Nhật ký trưởng thành - Hợp đồng tình yêu
Bình chọn: 320
Bình chọn: 320
Vấn đề cái tôi
Cái tôi anh quá lớn, cái tôi của tôi cũng không phải nhỏ, nếu tôi im lặng anh cũng sẽ im lặng, vậy lúc trước anh đến làm chi?
Thứ gì thuộc về mình sẽ là của mình, dù vật đổi sao dời, vẫn một câu châm ngôn cũ. Tôi sẽ không níu kéo bất kỳ thứ gì về anh, cũng như những lần yêu trước, hành xử thế nào là quyền của anh, tôi ổn mà anh. Chúng ta nếu không có duyên nợ thì có vui vẻ đến thế nào cũng không đến được với nhau đâu. Nên vậy, để cho mọi chuyện tự nó dàn xếp, anh bắt đầu, anh có thể kết thúc nó, tôi sẽ chỉ hưởng ứng mà thôi. Ừ, tôi là một con người thụ động thế đấy, cảm ơn vì đã nói những lời tưởng chừng như đùa đó ra với tôi. Có lẽ sẽ trở thành một kỷ niệm đẹp trang trí thêm cho cuộc đời nhàm chán của tôi..
***
Kỳ 3: Tôi không từ bỏ được..
Tôi cảm thấy bản thân đang dần thay đổi, tôi không còn là chính mình nữa, trước đây dù thích ai đến cách mấy tôi cũng không hề chủ động còn bây giờ tôi phải xuống nước với anh. Tôi không từ bỏ anh được, tôi không làm được..
Anh định hành xử như vậy đến bao giờ? Anh đừng như vậy nữa, tôi đau lòng lắm. Anh không biết rằng tôi đã bị tổn thương đến mức nào khi biết rằng thật ra thứ anh muốn là..
Đáng ra tôi phải biết điều này sớm hơn, những nghi ngờ của tôi xung quanh việc anh chủ động cưa cẩm, đều tan biến, bị lấn át đi như chính lý trí của tôi, quá tin người và ảo tưởng chính là điểm yếu của tôi. Tôi biết, tất cả chỉ là một bức tranh tuyệt đẹp do tôi tự vẽ ra, tôi kỳ vọng ở anh hơn những gì được phép và bây giờ nhận lấy thất vọng tràn trề. Thà anh đừng đến và đem cho tôi những ảo tưởng..
Tôi bảo anh làm vậy tội nghiệp người đến sau, anh nói vậy ai tội nghiệp anh? Tôi hiểu cảm giác của anh, tôi thừa biết quá khứ của anh không mấy tươi đẹp, chuyện tình cảm mấy ai tốt đẹp hết đâu, nhưng anh à, sao anh không nghĩ theo hướng tích cực hơn. Ai đó có thể hàn gắn những mảnh vỡ ấy, có thể xoa dịu đi vết thương trong anh mặc dù họ chẳng có lỗi lầm cũng như trách nhiệm gì cho nỗi đau của anh, nhưng họ vẫn tình nguyện..
Quãng thời gian tính bằng ngày, bằng tuần, chưa có gì gọi là sâu đậm, vậy mà tôi vẫn đau, anh à. Tôi đau không phải vì tình yêu bị chối từ, mà vì anh xem lời yêu từ chính miệng anh thốt ra ấy như một trò chơi. Anh cũng như người cũ của tôi, thích gieo rắc hy vọng, anh đạt được gì sau chuyện đó? Anh thấy vui không? Trò đùa này làm anh vui chứ? Còn tôi, như chết lặng..
Là do tôi bơi trong mớ cảm xúc tự mình ảo tưởng, anh không có lỗi, tôi ước anh đừng bao giờ mở lời, tôi ước tôi chưa bao giờ biết anh. Món quà của Chúa lại hóa ra là đòn trừng phạt, chuyện này rồi sẽ đi tới đâu? Tất cả rốt cuộc chỉ là để vui vẻ sao? Lấy tình yêu ra để đùa bỡn? Lấy tình dục ra để mua vui? Anh là loại người đó sao? Anh nói rằng chúng ta làm một thỏa thuận, cho tôi chọn quyền lợi được hưởng sau này, anh nghĩ tôi sẽ chọn gì? Anh có bao giờ nghĩ đến rằng tất cả tôi muốn chỉ là được tìm hiểu anh sâu hơn, đơn giản làm bạn cũng đã vui rồi, tôi đánh đổi bản thân cũng chỉ vì điều đó..
Anh nghĩ gì khi hành xử như một thằng đàn ông tồi, sống vì tình dục cái cách đó? Anh xua tôi tránh xa anh nếu không thích, vì ngoài chuyện tình dục ra, anh không có gì để nói với tôi cả, anh khẳng định điều đó với tôi.. Anh có biết tôi đã cảm thấy thế nào không..? Lòng tự trọng của tôi bị méo mó nhưng vẫn không đành lòng lên tiếng, bởi vì tôi.. thực sự mến anh. Và tôi ước tôi có thể đem sự mến mộ ấy chôn chặt vào đáy tim như cái cách tôi làm bao lâu nay đối với những con người tôi yêu quý nhưng không thể chạm tới, chúng ta sẽ chỉ là thế thôi, fan và người của công chúng. Tôi ước mình có thể quay lại điểm xuất phát, không phải nghĩ ngợi và cân nhắc quá nhiều về mối quan hệ này, "trên mức tình bạn.. nhưng không phải tình yêu, không ràng buộc, không trách nhiệm,..." .
Tại sao.. tại sao tôi lại có thể chấp nhận một mối quan hệ như thế? Tôi đã mắc sai lầm một lần, và bây giờ giẫm lại vết xe cũ. Tôi sống thoáng chứ không dễ dãi, anh hiểu không? Có lẽ tôi chẳng là gì đ

Tôi như bao đứa trẻ cùng tuổi khác, bước vào tuổi 18 cũng như với bao ước mơ, hoài bão to lớn và đồng thời cũng đối diện với kì thi đại học đầy cam go. Bạn của tôi ai cũng có những ước mơ t[…]
Tâm Sự
Không phải tình đầu nhưng là tình chết
Người ta cứ nói tình đầu sẽ không bao giờ quên được vậy mà với cô ấy lại quên đi một cách dễ dàng đến thế và bắt đầu một cuộc tình thứ hai với bao trái đắng và đau khổ. Trang Anhcô bạn thân[…]
Tâm Sự
Cái ngày mà trái tim em bắt đầu rung rộng, nó đập nhanh mỗi lần khi nhìn thấy anh. Uhm em yêu anh thật rồi!!! mỗi ngày em luôn mỉm cười chào một ngày mới vì em biết lúc nào mình cũng được nh[…]
Tâm Sự
Tất cả rồi sẽ chỉ là những kỉ niệm đã nhạt nhào theo bước đi của thời gian phải không anh tình đầu của em?. Trước khi anh nói lời chia tay, em chưa từng nghĩ đến có một ngày em và anh sẽ ở […]
Tâm Sự

Những mùa hè năm đó. Với sự xuất hiện của một người. Và sự ra đi của một người. Đã làm nên những năm tháng khó quên nhất trong cuộc đời. Viết cho cấp 3 của em. Với những câu chữ không toan […]
Truyện ngắn

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh […]
Truyện ngắn

Chị ngồi thụp xuống rồi khóc rấm rứt, những giọt nước mắt như bị dồn nén quá lâu, cho những nỗi đau tích tụ lại quá lâu nay có dịp chực trào. Hạnh phúc của chị! Cái Hạnh phúc mà chị nâng ni[…]
Truyện ngắn
Tôi đến gặp lại anh vào chiều thu giữa thành phố đông người, dòng người như chen chúc xô đẩy tôi đến gần bên anh. Anh vẫn như ngày nào, vẫn hơi thở đó, vẫn giọng nói đó, vẫn nụ cười đó, nụ […]
Tâm Sự