Hoá ra em chẳng là gì cả
Bình chọn: 406
Bình chọn: 406
Sau cái hôn, em chạy đi như điên dại, em bỏ quên cái túi xách và áo khoác lại trong ánh mắt khó hiểu của mọi người và sự ngoảnh mặt của anh. Em nghe có ng nói lớn:
- Sao mày không chạy theo nó, khu này nó bít đi đâu, nó lại bỏ cả túi và áo này.
Anh đáp lại:
- kệ nó, đi chán bít đường về, lớn rồi có phải con nít đâu mà lo, ko bít lo thân mình thì chờ ai lo.
Vô tình nhỉ, em đi trong nước mắt, mà đúng thiệt là ở cái khu này thì đi đâu, em luẩn quẩn trong khu du lịch mặt mày bơ phờ, các vị khách khác nhìn em thông cảm, họ cũng không hỉu em bị gì. Em quyết định ra khỏi khu này, để đi vào khu dân cư gần đó, trong túi e chỉ còn vài chục lẻ, 1 cái điện thoại mà em hy vọng nó sẽ rung lên, anh sẽ kiếm em, nhưng thay vào đó là những cuộc gọi khác của bạn bè, không có anh. Em lang thang trong những con đường nhỏ, trời nắng gắt rát da em, khi e chỉ mặc áo đầm 2 dây đơn giản. Mệt mỏi, thất vọng, đau khổ, em ngồi khóc ở 1 cánh đồng, thật cô đơn, hoang vắng, chỉ mình em.
Trời bắt đầu kéo mây đen, mưa nặng hạt, em trốn dưới 1 cái cây, sao cảnh vật giống lòng em vậy, cuồn cuộn, đau thương, buồn thảm. Em nghĩ chiều nay anh có đi tiệc nữa không nếu không có em, anh có tìm hay lo cho em khi nhìn bầu trời đang giận dữ thế kia. Em lại khóc, em bíêt em chỉ là 1 con bé vô dụng, không giàu không giỏi, không xinh đẹp lại hay nhõng nhẽo, em chẳng có gì ngoài tình yêu chân thành, hy sinh mọi thứ, chấp nhận thiệt thòi, dành cho anh cái tình cảm mà anh luôn cho là ngu ngốc chả có lợi ích gì trong cái xã hội thực dụng ngày nay, thay vì dùng thời gian để yêu thì lo mà kiếm tiền thực tế hơn hẳn, chắc anh ghét em lắm, chán em lắm, anh chả cần cái tình cảm trong veo ngày trước đến giờ vẫn vẹn nguyên của em nữa, có lẽ anh cần thứ gì cao sang hơn hợp với vị trí của anh hơn. Thôi em không nghĩ nữa, em khóc rất mệt rồi, em lang thang cũng đã lâu, có lẽ em phải về, anh nói đúng, em chịu không được tự khắc lết về.
Em lôi thôi trong bộ dạng thảm thương, đói lạnh, đau khổ. Về gần khu du lịch, em thấy anh vừa tắm xong, tóc còn ướt, quần áo chỉnh tề, chạy ra cổng ngó nghiêng như tìm kiếm cái gì đó. Thật sự em đã nghĩ anh kiếm em, anh định chạy đi kiếm em, vì thương em hay vì trễ giờ đi tiệc mà em chưa về cũng đc, em cũng vui. Em làm bộ đi chậm, nhìn vu vơ như không thấy anh, rồi đứng sát vào 1 tiệm tạp hoá ven đường như đang mua thứ gì đó để cho anh tự bắt gặp e.Nhưng e chờ hoài sao a vẫn chưa thấy, mải mê nhập vai lựa đồ nên em cũng không để ý, chỉ chờ đợi ai đó vỗ vào vai và nói " anh tìm em hoài, anh lo quá". Bất chợt e nghe 1 tiếng ầm, em quay ra nhìn về cổng khu du lịch, anh vừa đưa 1 cô gái lên xe taxi, anh galang để cô ấy lên trước rồi anh vào sau và đóng cửa xe, điều mà anh chưa làm bao giờ với em, đi đến quán ăn, em vẫn là người đi trước mở cửa cho anh, em tự kéo ghế ngồi, em ăn gì tự kêu, tiền em cũng tự trả, xách đồ em cũng tự xách, em kêu anh giúp thì lúc nào anh cũng nói" lớn rồi sao cứ ỷ lại người khác vậy". Thế mà giờ đây, anh mở cửa cho cô ấy, anh cười với cô ấy, sao anh không mắng cô ấy như đã làm với em. Nhìn 2 người sang trọng bước lên xe, chiếc xe xa dần xa dần, em chết lặng.
Hoá ra trước giờ chỉ có em ngu, em ảo tưởng, anh chán em sao anh ko nói, anh không đủ can đảm chia tay 1 người hết lòng vì anh sao, hay anh cũng ko nghĩ là em tốt, chỉ là chưa đến lúc để bỏ e, khi a chưa tìm được ai thay thế, cứ hưởng thụ cái ngu của em cũng không lỗ gì, bản chất anh thực dụng tính toán mưu lợi mà. Em gần như ngồi sụp xuống mặt đường, chiếc váy ban sáng rạng rỡ bây giờ nhàu bẩn, nước mắt ngập hàng mi em, sưng húp, em không thể chịu được nữa nhưng em cũng không thể làm gì được, em đập tay xuống mặt đất cứng lạnh, chảy máu.
Em cay đắng cố gượng đứng lên, lòng em tan nát, đầu óc mông lung, trách mình, cố lê cái thân èo uột đáng thương về phòng nghỉ, ánh mắt thất thần, bộ dạng tiều tuỵ, miệng lẩm bẩm " Hoá ra em chẳng là gì cả" trong sự tội nghiệp của bạn bè xung quanh. Ở nơi đâu anh vui vẻ bên người anh có hay có bít và có nhớ ra rằng anh đã bỏ quên 1 thứ gì đó không???
Gấu Mít
Vẫn ở rất gần nhau nhưng sao thấy xa quá. Khoảng cách địa lý luôn đo được bằng thước nhưng khoảng cách của tâm hồn sẽ chẳng thể đo được nếu không có sự đồng điệu giữa 2 cá thể đang giận nhau[…]
Tâm Sự
Tôi muốn đi đâu đó thật xa khỏi thế giới hiện tại, không phải để chạy trốn mà muốn biết cuộc đời có đúng do số mệnh sắp đặt không? Để trả lời câu hỏi đó tôi nên đi hay ngồi đây chìm trong b[…]
Tâm Sự
Sẽ có rất nhiều người như tôi đúng không? Trời đang rất lạnh. Khiến tâm trạng con người ảm đạm đi rất nhiều. Nên tôi mới quyết định viết. Chỉ là viết một thứ gì đó vốn ngọ nguậy trong tâm h[…]
Tâm Sự

100 ngày yêu anh - Chàng trai xứ Nghệ
Chúng ta gặp nhau cũng tình cờ như bao bạn trẻ bây giờ a nhỉ. Đúng zalo kết nối yêu thương, và em quen a qua zalo vào một buổi chiều thu Hà Nội. Em một cô gái Lâm Đồng 18 tuổi sinh viên năm […]
Tâm Sự
Chồng ngoại tình qua facebook, tôi bất lực
Chồng tôi bệnh hoạn quá không? Anh là một người ngoài đời chuyện tình dục cũng khá chừng mực không quá ham hố, nhưng sao trên face anh lại bẩn thỉu và bệnh hoạn đến thế? Đêm nay là đêm thứ[…]
Tâm Sự

Một buổi chiều tà đang dần bao trùm lên khắp thành phố, thấp thoáng chiếc bóng thon nhỏ kéo dài tận xa xa rồi bất chợt hòa vào bóng râm nơi gầm cầu, mất khuất. Trong khung cảnh tĩnh mịch, án[…]
Truyện ngắn

Bé Bin ra đời đã giúp cô tỉnh mộng. Cô hiểu đâu là sự cần thiết của một người phụ nữ, không phải cứ nhiều tiền, cứ nhiều người đeo bám đã là hạnh phúc. Với Lam thì hạnh phúc là khi cô đau đớ[…]
Truyện ngắn
Em và con người thật của chính em
Từ ngày quen và chia xa anh em đã nhận ra con người cũ của em ngày xưa đã biến mất em bây giờ đã thuộc về đêm thuộc về cái nhìn xa viễn vông mà em biết đôi tay em không đủ rộng để ôm nó vào […]
Tâm Sự
Có những đêm không ngủ cùng Sài Gòn, lê la đâu đó uống vài ly để thấy đời còn nồng nàn hương say... Chợt tỉnh giấc trở mình trong đêm, chới với và hụt hẫng cố kéo mình thoát khỏi mớ hỗn độn[…]
Tâm Sự