đi đâu nữa, anh đến.
- Alo, alo..
.....
- Em xuống cổng kí túc xá đi, mình nói chuyện một lát được không?
- Làm gì mà anh có vẻ nghiêm trọng thế?
- Em xuống luôn đi nhé, anh chờ.
- Anh à, có việc gì mà anh tìm em gấp như vậy?
- Em lên xe đi, chúng ta đi rồi nói.
Chúng tôi dừng lại tại một quán trà có tên "Thảo trà" có lẽ chủ quán là người rất yêu trà và có tâm hồn khá cô đơn, tôi nghĩ thế bởi hầu hết gam mầu của quán đều là những màu tối và lạnh. Chúng tôi lựa chọn một bàn có không gian tròn, trên bàn có một vài cuốn sách về tình yêu, có lẽ ai đó đã mang từ kệ sách xuống và nhân viên chưa kịp cất đi. Đập vào mắt tôi là một cuốn "Hãy giữ cho yêu thương còn mãi" tôi bất giác cười.
- Em vừa nghĩ gì mà cười một mình thế? Như thế có phải ích kỉ quá không?
- Dạ..có gì đâu anh, em chỉ là tình cờ nhìn thấy tựa đề cuốn sách này khá hay không hiểu tại sao lại cười?
- "Hãy giữ cho yêu thương còn mãi", anh chưa đọc cuốn sách này nhưng anh nghĩ cái tựa đề của nó có lẽ phù hợp với anh hôm nay rồi?
- Là sao ạ?
- Nhưng anh không chỉ giữ cho yêu thương còn mãi mà anh quyết định nói ra để yêu thương vang mãi.
- Em không hiểu?
- Anh đã thích một cô gái, vậy em nói xem có phải nếu anh nói ra thì yêu thương sẽ vang mãi đúng không?
- À...vâng ạ.
- Nhưng theo em thì anh có nên nói ra hay không, vì anh sợ khi anh nói ra yêu thương có thể không vang mãi như anh nghĩ mà nó sẽ xa mãi.
Có lẽ lúc này tôi là người hiểu rõ nhất tại sao trong người lại cảm thấy khó chịu và bực bội đến vậy. Anh đang nói đến một người con gái khác không phải tôi, có phải như này là quá đáng với tôi lắm không hay thực sự anh đã xem tôi chỉ như một đứa em hay một người bạn. Tôi cảm thấy mình lúc này thật giả tạo, tại sao tôi lại có thể trưng ra được cái nụ cười gượng gạo đến vậy cơ chứ.
- Em nghĩ là anh cứ nói với bạn ấy đi ạ, vì dù sao đó cũng là cảm xúc và suy nghĩ trong anh mà.
- Ok, vậy anh nghe em. Linh à, anh muốn em nghe một đoạn nhạc này.
Rồi như có sự chuẩn bị trước anh nhét một đầu dây tai nghe vào tai tôi, đầu dây còn lại nhét ở tai mình. Tôi còn chưa hết giật mình về câu nói của anh thì nhạc điệu bài "Bản tình ca đầu tiên" đã vang lên bên tai tôi.
"Ngày không em, không lung linh nắng trên con đường, dòng người lướt qua riêng anh ngẩn ngơ miên man, và em hỡi có biết tim anh vấn vương bóng hình đợi mong. Nhưng anh nín lặng không dám chạy đến bên em, vì ngại em hững hờ hay vì sợ làm em xốn xang...Anh sẽ đến như bao lần, để mình cùng tựa vào vai nhau" Câu hát cuối cùng kết thúc, anh rút tai nghe trên tai tôi lại, nhìn tôi với ánh mắt cười, tràn đầy yêu thương:
- Linh à, bản tình ca này chính là điều anh muốn nói với em. Anh yêu em! Hãy làm người yêu anh nhé?
- Em...em...
- Hãy để chúng ta cùng tựa vào vai nhau được không em.- Anh nắm tay tôi và nói.
Tôi thực sự đã rất vui, hạnh phúc, cõ lẽ toàn bộ cảm xúc đã hiện hết trên khuôn mặt tôi ngay lúc đó. Nhưng không hiểu sao trong một giây cuối cùng tôi lại nhớ ra cái khoảng cách giữa tôi và anh, thoáng lưỡng lự, tôi không biết là mình phải làm thế nào, sự bối rối thể hiện rõ
- Em...em...em nghĩ chúng ta chỉ nên dừng lại ở mức độ bạn bè thôi anh ạ?
- Lý do?
- Em..
- Em đang nghĩ những gì vậy Linh?
- Em..em thấy giữa chúng ta có một khoảng cách khá xa
- Linh à, bây giờ là 2015 rồi, em có tin em nói xong câu này anh đưa em về 1015 sống không vây?
- Nhưng...
. Thực sự tôi cũng yêu anh nhưng liệu tôi có dẹp bỏ được hết được những mặc cảm và tự ti về bản thân mình hay không. Nhìn ánh mắt anh nhìn mình, tôi chỉ muốn ngay lập tức nói đồng ý, có phải tôi đã suy nghĩ quá nhiều hay không, tôi rất tin vào duyên số nhưng tôi đã từng đọc ở đâu đó rằng " Có những chữ duyên không kèm theo số hay phận, mà nó là thứ tình cảm do chúng ta tạo ra với nhau" nếu thế thì tại sao tôi không tự tạo cái duyên cho mình chứ, ai sinh ra cũng đều có quy
Sẽ có rất nhiều người như tôi đúng không? Trời đang rất lạnh. Khiến tâm trạng con người ảm đạm đi rất nhiều. Nên tôi mới quyết định viết. Chỉ là viết một thứ gì đó vốn ngọ nguậy trong tâm h[…]
Tâm Sự

Cánh phượng đọng giọt nước mắt
Chỉ có những cái ôm thật chặt và thẫm đẫm trong những giọt nước mắt của giờ phút chia tay. Tôi đang nhìn xa xăm ra bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ. Bỗng tôi giật mình bởi tiếng hét lớn của[…]
Tâm Sự

Nhưng dù vậy, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, tôi, mẹ tôi và ba tôi cũng vậy, đều phải tiếp tục cuộc sống gia đình này... Mấy hôm nay trời cứ mưa hoài! Mới ngắt được một lúc, trời lại mưa rồi[…]
Tâm Sự
Chị về ăn cơm với em một bữa có được không?
Mong chị về ăn cơm với em một bữa, một bữa thôi chị ạ.... Tối nay, mưa rả rích, gió lùa qua khe của sổ nơi em ngồi, se se lạnh, căn phòng ẩm ướt....không gian im ắng chỉ nghe tiếng lách cá[…]
Tâm Sự

Bạn ơi, sao phải đợi? Bởi có thể bạn không biết sẽ phải đợi đến bao lâu... Trên đời khoảng cách xa nhất không phải là sống và chết mà là gần nhau mà không hiểu nhau. Trên đời khoảng cách xa[…]
Truyện Blog
Sài Gòn, ngày 1 tháng 7 năm 2014 Mẹ yêu của con, mẹ khỏe không mẹ, lên trên này mới có ba hôm thôi mà con nhớ mẹ quá chừng. Bây giờ, Sài gòn đang đắm mình trong mùa mưa, mưa phủ trắng xóa ,[…]
Tâm Sự

Tình yêu và hàng trăm thứ khác
Tôi đã từng có một tình yêu đẹp, nhưng tôi đã để tình yêu ấy ra đi một cách lặng lẽ, không ồn ào, không níu kéo hay một chút nuối tiếc. Và cho đến mãi tận sau này tôi vẫn không hề cho rằng q[…]
Truyện Blog
Đêm đầu tiên, háo hức, hồi hộp và chờ đợi. Anh mê mải khám phá và kiếm tìm. Ham muốn chinh phục bao nhiêu thì buồn bã vì thất bại bấy nhiêu. Tôi không bao giờ quên lời anh hôm ấy: "Đồ con gá[…]
Truyện ngắn