Người đi ngang đời tôi
Bình chọn: 317
Bình chọn: 317
Thế đấy. Đã 2 năm rưỡi rồi còn gì. Đã là mùa đông thứ 3 của em và anh trên đất này rồi đấy nhỉ...Và mỗi lần ý nghĩ về anh chợt thoáng qua, miệng em lại nhếch lên và trong lòng thì cứ như trơ lại.Có thể là những nhớ nhung, mà không có lẽ chỉ là cái cười chế giễu chính bản thân em...
Mùa đông đầu tiên đến Nhật em cảm nhận cái lạnh đến thấu da thấu thịt, làm mọi tế bào như đông cứng, hai bàn tay không cảm giác được gì. Mùa đông xa nhà, mùa đông của mọi sự chia ly... Mỗi khi nhớ lại em cũng chẳng còn hình dung nổi nó lạnh như thế nào? Cũng không biết em đã vượt qua nó như thế nào? Là những đêm không ngủ được vì khóc đến nghẹn cả cổ họng, và đầu thì đau nhức, đến cả những hơi thở cũng dồn dập đứt quãng. Em không nhớ mình đã khóc nhiều như thế nào. Đã bao nhiêu lần mấy nhỏ bạn cùng phòng khó ngủ vì tiếng khóc của em. Hay đã bao nhiêu lần em cố quay mặt đi hướng khác để tránh mọi thắc mắc về cặp mắt sưng húp. Bao nhiêu lần em giam mình trong phòng vệ sinh cả tiếng đồng hồ. Đã bao nhiêu lần em vừa đạp xe đạp về nhà lúc 1,2 giờ sáng sau ca làm thêm,thả xe lao xuống dốc, những cơn gió lạnh phả vào mặt và những giọt nước mắt rơi như mưa...Phải thú thật rằng em không phải kiểu con gái yếu mềm hay tiểu thư. Em không thích khóc và em cũng không thích kể lể rằng mình đã đau khổ như thế nào. Những tổn thương ấy em không dám nói với ai, em chỉ cố lau vội nước mắt mỗi khi nó sắp rơi trước mặt ai đó mỗi khi nghĩ về anh, hay cố ngẩng mặt lên để ngăn dòng nước mắt khỏi rơi xuống. Vì em quá mỏi mệt để đưa tay lau lấy nước mắt mình ....
Mùa đông thứ 2, em vào đại học. Em cũng thôi không khóc nhiều. Em tập làm quen với cuộc sống mới, môi trường mới. Em chuyển đến tỉnh khác, và em xem đó như 1 sự bắt đầu. Em sống với những lo toan học hành, thi cử và tiền bạc... Nhưng em vẫn không thôi nghĩ về anh. Có những khi em vẫn bắt gặp mình ngồi mộng mị trong những suy nghĩ...Thời gian đã qua đủ dài để em biết chấp nhận rằng mình chẳng là gì của anh. Và cũng đủ làm em bình tĩnh để thôi không làm phiền, không nhắn tin những lúc mềm yếu nhất. Nhưng nó vẫn chưa đủ dài để những đỗ vỡ trong lòng em kéo da non. Anh vẫn ở đấy, trong lòng. Có đôi khi mệt mỏi, em nghĩ về gia đình, về anh. Có đôi khi không kiềm lòng được em lại tìm mọi cớ để nói chuyện với anh. Chỉ là những câu hỏi thăm thông thường, nhưng nó làm em như cảm giác anh vẫn hiện hữu đâu đó bên cạnh em, trên đất nước xa lạ này...Không đủ ấm để làm em cười rạng rỡ như ngày nào, nhưng cũng đủ ý nghĩa để níu kéo những tàn dư cuối cùng trong tim em thoi thóp cháy...
Em không nhận lời yêu ai, vì em biết trong lòng em anh vẫn còn quan trọng. Em không muốn vội vàng nhận lời bắt đầu mối quan hệ với ai. Vì em không muốn đem người ta ra để thay thế anh. Đối với người ta là 1 điều có lỗi. Đối với em chẳng khác nào em đang đánh mất mình. Mặc dù có đôi lúc em bước chân về phòng, lạnh lẽo ngồi trong cô đơn, chỉ ước có ai đó ôm lấy mình mà an ủi rằng mọi thứ sẽ ổn thôi, đừng sợ. Mặc dù có đôi lúc em kiệt sức trong mớ hỗn độn công việc học hành. Có đôi lúc em khóc vì bị coi thường, bất lực trước mọi thứ và ghét bỏ chính bản thân. Lúc đấy em lại vòng tay ôm lấy mình để tự nhắc nhở rằng chỉ 1 người không cần em thôi đã quá đủ cay đắngrồi.
Và mùa đông thứ 3 vừa đến. Em đón nhận nó bằng 1 tuần in lặng, im lặng khi nhận ra mùa đông này anh đã bắt đầu xóa sạch em trong trí nhớ...Những status của anh trên facebook tràn đầy niềm vui, anh đang yêu...
Em trải qua mọi cảm xúc hỗn độn ở mức độ cao nhất chỉ trong vòng vài ngày. Đầu tiên là hoài nghi, rồi bàng hoàng, buồn, và im lặng.... Mọi cảm xúc đến mau quá, nó quật ngã em nhanh chóng, em như đang chông chênh trên 1 con thuyền đang cố tìm vào bờ và cuối cùng nó cũng chìm trong bao tiếc nuối và bàng hoàng.
Khi em hiểu ra rằng anh đã bắt đầu mối quan hệ với người khác em hiểu rằng bấy lâu nay em như người vô hồn. Em không nhớ mình đã làm gì, đã sống như thế nào, hay em có hạnh phúc hay không? Em im lặng vì trong khoảng thời gian đầu này em k biết mình đang rơi vào trạng thái tinh thần nào nữa, bất định. Em vẫn đi làm, vẫn đi học đều đặn. Em không khóc nhưng bằng cách nào đấy em hiểu mọi thứ hình như không ổn, em không nở được 1 nụ cười. Rồi em bắt đầu nhận ra mình buồn. Và em cảm thấy tội nghiệp mình, cứ như 1 kẻ hành khất đi nhặt nhạnh mấy mảnh bánh mì hạnh phúc mà anh làm rơi rớt... Điều đó là em tổn thường ghê ghớm. Nhưng em không đủ mạnh mẽ để rũ sạch mọi thứ, em vẫn nhớ anh, em vẫn đau. Thực sự đau, đau nhiều, và mỗi lần như thế em lại uống.
Anh giờ này thế nào nhỉ. Lần gặp anh gần đây nhất cũng cách đây 2 năm rồi. Giả sử như, em đang hẹn hò với 1 anh chàng nào đấy thật bảnh trai, em đang thành công, mọi sự suôn sẻ, và giả sử anh đang trong hoàn cảnh nghèo khó, mệt mỏi với việc lo toan cho cuộc sống. Thì có lẽ em sẽ mở lòng mình mà nghĩ rằng: “ Lạy trời, mong mọi thứ tốt đẹp sẽ đến với anh”. Nhưng anh nhìn xem, anh học ở tr
Bạn gái cũ là chị dâu tương lai của tôi
Thế là tôi đợi đến cái ngày mai của ổng. Đúng hẹn, ổng đưa bạn gái về nhà, ổng vảo trước, rồi kéo cô bạn gái còn đang e thẹn của ổng vào sau. Và tôi thấy có gì nhói nhói trong tim, tôi đứng[…]
Tâm Sự
Tao biết thế nào rồi mày cũng sẽ nói ra như vậy. Tao biết chắc chắn là thế. Để rồi giờ đây, tao ngồi tự kỉ viết blog này tâm sự, bày tỏ với tao nhưng đề tên là mày Mày biết không, tao thích […]
Tâm Sự
Có lẽ tôi không thuộc về thế giới này
Lâm! Có tiếng gọi từ đằng sau tôi, tôi biết đó là ai nhưng tôi không cho phép mình dừng lại. Thời gian qua, với tôi đã là quá đủ rồi. Tôi không thể nào ôm một mối tình quá lâu như vậy, có […]
Tâm Sự
Trả lại anh những ngày bình yên
Yêu một người không yêu bạn, giống như ôm một cây xương rồng, càng xiết chặt vòng tay ôm, càng khiến mình bị tổn thương và trái tim rướm máu "Trách tim mình chẳng đủ vô tình để phôi pha mà[…]
Tâm Sự

Cho bản thân một ngày khác đi, cho mình một ngày thư thái, để suy ngẫm, để đạp xe ba cây số mua mấy que kem Tràng Tiền vào một buổi trưa hè, thấy cũng không tệ đâu, nhỉ? Cơn mưa ban sáng kh[…]
Truyện ngắn

Ta quên mất cách phải tôn trọng người khác như người cũng giống mình. Ông già giữ xe có xăm một con hổ trên cánh tay. Chỗ giữ xe của ông đông khách đến bực mình. Giá rẻ, không "kỳ thị" xe[…]
Truyện ngắn

Khi số 4+ mùa mặt trời rực lửa
Em chưa bao giờ định nghĩa cho mối quan hệ rối rắm giữa anh và em, ý em là chưa bao giờ cho anh biết suy nghĩ thực sự của em là gì. Chỉ thấy trong thâm tâm sâu thẳm của một "bà bé" cỗi cằn v[…]
Tâm Sự

Ba từng nói nghề của ba cũng chỉ là cán bộ thôi, ba muốn con gái được người ta yêu quý coi trọng bằng nghề của con. Ngày tôi còn bé gia đình sống ở một huyện miền núi nhỏ thị trấn Thạnh […]
Truyện ngắn