Quyền nắm giữ hạnh phúc
Bình chọn: 554
Bình chọn: 554
Tôi và anh quen nhau qua một lần tình cờ nhận được tin nhắn tuyển dụng từ anh. Chẳng là dịp đó công ty tôi có thông báo tuyển dụng nhân sự tại Nam Định và tôi là một trong số những người nhận được tin nhắn từ anh vì trên hồ sơ của mình tôi có hộ khẩu tại Nam Định. Ban đầu thì cũng chỉ là những cuộc gọi hỏi han về công việc và vị trí tuyển dụng mà tôi đang ngắm cho anh trai mình, nhưng sau đó là những câu chuyện được thêm vào, dần dần thì chúng tôi đã nói chuyện nhiều hơn, bỗng dưng một đứa công nhân như tôi lại đang quen biết với một chuyên viên tuyển dụng của công ty, đột nhiên tôi nhớ đến câu nói đùa ngày nào của mình khi mới bước vào khu công nghiệp này. Những lần nói chuyện của chúng tôi ngày một nhiều lên, tôi còn nhớ lần đầu tiên chúng tôi có buổi gặp mặt là tại buổi sinh hoạt về vấn đề tình yêu giới tính tại bộ phận tôi trong công ty. Trên hội trường là một người còn khác trẻ nhìn qua thì thấy cái tuổi của anh ta và những điều mà anh ta vừa nói ra hoàn toàn không tỉ lệ với nhau, một người trẻ như thế mà lại nói về vấn đề tình yêu – giới tính một cách sâu sắc được như thế nó khiến tôi chú ý. Cuối buổi sinh hoạt tôi gọi điện cho anh để kể về cái sự kiện mà mình vừa chứng kiến, thao thao bất tuyệt một hồi tôi thấy đầu dây bên kia không có phản ứng gì cả mà chỉ ghe thấy khúc khích cười, hình như có gì đó không hợp lý ở đây.
- Tại sao lại chỉ cười?
- Em nghĩ tại sao người trẻ thì lại không thể đưa ra những ý kiến về tình yêu sâu sắc được?
- Đương nhiên là không rồi, mà nếu có thì chắc hẳn quyển tình sử của anh ta phải dày ngang cỡ bách khoa toàn thư rồi, lật chắc hẳn là mỏi tay lắm. haha?
- Thế tình sử của em thì sao, lật bao nhiêu trang rồi?
- Haha, em mới chỉ lật trang bìa ra thôi, chứ không như anh ta.
- Em phán đoán như này có biết là có tội với anh ta rồi không?
- Xì, em sợ gì chứ, dù sao thì anh ta cũng đâu biết em là ai đâu mà, em kể cho anh nghe rồi, nhưng anh cũng đâu biết anh ta đâu mà chạy đến mách được, tóm lại em không sợ gì cả. haha
- Em quên anh làm bên nhân sự à?
- Thì sao nào, chẳng lẽ anh định thay mặt anh ta sa thải em, haha, chẳng có lý do gì để anh sa thải em cả, anh không đe dọa được em đâu.
- Em thì giỏi rồi, mà hôm nay có anh cũng có việc qua bộ phận em, chúng ta nói chuyện lâu như thế rồi, cũng nên gặp mặt nhau một lần chứ nhỉ?
- Ok, Em vừa sinh hoạt xong, hiện tại đang ở căng tin, anh có qua được không?
- Cũng khéo, anh cũng đang gần đó, thế chúng ta hẹn nhau ở đó.
....
Không khó để tôi và anh nhận ra nhau vì thời buổi công nghệ hiện đại này, điện thoại giúp chúng tôi tìm ra nhau một cách dễ dàng.
- Em là Linh?
- Dạ vâng, anh...anh Quân phải không ạ?
- Ừ, là anh. J
- Sao, sao anh không nói là hôm nay anh có buổi sinh hoạt bên bộ phận em.
- Sao nào, có người hối hận về những gì mình nói rồi đúng không?
- Em...em không biết là anh, với lại em chưa từng gặp anh, zalo hay facebook đều không phải bạn bè.
- Vì thế nên mới có nhận xét xác đáng như thế đúng không?
- Thôi mà, bỏ qua đi, coi như em sai, em xin lỗi, tiền nước hôm nay em trả. Ok
...
Cuối cùng thì anh cũng nhìn tôi cười và cho qua truyện, cũng may lúc nãy tôi chưa cao hứng quá mức mà nói ra điều gì khiếm nhã hơn nữa chứ không giờ chắc không còn mặt mũi nhìn nhau nữa rồi. Sau buổi gặp hôm đó thì chúng tôi có vẻ gần gũi nhiều hơn, thương xuyên đi ăn cùng nhau, thi thoảng lúc nghĩ giữa ca lại lượn lờ ra căng- tin uống nước. Sự kiện này có vẻ không hợp với lẽ tự nhiên cho lắm nên rất nhanh chóng hai chúng tôi trở thành tâm điểm của các cuộc nói chuyện, bàn tán của những công nhân được gọi là chuyên gia bà tám tại bộ phận tôi. Có một số người đã mạnh dạn nói ra cái suy nghĩ hay nghi ngờ của họ: "Có phải mày với anh Quân đang yêu nhau đấy hả?". Tôi khẽ giật mình, nhưng chỉ cười và trả lời qua loa: "Đâu có đâu, chỉ là bạn bè thôi mà, mày nghĩ xa xôi quá đấy".
Nếu nói rằng không nghĩ gì đến mối quan hệ của hai chúng tôi thì là tôi đang nói dối..bởi sự thật thì càng tiếp xúc nhiều tôi nhận ra rằng mình từ lúc nào đã thích được nói chuyện cùng anh, đi ă
Tôi đến gặp lại anh vào chiều thu giữa thành phố đông người, dòng người như chen chúc xô đẩy tôi đến gần bên anh. Anh vẫn như ngày nào, vẫn hơi thở đó, vẫn giọng nói đó, vẫn nụ cười đó, nụ […]
Tâm Sự
Sao không gọi nhau là người yêu cũ?
Cuối đông bầu trời u ám và xám xịt, những cơn gió như cứa vào da thịt từng cơn lạnh buốt, cái lạnh da thịt cũng không bằng cái được gọi là lạnhthấuvàotim. Anh và em chúng ta chạm mặt nhau sa[…]
Tâm Sự
Thế mà giờ đây, anh mở cửa cho cô ấy, anh cười với cô ấy, sao anh không mắng cô ấy như đã làm với em. Hội trại của lớp đại học cũ diễn ra 1 tuần, tại 1 khu sinh thái ở 1 vùng ven không xa t[…]
Tâm Sự
Tôi hai mươi. Ngủ nướng một ngày nghỉ có vẻ như bình thường với tất cả những sinh viên. Tôi không ngoại lệ và càng có nhiều thời gian chiêm nghiệm cuộc sống. Khi tôi mười tám. Tôi đã ngh[…]
Tâm Sự
Màu của cuộc sống đang nhạt dần đi trong tớ!
Thời gian qua đi, mọi thứ thay đổi thật nhiều, hình như chỉ có kỷ niệm là không thay đổi, nó vẫn ở đây trong tiềm thức, chỉ là có lúc nó lặng yên, có lúc thì nó lại ùa về mạnh mẽ. Tự dưng t[…]
Tâm Sự
Và sẽ có một ngày những giọt nước mắt không còn lăng dài trên má mỗi đêm.Đó là ngày tôi quên được anh! Một buổi chiều, nắng nóng rồi bất chợt mưa, tôi thấy anh giữa đám đông xa lạ. Hình ảnh[…]
Tâm Sự

Em mong ước cho anh điều tồi tệ nhất
Và điều tồi tệ nhất trong điều ước em ước cho anh, ý em là anh sẽ gặp một cô gái mà anh sẽ thấy cuộc đời mình vô nghĩa nếu không có được cô ta. Em hy vọng anh sẽ thấy tim mình đập loạn nhị[…]
Truyện Blog
Con gái đứng ngoài sân, lặng nhìn bóng mẹ đang xê xếp mọi thứ trong căn nhà nhỏ. Ngày hai mươi ba âm lịch, tết ông công ông táo. Con gái nghe lời mẹ, cũng lặn lội ra chợ từ sớm mua chút đồ[…]
Truyện ngắn

"Nhưng giờ tôi biết má cũng buồn, bởi nhiều lúc tôi bỏ bà một mình ở nơi cũ, thời gian cũ để một mình tôi đi vào thế giới ảo đầy quyến rũ. Không cần nỗi lực lớn nào, không cần với tay cao, c[…]
Truyện ngắn