Quá khứ - hiện tại - tương lai của một tình yêu
Bình chọn: 353
Bình chọn: 353
Không có nhau, không lời hỏi han, quan tâm, không lời thương, tiếng nhớ mà ta nghe đã thuộc mỗi ngày, để xem nhớ thương trong nhau dành cho nhau ở ngưỡng nào của trái tim. Cho nhau một chút tự do, một tí khoảng lặng của riêng mình để ta gạn đục khơi trong những dấu lấp lửng làm lòng phải miên man bao nỗi, và với ai cũng như để xem yêu thương, nhớ nhung nơi mình có thể nén lại hay không ?Ngày không nhau, lạnh tanh mọi thứ, chiếc điện thoại cũng như buồn mà quên đổ chuông, để nhận ra nỗi nhớ trong chưa bao giờ có thể vơi, nghe lòng bỗng dưng buồn rười rượi, nhưng miệng cứ sặc xụa cười "ừ thì tại con tim em nào có thuộc về anh nên thế thôi!", lòng tự bảo lòng như thế.
Đến một lúc nào đó, có lẽ mình sẽ vơi đi gặp gỡ, vơi những cuộc điện thoại huyên thuyên đủ điều, vơi cả những buổi chuyện trò thâu đêm vì anh bận bịu, và em cũng nào có nhàn rỗi. Nên chúng ta sẽ tập dần thói quen lơ là, và chuyển tải nhớ thương có thì có nhưng không ồn ào, không hối hả, không hờn giận vu vơ, không cắt cớ hỏi nhau làm gì, nghĩ chi hay nhớ đến một ai,... . Sẽ có người bảo rằng chúng ta đang chi li, rạch ròi và phân bua quá mức tình yêu, bởi nhớ thương mà cứ phải giới hạn, yêu nhau mà cứ kìm nén thì còn chăng một tình yêu thiết tha, nồng nàn, nhưng tình mình nào có giống bao người, nên phải vậy thôi đúng không ?Ừ thì mỗi thứ cứ vơi đi một ít nhưng lâu dài và chúng ta hãy cứ biết thế là được rồi"
Tương lai:
Em mông lung bởi hai từ thuận buồm, đã có những lúc em hình dung mình là cô dâu xinh đẹp sánh cùng em một chú rể điển trai không kém là anh. Lúc rồi em lang thang trên mạng em đọc được những câu thơ này:
Em thích được tựa vai anh gục đầu
Thật bình yên và yêu đời đến lạ
Bên em nhé mình đến những nơi xa
Để ước mơ của em được hiện hành
Em thích được ôm thật chặt từ phía sau anh
Cứ như thể em sợ anh đi mất
Ngoảnh mặt lại anh mỉm cười ngây ngất
"Ơ... Ôm chặt thế... Anh có chạy được đâu?"
rồi một ngày....
Em thích được mặc váy của cô dâu
Nhưng chú rể phải là anh đấy nhé!
Hãy cùng em đi hết thời trai trẻ
Cùng song hành cho đến tận mai sau !
Người viết những câu thơ này thật hạnh phúc phải không anh, em ước chúng mình cũng như thế. Em ước những dòng mà em đọc được ở kia cũng giống như chúng mình thì tốt biết bao. Em nhớ rằng mình chưa từng nói dối, lừa dối và giấu anh điều gì ngay từ khi bắt đầu. Anh biết hết mọi thứ từ em, từ những chi tiết nhỏ nhất, những người bạn xung quanh em, thậm chí em muốn kể hết với anh. Còn anh? Hình như chưa bao giờ em hiểu hết về anh thì phải, tự nhiên em nhận ra điều đó. Em đã từng nói với anh " nếu em mệt mỏi, có buông tay anh ra thì anh phải giữ em lại nhé – hứa với em" . Nhưng... toàn anh là người nói, tới bây giờ 03 lần anh nói " mình dừng lại" rồi. Đối với em, em đã từng nghĩ, con người lúc nóng giận không làm chủ được mình đều có thể nói ra những câu thiếu suy nghĩ, và chính em lại là người níu anh. Nhưng... bây giờ, bây giờ thì hết rồi anh ạ, nếu có lần nữa xảy ra thì em chấp nhận im lặng hoàn toàn mà không cần hỏi lý do. Em yêu anh và em đã mơ những giấc mơ ngọt ngào mang tên hai đứa. Nếu mình lấy nhau, điều mà cả đời này em muốn làm nhất chính là toàn tâm toàn ý yêu anh. Sự kiện mà em nhớ nhất trong suốt quãng đời mình là khi em trở thành cô dâu xinh đẹp sánh bước bên chàng rể cũng điển trai không kém là anh. Rồi đến lúc chúng ta già, thành ông thành bà, mình sẽ ngồi bên nhau ôn lại kỷ niệm xưa. Thậm chí em còn tự hứa với bản thân mình rằng sẽ cố gắng, luôn cố gắng vì hiện tại và tương lai của hai đứa, nhiều lúc em nghĩ " em không hứa sẽ lại yêu anh cả trong kiếp sau, mà em chỉ biết yêu anh, yêu hết mình, yêu chân thành và chung thủy cùng anh trong kiếp này. Và em cũng chỉ mong tình yêu anh dành cho em cũng như em dành trọn cho anh". Nhưng làm sao? Làm sao chỉ có thể một người cố gắng.
Trở về với thực tại và tương lai, điều ước mãi chỉ 1 điều ước phải không anh, nhìn sự thật " hiện tại" em tự hỏi liệu chúng mình có vượt được qua những khó khăn này không. ? Liệu giấc mơ kia của em có thành hiện thực không? Thậm chí cả ngày chẳng nhắn tin, chẳng gọi điện. Thâm chí ốm đau muốn tới thăm nhau còn khó. Thậm chí cả quán café anh còn quên tên...
Nếu trời không thương, ko se duyên cho mình ....thì..... em sẽ im lặng.
Nếu một ngày em lặng im, em sẽ làm kẻ bên lề cuộc đời anh, một người dưng
Đợi chờ một thứ không thuộc về mình cũng giống như cách tự đóng cánh cửa cuộc sống mình vậy. Em sẽ vẫn đóng cánh cửa ấy lại sao? Người bên em nay đã xa một nửa. Chẳng còn đọng lại một chút […]
Tâm Sự
Phải chăng, đau khổ nhất là tìm được người mình yêu thương thật lòng rồi nhưng lại không đúng thời điểm, chúng ta đã có duyên khi gặp nhau nhưng vẫn chưa đủ "nợ" để ở lại với nhau. Em mộ[…]
Truyện Blog
Buổi sáng yên lành quá, nhưng sao trong lòng cứ dậy sóng, ngổn ngang. Đến khi nào thì bình minh mới đem đến sự an lành, có chắc là cầu vồng sẽ xuất hiện sau cơn mưa hay cơn mưa ấy là bắt […]
Tâm Sự
Có lẽ anh cũng hiểu tôi không hề cảm nhận được những gì anh làm, anh cũng quá mệt mỏi vì sự vô cảm của tôi trước mọi nỗ lực của anh. Anh đã từ bỏ tôi cũng vào một ngày mưa tầm tã. Mưa, là […]
Tâm Sự

Áo tơi trong mưa gióCâu cuộc đời héo tànBị giết hay mất tíchKiếp người đều dở dangNhử mồi, Người hay Cá?Gặp Tần Hoài, lỡ làngTự sát, điên, chạy trốnMất mạng hay tình tan? Hồ tuyệt mệnh là p[…]
Sách Hay

Tôi thấy mẹ lén lút thầm cười và mặt sáng chói niềm hạnh phúc. Tôi vẫn nhớ lời mẹ nói, rằng Sami là một thành viên đặc biệt của gia đình tôi chứ không đơn thuần là một con mèo nhỏ. 1.Thành[…]
Truyện ngắn
Bên tình bên hiếu - bên nào nặng hơn?
Nhiều người sẽ nghĩ rằng sao không bất chấp tất cả đên với nhau đi nhưng mọi người có biết được rằng bố mẹ tội đã phải vất vả thế nào để nuôi tôi ăn học, rồi xin việc, tôi cũng đã suy nghĩ r[…]
Tâm Sự

Tôi cũng muốn 1 lần trải qua cảm giác đơn phương 1 ai đó như vậy trước khi tìm được 1 nửa đích thực của mình. Những nốt trầm tô điểm cho cuộc sống đẹp hơn, để ta biết trân trọng yêu thương h[…]
Truyện Blog