Quyền nắm giữ hạnh phúc
Bình chọn: 491
Bình chọn: 491
- Alo, E đang ở đâu?
- E đang ở kí túc xá. Có gì không anh?
- Vậy được, E đừng đi đâu nữa, anh đến.
- Alo, alo..
.....
- Em xuống cổng kí túc xá đi, mình nói chuyện một lát được không?
- Làm gì mà anh có vẻ nghiêm trọng thế?
- Em xuống luôn đi nhé, anh chờ.
- Anh à, có việc gì mà anh tìm em gấp như vậy?
- Em lên xe đi, chúng ta đi rồi nói.
Chúng tôi dừng lại tại một quán trà có tên "Thảo trà" có lẽ chủ quán là người rất yêu trà và có tâm hồn khá cô đơn, tôi nghĩ thế bởi hầu hết gam mầu của quán đều là những màu tối và lạnh. Chúng tôi lựa chọn một bàn có không gian tròn, trên bàn có một vài cuốn sách về tình yêu, có lẽ ai đó đã mang từ kệ sách xuống và nhân viên chưa kịp cất đi. Đập vào mắt tôi là một cuốn "Hãy giữ cho yêu thương còn mãi" tôi bất giác cười.
- Em vừa nghĩ gì mà cười một mình thế? Như thế có phải ích kỉ quá không?
- Dạ..có gì đâu anh, em chỉ là tình cờ nhìn thấy tựa đề cuốn sách này khá hay không hiểu tại sao lại cười?
- "Hãy giữ cho yêu thương còn mãi", anh chưa đọc cuốn sách này nhưng anh nghĩ cái tựa đề của nó có lẽ phù hợp với anh hôm nay rồi?
- Là sao ạ?
- Nhưng anh không chỉ giữ cho yêu thương còn mãi mà anh quyết định nói ra để yêu thương vang mãi.
- Em không hiểu?
- Anh đã thích một cô gái, vậy em nói xem có phải nếu anh nói ra thì yêu thương sẽ vang mãi đúng không?
- À...vâng ạ.
- Nhưng theo em thì anh có nên nói ra hay không, vì anh sợ khi anh nói ra yêu thương có thể không vang mãi như anh nghĩ mà nó sẽ xa mãi.
Có lẽ lúc này tôi là người hiểu rõ nhất tại sao trong người lại cảm thấy khó chịu và bực bội đến vậy. Anh đang nói đến một người con gái khác không phải tôi, có phải như này là quá đáng với tôi lắm không hay thực sự anh đã xem tôi chỉ như một đứa em hay một người bạn. Tôi cảm thấy mình lúc này thật giả tạo, tại sao tôi lại có thể trưng ra được cái nụ cười gượng gạo đến vậy cơ chứ.
- Em nghĩ là anh cứ nói với bạn ấy đi ạ, vì dù sao đó cũng là cảm xúc và suy nghĩ trong anh mà.
- Ok, vậy anh nghe em. Linh à, anh muốn em nghe một đoạn nhạc này.
Rồi như có sự chuẩn bị trước anh nhét một đầu dây tai nghe vào tai tôi, đầu dây còn lại nhét ở tai mình. Tôi còn chưa hết giật mình về câu nói của anh thì nhạc điệu bài "Bản tình ca đầu tiên" đã vang lên bên tai tôi.
"Ngày không em, không lung linh nắng trên con đường, dòng người lướt qua riêng anh ngẩn ngơ miên man, và em hỡi có biết tim anh vấn vương bóng hình đợi mong. Nhưng anh nín lặng không dám chạy đến bên em, vì ngại em hững hờ hay vì sợ làm em xốn xang...Anh sẽ đến như bao lần, để mình cùng tựa vào vai nhau" Câu hát cuối cùng kết thúc, anh rút tai nghe trên tai tôi lại, nhìn tôi với ánh mắt cười, tràn đầy yêu thương:
- Linh à, bản tình ca này chính là điều anh muốn nói với em. Anh yêu em! Hãy làm người yêu anh nhé?
- Em...em...
- Hãy để chúng ta cùng tựa vào vai nhau được không em.- Anh nắm tay tôi và nói.
Tôi thực sự đã rất vui, hạnh phúc, cõ lẽ toàn bộ cảm xúc đã hiện hết trên khuôn mặt tôi ngay lúc đó. Nhưng không hiểu sao trong một giây cuối cùng tôi lại nhớ ra cái khoảng cách giữa tôi và anh, thoáng lưỡng lự, tôi không biết là mình phải làm thế nào, sự bối rối thể hiện rõ
- Em...em...em nghĩ chúng ta chỉ nên dừng lại ở mức độ bạn bè thôi anh ạ?
- Lý do?
- Em..
- Em đang nghĩ những gì vậy Linh?
- Em..em thấy giữa chúng ta có một khoảng cách khá xa
- Linh à, bây giờ là 2015 rồi, em có tin em nói xong câu này anh đưa em về 1015 sống không vây?
- Nhưng...
. Thực sự tôi cũng yêu anh nhưng liệu tôi có dẹp bỏ được hết được những mặc cảm và tự ti về bản thân mình hay không. Nhìn ánh mắt anh nhìn mình, tôi chỉ muốn ngay lập tức nói đồng ý, có phải tôi đã suy nghĩ quá nhiều hay không, tôi rất tin vào duyên số nhưng tôi đã từng đọc ở đâu đó rằng " Có những chữ duyên không kèm theo số hay phận, mà nó là thứ tình cảm do chúng ta tạo ra với nhau" nếu thế thì tại sao tôi không tự tạo cái duyên cho mình chứ, ai sinh ra cũng đều có quy
Quá khứ - hiện tại - tương lai của một tình yêu
Hà Nội, một ngày đầy nắng! Bất chợt, đêm có mưa ! Ngồi nghe "kiss the rain" chợt nhớ tới anh. Nhớ về những chuyện đã qua, nghĩ tới hiện tại và lo lắng cho tương lai.... Quá khứ: " Nắng" –[…]
Tâm Sự
Buông ra thì dễ, người ta cứ đến và đi trong đời nhau
Tôi vẫn nghe đời giáo huấn về sự thủy chung và tin tưởng. Có người bước đến bên em, nói rằng yêu em, thế thì đã sao? Có người bước đến bên tôi, nói rằng yêu tôi, thế thì đã sao? Tôi khô[…]
Tâm Sự
Một nửa yêu thương chưa trọn vẹn!!!
Nhưng anh ơi, đến hôm nay thì nó đã sốc thật sự khi nghe những gì anh nói về nó với cô bạn ấy. Anh nói anh ghét nó, những gì nó nhận vừa qua như thế là "xứng đáng" với nó, anh nói nó hai mặt[…]
Tâm Sự
Đánh mất tình yêu chỉ vì một câu nói
Người đàn ông nào cũng có lòng tự trọng, chính tôi đã vô tình làm anh tổn thương, anh sẽ không tha thứ. Anh chưa bao giờ làm tôi khóc nhưng chính tôi đã làm cho anh khóc rất nhiều. Tôi que[…]
Tâm Sự

Hạnh phúc đơn giản là yêu và được yêu
Hạnh phúc đôi khi đơn giản lắm anh à? Chỉ cần yêu và được yêu, chỉ cần được có nhau, được bên nhau, thì em tin trời sẽ yên, biển sẽ lặng, thử thách hóa nhẹ nhàng, rào cản chỉ còn là trong ga[…]
Truyện Blog
Tình hình là rất tình hình. Cái Lan nháy mắt với Hoa, Hồng, Thảo. Mấy đứa ngồi lại với nhau xì xầm, xì xầm ... Bỗng có 1 tiếng kêu xé rách bầu không khí yên tĩnh của xóm trọ: Cái gì? Be bé[…]
Truyện ngắn
Con thấy mình bỗng bé nhỏ và cô đơn giữa vùng đất này, tất cả kỉ niệm tất cả hồi ức của con đều không ở đây, lúc này đây tâm hồn con đang ở nhà, đang ôm chầm lấy mẹ, con muốn ôm mẹ và khóc. […]
Tâm Sự
"Chợt nhớ những ngày mà tuổi trẻ là thứ tiên dược thần kì. Niềm kiêu hãnh bước qua mặt trời trên mỗi chuyến đi..." K bảo với tôi hãy ở lại. Năm đó tôi 18 tuổi, kiên quyết kéo chiếc va li đ[…]
Truyện ngắn

Chẩm thượng thư - Đường Thất Công Tử
Duyên phận rốt cuộc là thế nào? Đông Hoa Đế Quân năm ấy chỉ là tiện tay cứu nàng.Nhưng từ đó, trong tim nàng, trong mắt nàng chỉ có bóng hình Đế Quân tài hoa anh tuấn. Nàng thân là nữ vư[…]
Sách Hay