Người ở lại
Bình chọn: 250
Bình chọn: 250
Tôi hay thở dài. Không biết từ bao giờ tôi bắt đầu như thế nữa. Nhưng có lẽ rằng một hơi thở dài và sâu khiến cho tôi thoải mái hơn! Hạnh phúc đôi lúc thật mong manh nếu không biết giữ lấy sẽ không bao giờ trở lại. Tôi sẽ phải xa em , xa Hà Nội, xa những tháng ngày bình yên và xa cả ước mơ của mình nữa. Tôi vẫn chưa từng nói với em rằng tôi yêu em! Tôi đã ra đi dù trong lòng không hề muốn nhưng biết phải làm sao đây. Tôi thật sự thấy mình bất lực, tôi không thể đứng vững, không thể tự nuôi sống chính bản thân mình chứ đừng nói gì đến có thể mang cho em được hạnh phúc. Tôi vẫn nhớ ngày em đến thăm tôi sau một thời gian tôi chuyển đi chỗ khác. Hôm ấy trời rất lạnh, nhưng em vẫn chỉ mặc mỗi một chiếc áo trắng học sinh. Tôi thích em mặc mầu trắng nhưng nhìn em như thế tôi không thể không xót xa. Tưởng chừng như tôi có thể nói với em nhiều điều nhưng mỗi lúc gần bên em tôi lại không thể nói được điều gì mà chỉ có thể mỉm cười và nhìn thật sâu vào đôi mắt em. Khi đó tôi thấy thật bình yên và hạnh phúc, cảm giác như muốn thời gian ngừng trôi mãi mãi để tôi và em sẽ không phải rời xa nhau. Em đã chinh phục trái tim tôi mãi mãi với một mầu trắng trinh nguyên như chính tâm hồn của em.
Lần cuối cùng tôi gặp em với tôi đó là một kỉ niệm thật buồn. Xa nhau đã hơn một năm, tưởng chừng như ngày gặp lại sẽ có biết bao nhiêu điều để nói nhưng cả hai chúng ta sao trở nên quá xa lạ, tôi đã không thể ôm chặt lấy em như tôi đã từng nghĩ, tôi nhận ra cái khoảng cách mà thời gian đã thêm vào trong mỗi con người chúng ta. Em chỉ nói với tôi những điều mà tôi hỏi, đôi mắt em không muốn níu giữ tôi lại và em nói em phải đi học. Tôi không hiểu nhưng có lẽ đó là điều quan trọng với em. Nếu có thể tôi sẽ không đưa cho em bức thư tôi viết vào ngày hôm đó. Tôi đã không thể níu kéo được một điều gì vì tôi là kẻ ngốc nghếch phải không em. Em bước đi mà không nhìn về phía sau. Giờ tôi mới hiểu cảm giác của người ở lại. Nỗi đau đó khiến cho tôi bật khóc và giật mình tìm em nhưng em đã đi quá xa rồi, em đi thật nhanh. Đừng giữa con đường ấy tôi đã giấu nước mắt của mình đi. Tôi lang thang trên những con đường đã quá thân quen nhưng ngày hôm đó tôi bị lạc đường, nước mắt dù không muốn nhưng tuôn ra, tôi giơ tay gạt đi nước mắt nhưng càng làm cho tôi thêm đau đớn mà thôi. Tôi cắn chặt môi và ngước mắt lên trời để cho nước mắt không rơi ra. Cho đến tận bây giờ mỗi khi muốn khóc tôi đều cắn chặt môi và ngước mắt lên trời để nước mắt không rơi.
Tôi không thể trách em mà chỉ có thể trách tôi. Tôi biết một ngày nào đó em sẽ không còn nhớ đến tôi dù chỉ một chút, những yêu thương mà tôi để lại sẽ mãi mãi nhạt phai theo mầu trắng mà em yêu thích. Có lẽ tôi không còn là giấc mơ của em nữa. Mọi thứ đều có giới hạn phải không em, tôi đã đi mang theo một trời ký ức xa xăm của một tình yêu dại khờ trẻ con. Tôi đã đi và đã đi để rồi quên đi cả chính tôi là ai!
Có rất nhiều điều mà tôi đã quên và cũng có biết bao điều mới đến nhưng tôi không hiểu vì sao mình không thể nào nắm chặt được hạnh phúc của riêng mình. Ai đó đã nói rằng “Hạnh phúc nào tay nắm không được đều là mộng!”. Tôi nghĩ rằng điều đó là đúng, có lẽ tất cả chỉ là do tôi ảo tưởng mà thôi. Nhưng có một điều nhỏ nhoi luôn luôn thật đó là tình yêu mà tôi dành cho em. Tôi yêu em vì khi bên em tôi thấy mình được là chính mình. Em đã đi mang theo cả ước mơ của tôi nhưng tôi vẫn sẽ thực hiện những lời mình đã nói. Một ngày nào đó nếu em nhìn thấy tôi xin hãy mỉm cười và tha thứ cho tôi. Tôi không phải là một người tốt nhưng chí ít tôi không phải là một người thất hứa. Tôi thực sự không muốn làm một người ra đi mà luôn muốn trọn suốt cuộc đời này mình sẽ luôn là người ở lại. Một người ở lại!
… Mơ… Mơ… Trong giấc mơ của riêng mình tôi vẫn hay tưởng tưởng một miền ký ức rất xa xôi, nó rất mờ ảo và tôi không thể nhìn rõ nó là điều gì nữa. Tôi đã rất cố gắng nhưng đôi chân không thể bước tới phía trước và đôi tay không thể nắm chặt. Tôi không thể nhận ra nhưng tôi biết ở nơi xa xôi đó có một bóng dáng đang chờ đợi. Chờ đợi trong mưa và nước mắt…
Nguyễn Ích Hoàn
Có những khi tất cả lỗi lầm là ở người con gái
Còn lại cái gì cơ chứ, ở một đứa con gái như tôi. Hạ lưu và đáng khinh bỉ. Khi con người ta sinh ra, xã hội gần như đã mặc định rằng khi một mối quan hệ kết thúc, thì hầu hết, lỗi là ở n[…]
Tâm Sự

Thề thốt cũng chỉ là giả tạo mà thôi
Tôi và anh yêu nhau được 1 năm. Hôm sinh nhật anh, anh hỏi tôi có thể trao trinh tiết cho anh không, tôi hơi sững sờ, nhưng thoáng thấy anh thất vọng, tôi chần chừ gật đầu.... Chúng tôi vượt[…]
Tâm Sự
Ngày gặp anh - là ngày không hẹn trước!
Ngày nắng... Những tia nắng đầu tiên của mùa hè bắt đầu rực màu, mưa cũng đã ngớt... Gửi anh – Anyce, Chắc chắn anh sẽ rất bất ngờ khi lỡ đâu đọc được những dòng này của em. Em không biết p[…]
Tâm Sự
Anh à! Em nhớ anh nhiều như vậy đấy. Vậy mà, anh yêu em, nhớ em không hơn nổi một người dưng. Đã nhiều lần em tự hỏi, liệu tình yêu này sẽ đi được đến bao xa khi mà một trong hai chúng ta […]
Tâm Sự
Nó bực bội ném hết đồ đạc trong phòng, mẹ nó vẫn chỉ im lặng như mọi lần. Nó – thằng bé 20 tuổi, luôn nghĩ mình thật bất hạnh khi được sinh ra trong một gia đình không đủ đầy. Ba nó mất kh[…]
Truyện ngắn

Mà sao người lớn không được ngoan như vậy? Nắng nóng. Không khí mặn chát. Những con sóng đều đều. Một cậu bé trên bờ biển quỳ gối xúc cát bằng xẻng và nén cát vào cái xô đỏ. Sau đó nó úp xô[…]
Truyện ngắn
Ngày găp anh, em là cô bé 25 tuổi không suy nghĩ sâu sắc và bình thản. Em sau lần chia tay mối tình đầu khi chưa đi hết năm đầu đại học đã không đủ mạnh mẽ để đứng lên và bước tiếp.Thời gian[…]
Tâm Sự
Buổi sáng, vợ Bằng Tam hỏi anh ta: Anh Bằng Tam ơi, đêm qua vợ của em trai anh ở trong bệnh viện, anh có biết không? Bằng Tam nói: "Tôi biết rồi, tôi đang muốn đến bệnh viện thăm đây!" An[…]
Truyện ngắn