Lời khuyên của người thứ 3
Bình chọn: 205
Bình chọn: 205
***
Phải chăng khi bạn phát hiện ra chồng yêu có người khác thì các bạn chỉ biết trách người đó phản bội, sở khanh. Mà không còn lý trí nghĩ vì sao chồng mình lại như thế?
Tại vì người đó sở khanh?
Tại vì người đó chỉ lừa dối bạn?
Tại vì người đó là kẻ phụ bạc?
....
Có muôn ngàn lý do bạn đặt ra nhưng không một lần bạn thử hỏi.
Bạn đã làm gì đó sai?
Bạn đã làm anh ấy buồn chuyện gì không?
Mà lúc đó bạn chỉ biết so sánh con nhỏ đó có gì hơn bạn?
Xinh đẹp hơn?
Giàu có hơn bạn?
....
Nhưng có ai hiểu cho tôi khi làm người thứ 3 không?. Một cảm giác đầy tội lỗi với người con gái đang vật vã kia. Tôi cũng đau không kém gì bạn đâu, tôi chưa một lần muốn giành anh ấy ra khỏi tay bạn đâu. Tôi chỉ muốn ngồi cùng anh, nghe anh tâm sự nỗi buồn gì đó, hay kể cả niềm vui của anh với bạn. Để rồi tôi lại chạnh lòng, nhiều lúc tôi thật sự muốn chiếm lấy anh ấy của riêng tôi mà thôi. Nhưng không tôi không làm được điều đó vì tôi thấy mình thật tội lỗi và lương tâm tôi cắn rức. Tôi chập nhận làm một cái bóng đi bên anh, không danh phận để được bên anh mà thôi.
Bạn ah !
Cùng làm con gái với nhau, lại cùng yêu một người.
Bạn là người có danh phận là vợ của anh ấy
Tôi là người mà người đời gọi là kẻ phá hạnh phúc của người ta
Thì cớ sao bạn lại ghen tức với tôi làm gì?
Để rồi bạn lại có những cư xử làm anh ngày càng khó chịu và ngày càng xa rời bạn mà thôi.
Rồi cái tội đó lại đổ lên đầu tôi do tôi quyến rủ, xúi giục anh ấy nên anh ấy mới đối xử lạnh nhạt với bạn.
Thế là bạn lại tìm đến tôi xỉ nhục, đe dọa và kết thúc cuộc nói chuyện là một ly nước vào mặt. Bạn hãy nghĩ mình đã may mắn khi gặp tôi chứ nếu là một người con gái nào khác thì bạn đã ăn một cái tát hoặc tồi tệ hơn thế. Chứ không như tôi ngồi im lặng nghe bạn đai nghiếng như thế đâu.
Không phải tôi tự đề cao nhân cách của mình trong khi đang bị người đời cười chê là kẻ phá hoại hạnh phúc của người khác.
Nhưng khi thấy bạn làm như thế với tôi, những cảm giác tội lỗi của tôi như tan biến. Bạn biết tại sao đúng không? Bạn thực sự không xứng đáng với những gì tôi đối xử với bạn. Tôi biết với bạn anh ấy là tất cả nên tôi chưa một lần đòi hỏi anh ấy về danh phận. Bạn có biết mỗi lần bạn cải nhau với anh ấy chính tôi là người khuyên anh ấy về làm hòa với bạn không? Hay mỗi lần anh ấy mệt mỏi trong công việc mà bạn lại không biết điều đó còn làm anh ấy thêm đau đầu cũng chính tôi ở bên đông viên anh. Bạn chưa bao giờ thực sự lắng nghe tâm sự của anh ấy. Mà việc bạn quan tâm nhất là sao giờ này anh mới về? Đi với con nhỏ nào? Anh chẳng chăm lo cho nhà cửa gì hết. Có khi nào bạn hỏi anh ấy Sao hôm nay em thấy anh buồn thế? Công việc có vấn đề gì hả anh?. Nếu bạn là muốn giữ được hạnh phúc của mình khi còn có thể thì bạn hãy thay đổi cách cư xử của mình ngây lúc này.
Chắc bạn nghĩ tôi thật giả tạo đúng không?
Cớ gì tôi phải làm như thế?
Vì một khi gia đình bạn tan vỡ thì tôi sẽ có cơ hội danh chính ngôn thuận làm người yêu anh đúng không?
Đúng là tôi từng có suy nghĩ như thế? Nhưng thật sự tôi không muốn nhìn anh ấy phải đau khổ và dằn vặt khi phải chia tay bạn. Vì hai người đã đến với nhau bằng tình yêu chân thành. Nhưng cũng vì cơm áo gạo tiền nên bạn mới như thế?. Cuộc sống vốn khắc khe, đầy bon chen nên bạn đã bị rơi vào vòng xoáy đó mà thôi. Nên bạn hãy cố gắng hiễu anh ấy một lần. Anh ấy gánh tren vai trách nhiệm rất nặng nè trách nhiệm của một người chồng, người cha, người con trong gia đình hai bên. Anh cần một người cùng chia sẽ và động viên anh trong những lúc khó khăn. Chỉ thế thôi, chứ bạn đừng làm anh ấy thêm gánh nặng của bạn.
Nếu bạn là một người vợ tốt, thật sự yêu chồng con thì những chuyện đó bạn sẽ làm tốt.
Những người vợ khôn ngoan sẽ có những cách ứng xử khôn ngoan để giữ lấy chồng mình.
Chứ những gì bạn làm với tôi ngày hôm nay cho thấy bạn là một người vợ thất bại.
Bạn đã thất bại trong chính bản thân và suy nghĩ của bạn.
Tôi mong bạn hãy suy nghĩ lại những hành động của mình trước khi làm điều đó.
Bạn hãy thử thay đổi từ cách ăn mặc, cách ứng xử trong gia đình, cách chiều chuộng anh ấy theo một hướng hiện đại nhưng vẫn giữ được nét đầm thấm duyên dáng của bạn.
Hãy là một người vợ lý tưởng trong lòng anh mà không một cô gái nào có thể so sánh được.
Để anh sẽ không còn nhớ tới tôi hay một cô gái nào khác khi anh ấy phiền muộn. Mà lúc đó anh chỉ nghĩ đến bạn mà thôi.
Cô yêu anh từ cái thuở nào cô cũng chẳng nhớ và cũng chẳng còn đủ dũng cảm để mà lọ mọ tìm, lọ mọ nắm lấy và bứt phăng đi cái "thuở" làm cô không thôi day dứt và nghĩ suy thật nhiều. Cô thí[…]
Tâm Sự
"Nếu nói thương em mà không lấy em được , em có buồn không Nhóc?" Tôi không trả lời Tại sao tôi phải trả lời. Đó là lần thứ n tôi nghe đàn ông nói câu đó với mình... Có những người đàn ông,[…]
Tâm Sự
Này em cô gái 20. Đừng buồn đừng suy nghĩ ưu tư gì nữa. Tuổi trẻ có là bao nhiêu,cuộc sống này ngắn ngủi lắm. Đời người duy nhất có một lần 20 thôi. Đừng sống hoài sống phí. Này em cô […]
Tâm Sự
Nó khóc vật vã..., tiếng khóc ấy lạc dần đi trong khói hương mịt mù đặc quánh ...đám cỏ non ngờ ngợ cạnh ngôi mộ cũng đã gần như héo lại, người người vẫn chen chúm nhau lo công chuyện trước […]
Tâm Sự
Viết cho một nỗi nhớ không tên
Tôi muốn kêu lên: ôi cái tuổi khờ dại. Nhờ có cái tên ấy, tình yêu đơn phương ấy và nỗi nhớ ấy mà tôi thấy tuổi học trò của mình thật là tươi đẹp. Em yêu anh nhưng anh không biết Thư gửi an[…]
Tâm Sự

Chỉ đến khi có thể cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của mình, mới có thể dần dà biết cách tự đứng dậy và tiếp tục bước đi. Bởi vì ngoài bạn ra, chẳng ai có thể cảm nhận được rõ ràng những vết […]
Truyện ngắn

Vị tết của những đứa con xa quê
Tối qua, nghe mẹ kể qua điện thoại rằng nhà mình cũng đang chuẩn bị mọi thứ để đón Tết, nào bánh chưng, nào kẹo, mứt, nào đào, nào mai... con cũng đã thấy Tết đang về, gần lắm. Đồng hồ đang[…]
Truyện ngắn

Ít nhất là đến cuối ngày, bạn vẫn còn có gia đình
"Bố mẹ luôn bên con. Chúng ta là một gia đình. Chúng ta sẽ không đi đầu cả. Trừ phi mày là thằng giết người hàng loạt hoặc đại loại như thế." "Mẹ vẫn sẽ yêu con, Justy, mẹ chỉ cần biết tại s[…]
Truyện ngắn
Hôm nay là một ngày rất đặc biệt, 3 năm "quen biết" nhau, chắc anh cũng chẳng nhớ đâu, chỉ là cái đầu "rảnh rỗi" của em nó tự nhớ thôi, chứ em không hề muốn vậy! Lỡ nhớ tới rồi, em ngồi đây[…]
Tâm Sự