Nhớ...để sống
Bình chọn: 351
Bình chọn: 351
Đôi khi, ngồi ngẩn ngơ , suy nghĩ vu vơ về bao điều đã qua mà lòng tự hỏi, lạ quá, sao mình có thể có những giây phút...ngớ ngẩn như thế nhỉ.
***
Bản thân là một con người như bao người khác, vậy mà lại hứng lên tự đặt cho mình cái tên óc heo điên rồ để hợp với cái tên đầu lợn củ chuối, buồn cười thật đấy. Không biết bao nhiêu lần tôi bức xúc trình bày ý nguyện muốn đổi biệt danh, mà con nhỏ có chịu đâu, còn nhe răng cười với tôi và bảo:
- Lỡ điên rồi, muốn trở lại bình thường không dễ đâu cưng.
Những lúc đó, thật lòng chỉ muốn đập đầu vào tường cho đỡ tức, nhưng đập rồi, chết thì sao, tôi chả dại đâu.
" chúng ta là những người bạn thân"- nó hùng hồn tuyên bố, tay vỗ ngực tự hào.
" theo kiểu thân ai người ấy lo"- tôi dõng dạc trả lời, vỗ vai nó đầy thương cảm.
Chỉ thế thôi, hai đứa ôm bụng cười nắc nẻ, những tràng cười giòn tan , hòa theo bản nhạc của nhũng nghệ sĩ đường phố : gió, hoa, lá, cành; quện thành những âm thanh thật vui tai.
Những hình ảnh của quá khứ lại lảng vảng trong đầu tôi, len lỏi tới từng ngõ ngách và một lần nữa, làm đảo lộn mọi thứ, để hiện ra những mảng kí ức chưa bao giờ ngủ yên, những hình ảnh, khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy. Xa rồi! Xa lắm cơ. Tôi vẫn nhớ một ai đó, vẫn nhớ bao kỉ niệm của ngày xưa . Nhớ những buổi sớm nó hò hét tên tôi trước cổng nhà, khi nó tới gọi tôi đi học. Nhớ những buổi trưa đói cồn ruột, mệt lả, nó vẫn cố lết chân đuổi đánh tôi, mà tôi có làm gì đâu, chỉ lỡ lấy mất cái dép của nó thôi mà. Nhớ những buổi chiều nhạt nắng, hai đứa ở lại rửa ly cho một quán kem, vì đi ăn kem mà quên mang tiền trả. Nhớ những buổi tối mưa phùn, tôi và nó chen nhau dưới cái ô nhỏ xinh lúc đi học thêm. Liệu ở nơi ấy, nơi thuộc về nó, nó còn nhớ không, hay đã quên rồi. Quên rồi? Phải, nó quên rồi, quên hết rồi, còn đâu.
Lang thang trên con đường quen thuộc, con đừng này, không biết tôi đã đi qua bao nhiêu lần, bao nhiêu lần kể từ ngày hôm ấy, cái ngày nó đi, bỏ lại tôi, một mình.
Mọi người vẫn nói, tôi và nó như cây bút và quyển vở, như đường với chân, như mặt trăng tròn sáng trên bầu trời cao, nếu tách ra thì chỉ còn là hai nửa, chẳng vẹn nguyên. Đúng thế thật, tôi và nó, hai đứa bạn thân, một cặp bài trùng. Tôi và nó, hơn cả chị em ruột thịt. Tôi và nó, như hai cực của nam châm, khác nhau một trời một vực, nhưng hút nhau , lúc nào cũng dính với nhau, như hình với bóng. Nhưng. Đôi khi, vở còn nhiều trang lắm, nhưng bút hết mực rồi, hay, chiếc bút ấy hỏng, quyển vở ấy rách. Đường rồi sẽ mòn, chân rồi sẽ mỏi, cũng có thể đôi chân đó sẽ đi về phía một con đường khác, để con đường xưa vắng bóng, lặng câm. Rồi, trăng tròn rất đẹp, sáng trong và lung linh với cái ánh sáng huyền ảo, tinh khôi, thuần khiết, nhưng, mấy khi trăng tròn mà nhiều khi trăng khuyết. Thật, ta chẳng thể biết trước tương lai phía trước ta ra sao, cuộc sống của ta thay đổi như thế nào. Mọi thứ đều chuyển động, thay đổi theo từng phút giây, thay đổi thế nào, ta không biết, không thể biết và đôi khi, không muốn biết.
Khẽ nhắm mắt, để cho làn gió dịu êm vuốt nhẹ lên mái tóc, để cho từng giọt nắng chiều muộn nhẹ bước trên vai, để cho giọt nước trong suốt có vị mặn đáng ghét ấy, rơi xuống, theo quy luật tự nhiên của nó, không bao giờ trở lại, cũng như nó, không bao giờ trở lại nữa rồi.
- Thấy chưa, vui chưa, hạnh phúc chưa, mãn nguyện chưa, hả , tao hỏi mày đấy, mày có nghe không hả, trả lời tao đi, nói đi, con nhỏ đáng ghét.- Tôi đứng đó, một mình, lặng nhìn khoảng không gian trước mặt, những lời nói vừa rồi ẩn vào không trung, tan biến, chẳng còn gì, chẳng ai nghe, chẳng ai trả lời, lặng thing. Con nhỏ ấy, sao không trả lời, nó làm tôi, một đứa con gái ngang bướng, lì lợm, cứng đầu, mạnh mẽ, từ lâu đã không có định nghĩa, khóc, nay phải rơi nước mắt. Không, sao tôi phải khóc vì con nhỏ ngu ngốc, bạc tình bạc nghĩa, bỏ tôi lại mà đi tìm hạnh phúc của riêng mình, một con bé ích kỉ chỉ nghĩ tới bản thân như nó. Tôi chẳng việc gì phải khóc vì một đứa như thế cả.
Nhưng, không muốn khóc mà nước mắt cứ rơi, muốn đứng thẳng hiên ngang nhìn nó, nhưng lại khuỵu xuống một cách yếu đuối và bất lực trước ai đó, chắc nó sẽ vui lắm khi thấy tôi như thế, mềm yếu vô dụng đến bất ngờ.
- Mày đáng ghét lắm, biết không. Mày đi như thế, không nói với tao lấy một lời, tiền mày nợ tao còn chưa trả, mày còn hứa sẽ mời tao một chầu kem cơ mà, mày cũng chưa đưa lại cho tao túi chun buộc tóc mày mượn nữa, mày tính xù chắc, không dễ đâu, mày tưởng mày đi thế là xong à? Tao thù dai lắm, cũng keo kiệt, mày biết mà, mày có nghĩ tao sẽ để mày yên ổn không? Không đâu, tao sẽ tới tìm, làm phiền mày mọi lúc có thể, sẽ phá hoại cuộc sống thanh bình của mày ở nơi nào đó, như mày đã đừng phá đi cuộc sống yên ổn của tao thôi, ai bảo mày xuất hiện, bám lấy tao và giờ này thì bỏ đi. Nếu xưa kia mày không làm bạn với tao, tao đã không như ngày hôm nay, sẽ mạnh mẽ hơn, oai hùng dù
Chúng ta đừng bao giờ gặp nhau anh nhé
Mình không bao giờ gặp nhau anh nhé? Một cuộc tình ảo... Trời mưa nặng hạt thêm rồi, tiếng mưa như trút xuống cõi mênh mang trong em, em lạc lõng và rơi vào trạng thái trống rỗng. Đêm nay, […]
Tâm Sự
Có lẽ anh cũng hiểu tôi không hề cảm nhận được những gì anh làm, anh cũng quá mệt mỏi vì sự vô cảm của tôi trước mọi nỗ lực của anh. Anh đã từ bỏ tôi cũng vào một ngày mưa tầm tã. Mưa, là […]
Tâm Sự
Hôm nay, những dòng thư em viết cho anh rồi xóa, rồi lại viết, tâm sự ngổn ngang trong em không tài nào diễn đạt được.... Hôi sữa cho em thêm 1 lần được gọi anh như thế nhé. Thật sự em đã[…]
Tâm Sự
Chồng à, chúng ta cưới nhau gần 2 năm rồi nhỉ? nhưng sao càng lúc chúng ta càng hay cãi nhau? Nhìn vợ chồng nhà người ta vui vẻ hạnh phúc vợ thấy nhớ thời gian đầu của chúng ta. Lúc nào cũn[…]
Tâm Sự
Đến bây giờ, nó và những người bạn cũ không còn gặp nhau nhiều nữa vì mỗi người ở mỗi phòng khác nhau. Ai cũng bận rộn với những việc học và những chuyện linh tinh khác. Nó thấy tiếc nuối ch[…]
Truyện ngắn

Tình yêu là một thứ không thể hỏi tại sao khi nó đến với người này thì lại dịu dàng, êm ả mà với người khác lại nghiệt ngã, trắc trở. Thụy đã trải qua những ngày mà tâm tư luôn nặng nề, u uẩ[…]
Truyện ngắn

Đến bây giờ thì bộ đỉnh đồng đã trở thành báu vật của gia đình tôi vì nó vừa là đồ vật có giá trị, vừa là kỷ vật duy nhất mà cả một đời bố mẹ tôi tần tảo, lam lũ làm dành dụm mới sắm được nó[…]
Truyện ngắn

Em! Anh đã suy nghĩ rất nhiều và giờ anh quyết định viết những dòng này cho em. Anh nghĩ, anh nên nói thật ra suy nghĩ của mình để em hiểu anh hơn và cũng để anh cảm thấy tốt hơn. Yêu nha[…]
Truyện Blog