Nhật ký trưởng thành - Hợp đồng tình yêu
Bình chọn: 361
Bình chọn: 361
Giá như anh hiểu, con gái chỉ cho đi điều quý giá ấy khi họ thật lòng yêu một người, một người không biết trân trọng cô ấy...
***
Kỳ 1: Ngày anh tỏ tình
Một buổi sớm còn mê ngủ, nghe chuông tin nhắn facebook tới, theo phản xạ tôi nắm lấy điện thoại và một điều không bao giờ ngờ tới đã xảy ra "Anh yêu em" – từ một người tôi thầm mến đã lâu. Dụi mắt, tim đập nhanh, hồi hộp kỳ lạ, hấp tấp ôm điện thoại chạy xuống lầu để bắt sóng wifi mạnh hơn, đầu không ngừng suy nghĩ về câu trả lời. Anh biết không? Tất cả cảm giác như hoa nở trong lòng đó nguyên vẹn đến tận bây giờ.
Tôi nên tự tin vào bản thân mình hơn thay vì cứ nghĩ người khác sẽ sớm phát hiện ra rằng tôi nhàm chán và thật ra không có gì nổi bật, thú vị như họ tưởng. Tôi không nổi bật, tôi chỉ khác biệt, và sự khác biệt đó có làm nên được trò trống gì hay không vẫn còn là một ẩn số.
Anh biết tôi thích anh phải không? Ừ tôi thích loại người như anh, nhưng chỉ là thích, nhưng anh yên tâm đối với tôi ranh giới giữa thứ cảm xúc thích và yêu nó gần nhau lắm, tôi không phải là người thích nhất thời, quên đột xuất, ít ra mớ cảm xúc ấy cũng phải diễn tiến đến tận vài năm. Nó có duy trì được lâu dài hay không còn nằm ở đối phương, tôi nghĩ anh thú vị hơn người cũ của tôi rất nhiều, tôi đánh giá anh rất cao, nhưng tôi không hy vọng quá nhiều.
Thật ra, tôi là một con bé trung thực, không có khả năng nói dối, bốc phét, càng không thể trở thành cô gái trong mơ của anh, tôi chỉ cố gắng, đem những gì tốt nhất của tôi gửi trao đến anh. Yêu anh, tôi biết mình sẽ bị lép vế vì địa vị xã hội, tuổi tác, độ thú vị của anh có thể đánh giá là hơn tôi, sẽ rất khó đuổi kịp và quân bình mối quan hệ, anh luôn đi trước tôi. Chỉ duy nhất một điều tôi có thể làm để bình đẳng với anh, đó là làm anh yêu tôi nhiều hơn. Tình yêu đó sẽ khiến chúng ta bằng nhau, khó chứ không phải không thể. Ban đầu có thể tôi sẽ phải chịu thiệt thòi, dường như trong mắt tôi, đàn ông luôn vô tâm cái cách đó, và đàn ông tôi yêu lại càng vô tâm hơn..
Tôi không sợ đau, vì tôi tin vào nhân quả, nếu trước tôi chịu khổ sở vì anh thì sau anh sẽ nhận lại tất cả. Không phải lúc nào cũng có thể áp dụng, người cũ của tôi dĩ nhiên không bằng anh, ngoài tôi ra anh ấy khó có thể tìm một người yêu anh ấy, nhưng anh thì khác, có hàng tá cô gái mong muốn được anh để ý đến. Tôi chỉ là một lựa chọn trong số hàng trăm lựa chọn, anh không thể nói lí do vì sao anh chọn tôi, mối bất an trong tôi vẫn còn đó..
Và tôi biết trong tương lai nếu chấp nhận mối quan hệ lệch pha này, tôi sẽ còn cảm thấy bất an nhiều, nhiều hơn, nỗi lo sợ bản thân kém duyên, kém thú vị hơn những cô gái xung quanh anh. Tôi vẫn đang học cách tự tin vào bản thân, và tôi mong anh đừng đạp đổ tất cả vì một phút hứng lòng, muốn tìm ai đó để xõa.
Có lẽ tôi đòi hỏi quá nhiều vào số phận, trong khi bản thân chưa đủ cố gắng, được anh để mắt tới đã là may mắn. Không, nếu tôi nghĩ vậy tôi sẽ tự hạ thấp chính mình, địa vị xã hội tôi thực tế đã không bằng anh, nhưng tôi nên kể đến những điểm mạnh để tôi có thể tự tin nói chuyện ngang hàng với anh. Tôi trẻ hơn anh, xinh gái hơn anh, dĩ nhiên, về khía cạnh sắc đẹp tôi hơn anh, về khía cạnh lẻo mép, khua môi múa mép biến đúng thành sai có thể chúng ta ngang nhau, tôi có thể tự tin tuyệt đối khi chúng ta tiếp xúc qua mạng, còn thực tế thì.. chưa biết, đợi đó. Còn về mảng tài giỏi thì tôi không chắc, tôi có thể thua anh về mặt này nhưng hơn về mặt kia, khó mà đánh giá, chủ yếu anh đã có công việc ổn định và được nhiều người yêu mến, vậy là anh đã thành công hơn tôi rồi. Ừ nhiêu đó thôi, phải để lại chút gì đó để tôi yên tâm rằng mình xứng đáng được anh chú ý chứ.
***
Kỳ 2 : Vội
Tôi tin anh một cách quá thể, không hiểu sao tôi có cảm giác tin tưởng anh nhiều như vậy, so với một mối quan hệ mới chớm nở, add facebook nhau trên dưới một tuần. Nếu là một người khác, tôi chắc sẽ không tin tưởng đến vậy, tin anh nói thật một cách mù quáng, không có bất kỳ bằng chứng nào. Đó là vấn đề về trái tim và cảm giác, trực giác của tôi mách bảo anh không xấu, nhưng anh là kẻ vô tình, tôi nghĩ đúng ý anh rồi phải không? Anh vốn cố chứng tỏ cho người khác mình vô tình, phũ phàng đến bao nhiêu mà. Anh hành xử như một người bất cần, một người từng trải và vấp ngã, nên dựng lên quanh mình một bức tường bảo vệ, để không ai có thể nhìn thấu anh. Anh cố tình làm ra vẻ xa cách, làm khó người khác, ai kiên trì đến cuối cùng, phá vỡ bức tường đó sẽ đủ tiêu chuẩn trở thành tri kỷ của anh. Anh nghĩ anh có hứng thú với tôi, nhưng vẫn muốn tôi xoay sở xông qua bức tường đến trái tim anh, chứ không hề chủ động gợi mở. Anh chỉ cho tôi một gợi ý, bắt tôi phải tự mò mẫm, anh thật ác lắm đấy!
Đến giờ tôi vẫn không tài nào hiểu được với nét tính cách như vậy bằng cách nào mà anh đã chủ động mở miệng nói ra mấy lời đó với một người lạ anh khôn

100 ngày yêu anh - Chàng trai xứ Nghệ
Chúng ta gặp nhau cũng tình cờ như bao bạn trẻ bây giờ a nhỉ. Đúng zalo kết nối yêu thương, và em quen a qua zalo vào một buổi chiều thu Hà Nội. Em một cô gái Lâm Đồng 18 tuổi sinh viên năm […]
Tâm Sự
Em gọi anh là chàng trai của gió. Bởi 1 lý do rất đơn giản . Không phải anh thích gió. Mà anh giống như gió. Nhẹ nhàng lắm ... :> Đông sắp sang. Nhửng cơn mưa cứ dày đặt thêm nửa. Cái lạnh đ[…]
Tâm Sự
Là yêu thương thật lòng hay chỉ là cơn say nắng nhất thời?
Thế nên, tôi cứ yêu anh, vậy thôi, bởi chính tôi cũng không hiểu vì sao tôi yêu anh cơ mà. Tôi một cô gái mới tròn 20 tuổi, cái tuổi mà người ta nói là đẹp nhất trong đời. Tôi cũng giốn[…]
Tâm Sự
Nhưng em vẫn do dự trước những sự bấp bênh, em phân vân không dám ngỏ lời với anh... Trời chiều, vừa tạnh mưa, nắng lại lên rực rỡ. Em nhìn ra khoảng sân trước nhà, chợt nhiên thấy buồn lắm[…]
Tâm Sự

Thiếu nữ hớn hở: Cần Sida. Cần ngay lập tức! Bác sĩ há hốc mồm: Thứ ấy tôi không có. Bác sĩ trưởng khoa xét nghiệm của trung tâm Dịch tể học là người rât khó tính. Thậm chí ngưòi ta đồn c[…]
Truyện ngắn

Sao các đại gia không vào hành lang bệnh viện mà tìm tình một đêm? Năm trăm đô, hai trăm đô cũng được. Tôi cao 1m68, ba vòng đủ chuẩn, mặt xinh, da trắng. Tôi sẽ bán tôi ngay để đủ tiền phẫu[…]
Truyện Blog
Vẫn ở rất gần nhau nhưng sao thấy xa quá. Khoảng cách địa lý luôn đo được bằng thước nhưng khoảng cách của tâm hồn sẽ chẳng thể đo được nếu không có sự đồng điệu giữa 2 cá thể đang giận nhau[…]
Tâm Sự
Đồn cái gì? Tôi nhăn trán hỏi lại, trong lòng cảm thấy vô cùng bất an. Từ trước giờ đa số những lời đồn đại đều chẳng mấy hay ho gì. Tôi giơ cao trong tay chiếc ống nghiệm, mặt nhăn nhó c[…]
Truyện ngắn