Polly po-cket
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Người đi ngang đời tôi - BlogRadio.Yn.Lt
Người đi ngang đời tôi

Người đi ngang đời tôi

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 326

Người đi ngang đời tôi

22:04 - 15/09/2015

(BlogRadio.Yn.Lt) Những kí ức về anh, hay đúng hơn là về 1 mối tình dang dở của riêng em, sẽ đi bên cạnh cuộc đời em. Em vẫn sẽ buồn vào những lúc giao mùa như hôm nay...


***


Mấy hôm nay trời không mưa cũng không nắng. Cái lạnh len lỏi vào không khí như khúc dạo đầu cho một mùa đông rét run người sắp sửa đến. Gió mùa cuối thu không đủ mạnh để làm đám lá phong chưa kịp rơi xuống đất đã vội bay ngược lên nhưng cũng đủ để làm em cảm giác được cái buồn, lạnh, và cô đơn đang ngập tràn trong thế giới nhỏ của mình. Cái căn gác tâm hồn hơi tiêu tàn, hơi cũ kĩ, là nơi em thu mình lại nhìn ra thế giới ngoài kia.


Người đi ngang đời tôi


Thế đấy, chưa kịp lên kế hoạch cho 1 chuyến vác balo, leo lên tàu điện và đến nơi nào đấy ngắm lá mùa thu. Chưa kịp cho những sớm mai thức dậy mở cửa sổ và tận hưởng cái không khí lành lạnh, nhè nhẹ vuốt ve, mơn trớn khuôn mặt mình rồi mỉm cười: “ Trời vào thu rồi anh nhỉ ”. Và chưa kịp tay mân mê li cappucino, đeo tai phone, dạo trong mấy khu phố cổ miệng ngân nga bài hát yêu thích nào đấy.....Thì em bất chợt nhận ra thu đã đi rồi, không chút lưu luyến. Mà cũng không có gì lạ, em quen rồi, em quen cái cảm giác rồi thì mọi thứ sẽ ra đi vào một thời điểm nào đấy, có khi là khi em đã chuẩn bị sẵn cho việc nó ra đi, có khi chỉ là sự bàng hoàng và tiếc nuối vào cái khoảng khắc nhận ra sự mất mát.


7 giờ sáng, kéo chiếc khăn quàng cổ che đến tận mũi để tránh cái lạnh cứ dai dẳng bám riết lấy mình, và thầm nghĩ hôm nay tàu lại chậm vài phút rồi đây. Đứng chờ ở bến tàu điện, và em nhận ra vài người. Một bà cỡ khoảng 45, người thấp bé, sáng nào cũng ra bến tàu đúng 7h 55 phút, bắt chuyến lúc 8 giờ đi đến bến phố hoa anh đào. Và mỗi lần bước lên tàu điện bà ta đều nghía trước chỗ ngồi nào còn trống rồi nhanh chân dành chỗ. Sau khi ngồi xuống đâu đấy bà ta sẽ giở sách ra và đọc cho đến khi xuống tàu. Một ông lão khoảng 60, đầu tóc bạch kim và bộ đồ vest vừa vặn với thân hình cường tráng, ông này cũng xuống ở bến phố hoa anh đào. Vài cô cậu học sinh cấp 3 khuôn mặt ít khi nở nụ cười, em cá là chắc mấy cô cậu vẫn còn ngái ngủ. Mỗi buổi sáng bắt đầu bằng việc đoán xem hôm nay mình sẽ may mắn kiếm được 1 chỗ ngồi trên tàu và ngủ gà ngủ gật trong 20 phút hay sẽ phải 1 tay vác 2 túi xách, 1 túi đựng cơm trưa, 1 túi đựng cả đống sách vở, tài liệu, còn tay kia bám lấy tay cầm rồi lắc lư theo bản giao hưởng... tàu lắc lư, và người ta thì cứ va vào nhau mỗi lần tàu thắng mặc dù không gấp, có đôi khi chưa va chạm nhưng cảm nhận những thớ thịt của bà cô bên cạnh gần đến từng milimet.....Hôm nay cũng là một ngày không may mắn trong khoảng 25 ngày không may mắn trong 1 tháng. Thế đấy.


Tay xoay cây bút chì vòng vòng, nhưng vẫn ngưng đúng lúc để ghi chép những lúc cảm thấy cần thiết, mà nói cho đúng ra những công thức của ông thầy dạy môn toán ứng dụng chán đến nỗi có con gián nào chạy qua em còn chẳng buồn co chân lên đạp...Nhưng với tư cách là một sinh viên ngoan em vẫn nhìn thầy như chăm chú lắm. Trớ trêu là thay vì nạp mấy công thức ấy vào đầu em lại bận tưởng tượng đến 1 cái nút nào đấy, bấm vào nó và miệng thầy ngưng hoạt động, đôi khi em cảm giác thầy cứ như con robot được lập trình sẵn, mặc dù không mắc lỗi kĩ thuật gì cả nhưng mỗi tội nó thiếu cục pin hài hước....


Đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩn tránh mấy công thức hàm lượng giác gì đấy của giáo sư đáng kính. Bất chợt rùng mình vì cảm giác ấy, nỗi buồn mùa đông đã về, ngồi ngay bên cạnh em tự bao giờ. Một bức tranh quá nghèo nàn, không khí chỉ toàn màu xám, không có tới 1 chút gam màu nóng. Bất chợt em bắt đầu chuyển hướng tưởng tượng sang khung cảnh buồn tênh sau khung cửa sổ của căn phòng cô gái trong “Chiếc lá cuối cùng” và rồi chép miệng vì cái trí tưởng tượng quá sức rỗi của mình... Mấy ô cửa kính thư viện đục ngầu trong khí trời đặc sệt lại vì lạnh. Đang trong tiết đầu của buổi chiều, cũng chẳng có sinh viên nào lãng vãng bên ngoài, cái không khí, cái khung cảnh cứ thế buồn đến lạ, yên lặng đến mức nghe rõ mồn một từng tiếng thầy giảng nhưng nó cứ theo cái giai điệu đều đều đáng sợ, cảm giác như tiếng chuông chiều từ xa xa đổ lại. Mùa đông vốn luôn làm em không vui...Và hôm nay em cảm thấy mình là lạ...


Em sợ mùa đông. Không phải vì mùa đông làm môi em khô lại và chảy máu khi từng lớp da bong ra. Không phải vì mùa đông làm tay em cóng lại trong lớp găng tay dày, hay răng em va vào nhau và có đôi khi cả cơ thể run lên bần bật vì cóng...Chỉ vì nó làm em kiệt sức bởi những kỉ niệm đau lòng. Em luôn cố gắng quên, nhưng cứ mỗi khi cái lạnh tràn về, cứ như đúng hẹn những nỗi buồn cứ thế lại cuộn lên trong lòng. Không đau đến mức phải nhập viện như khi xuất huyết dạ dày nhưng cứ mỗi khi nó tràn về em luôn cảm thấy 1 cơn đau lạ, và ngực trái như thắt lại trong tiếng thở dồn dập... Em bật cười nhạt vì ý nghĩ về anh thoáng qua trong đầu...


“Người đi một nữa hồn tôi mất,


Một nữa hồn kia cũng thẩn thờ”[/p

[1]23
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Em đã làm một người yêu tốt đúng nghĩa chưa nhỉ?

Em đã làm một người yêu tốt đúng nghĩa chưa nhỉ?

Có lẽ rằng, khi em đặt bút viết những dòng chữ này thì chúng ta mãi mãi đã trở thành người xa lạ điều lo sợ ẩn chứa trong lòng mà hơn 3 năm em vẫn luôn ngừng nghĩ đến. Kể từ tin nhắn hôm đó[…]

Tâm Sự

"Bỏ đi, nó đâu có yêu mày!"

"Bỏ đi, nó đâu có yêu mày!"

Sống phải có tự trọng. Phũ đúng lúc rũ đúng người và người được níu kéo phải thật là xứng đáng. Reng...reng...reng... Tôi choàng tỉnh sau những tiếng chuông đồng hồ réo gọi, nó như kéo tôi[…]

Tâm Sự

Gửi một giấc mơ chưa tan

Gửi một giấc mơ chưa tan

[…]

Tâm Sự

15 tuổi, lần đầu tiên con nói lời xin lỗi thật lòng

15 tuổi, lần đầu tiên con nói lời xin lỗi thật lòng

Khi con đặt tay lên viết ra những điều này thì trong lòng ba mẹ con biết con đã quá tệ và con đã đánh mất lòng tin của ba mẹ vào mình. 15 tuổi, giai đoạn con thay đổi cách nhìn nhận, cảm xú[…]

Tâm Sự

Nắng và mình quên nhau

Nắng và mình quên nhau

Viết cho anh người con trai với sự dịu dàng ấm áp. Chúng mình xa nhau rồi, xa đến nỗi chẳng thể quay lại mà lướt qua nhau được nữa. Tất cả những gì còn lại chỉ đơn giản là kỉ niệm khi hai đ[…]

Tâm Sự

Khi nào bạn nhớ nhà?

Khi nào bạn nhớ nhà?

Những lúc nào bạn muốn về nhà thăm cha mẹ nhất? Mỗi khi cha mẹ gọi điện thoại hỏi: "Khi nào về hả con?" Tôi đều trả lời: "Tuần sau ạ!"; "Đợi công việc đỡ bận đã ạ"; "Ít hôm nữa". Nhưng thực[…]

Truyện Blog

Tình yêu và sự cuồng si

Tình yêu và sự cuồng si

Có những khác biệt rất lớn giữa Tình yêu và Sự cuồng si. Nhiều người không hề biết về khác biệt này, và họ cho rằng mình đang yêu – dù đôi lúc đó chỉ là cuồng si nhất thời. Tình yêu thường […]

Truyện Blog

Chia tay

Chia tay

Người yêu hỡi, Hạnh phúc đôi khi nhẹ như gió bay. Một lần chia tay, Dẫu bao yêu thương chỉ như khói mây... Cuộc sống đưa người ta đến với nhau rồi cũng chính cuộc sống đẩy người ta rời khỏ[…]

Truyện Blog

Chuyện nhỏ như con thỏ

Chuyện nhỏ như con thỏ

Điều mà bạn cảm nhận phụ thuộc chủ yếu bằng cách bạn nhìn nhận cuộc đời. Vậy tại sao chúng ta không xem tất cả những buồn phiền không đáng có là chuyện nhỏ như con thỏ đang gặm cỏ... Trước […]

Truyện ngắn

Lòng tốt

Lòng tốt

Ăn rau không chú ơi? Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ […]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất