Hoá ra em chẳng là gì cả
Bình chọn: 365
Bình chọn: 365
Sau cái hôn, em chạy đi như điên dại, em bỏ quên cái túi xách và áo khoác lại trong ánh mắt khó hiểu của mọi người và sự ngoảnh mặt của anh. Em nghe có ng nói lớn:
- Sao mày không chạy theo nó, khu này nó bít đi đâu, nó lại bỏ cả túi và áo này.
Anh đáp lại:
- kệ nó, đi chán bít đường về, lớn rồi có phải con nít đâu mà lo, ko bít lo thân mình thì chờ ai lo.
Vô tình nhỉ, em đi trong nước mắt, mà đúng thiệt là ở cái khu này thì đi đâu, em luẩn quẩn trong khu du lịch mặt mày bơ phờ, các vị khách khác nhìn em thông cảm, họ cũng không hỉu em bị gì. Em quyết định ra khỏi khu này, để đi vào khu dân cư gần đó, trong túi e chỉ còn vài chục lẻ, 1 cái điện thoại mà em hy vọng nó sẽ rung lên, anh sẽ kiếm em, nhưng thay vào đó là những cuộc gọi khác của bạn bè, không có anh. Em lang thang trong những con đường nhỏ, trời nắng gắt rát da em, khi e chỉ mặc áo đầm 2 dây đơn giản. Mệt mỏi, thất vọng, đau khổ, em ngồi khóc ở 1 cánh đồng, thật cô đơn, hoang vắng, chỉ mình em.
Trời bắt đầu kéo mây đen, mưa nặng hạt, em trốn dưới 1 cái cây, sao cảnh vật giống lòng em vậy, cuồn cuộn, đau thương, buồn thảm. Em nghĩ chiều nay anh có đi tiệc nữa không nếu không có em, anh có tìm hay lo cho em khi nhìn bầu trời đang giận dữ thế kia. Em lại khóc, em bíêt em chỉ là 1 con bé vô dụng, không giàu không giỏi, không xinh đẹp lại hay nhõng nhẽo, em chẳng có gì ngoài tình yêu chân thành, hy sinh mọi thứ, chấp nhận thiệt thòi, dành cho anh cái tình cảm mà anh luôn cho là ngu ngốc chả có lợi ích gì trong cái xã hội thực dụng ngày nay, thay vì dùng thời gian để yêu thì lo mà kiếm tiền thực tế hơn hẳn, chắc anh ghét em lắm, chán em lắm, anh chả cần cái tình cảm trong veo ngày trước đến giờ vẫn vẹn nguyên của em nữa, có lẽ anh cần thứ gì cao sang hơn hợp với vị trí của anh hơn. Thôi em không nghĩ nữa, em khóc rất mệt rồi, em lang thang cũng đã lâu, có lẽ em phải về, anh nói đúng, em chịu không được tự khắc lết về.
Em lôi thôi trong bộ dạng thảm thương, đói lạnh, đau khổ. Về gần khu du lịch, em thấy anh vừa tắm xong, tóc còn ướt, quần áo chỉnh tề, chạy ra cổng ngó nghiêng như tìm kiếm cái gì đó. Thật sự em đã nghĩ anh kiếm em, anh định chạy đi kiếm em, vì thương em hay vì trễ giờ đi tiệc mà em chưa về cũng đc, em cũng vui. Em làm bộ đi chậm, nhìn vu vơ như không thấy anh, rồi đứng sát vào 1 tiệm tạp hoá ven đường như đang mua thứ gì đó để cho anh tự bắt gặp e.Nhưng e chờ hoài sao a vẫn chưa thấy, mải mê nhập vai lựa đồ nên em cũng không để ý, chỉ chờ đợi ai đó vỗ vào vai và nói " anh tìm em hoài, anh lo quá". Bất chợt e nghe 1 tiếng ầm, em quay ra nhìn về cổng khu du lịch, anh vừa đưa 1 cô gái lên xe taxi, anh galang để cô ấy lên trước rồi anh vào sau và đóng cửa xe, điều mà anh chưa làm bao giờ với em, đi đến quán ăn, em vẫn là người đi trước mở cửa cho anh, em tự kéo ghế ngồi, em ăn gì tự kêu, tiền em cũng tự trả, xách đồ em cũng tự xách, em kêu anh giúp thì lúc nào anh cũng nói" lớn rồi sao cứ ỷ lại người khác vậy". Thế mà giờ đây, anh mở cửa cho cô ấy, anh cười với cô ấy, sao anh không mắng cô ấy như đã làm với em. Nhìn 2 người sang trọng bước lên xe, chiếc xe xa dần xa dần, em chết lặng.
Hoá ra trước giờ chỉ có em ngu, em ảo tưởng, anh chán em sao anh ko nói, anh không đủ can đảm chia tay 1 người hết lòng vì anh sao, hay anh cũng ko nghĩ là em tốt, chỉ là chưa đến lúc để bỏ e, khi a chưa tìm được ai thay thế, cứ hưởng thụ cái ngu của em cũng không lỗ gì, bản chất anh thực dụng tính toán mưu lợi mà. Em gần như ngồi sụp xuống mặt đường, chiếc váy ban sáng rạng rỡ bây giờ nhàu bẩn, nước mắt ngập hàng mi em, sưng húp, em không thể chịu được nữa nhưng em cũng không thể làm gì được, em đập tay xuống mặt đất cứng lạnh, chảy máu.
Em cay đắng cố gượng đứng lên, lòng em tan nát, đầu óc mông lung, trách mình, cố lê cái thân èo uột đáng thương về phòng nghỉ, ánh mắt thất thần, bộ dạng tiều tuỵ, miệng lẩm bẩm " Hoá ra em chẳng là gì cả" trong sự tội nghiệp của bạn bè xung quanh. Ở nơi đâu anh vui vẻ bên người anh có hay có bít và có nhớ ra rằng anh đã bỏ quên 1 thứ gì đó không???
Gấu Mít

Khi sinh ra, người đầu tiên tôi nhìn thấy là "người ấy". Những vui buồn trong đời "người ấy" chia sẻ cùng tôi. Khi tôi ốm, người ấy đau, khi tôi buồn, người ấy xót. Khi tôi vui, người ấy hạn[…]
Tâm Sự
Tôi thích một người đã có gia đình sao?...tôi không tin vào chính mình hay tình cảm đó là ngô nhận hay chỉ là giỡn đùa nhiều thì lại nhớ thôi....... Mỗi ngày bắt nhịp với cuộc sống thường n[…]
Tâm Sự
Tôi đến gặp lại anh vào chiều thu giữa thành phố đông người, dòng người như chen chúc xô đẩy tôi đến gần bên anh. Anh vẫn như ngày nào, vẫn hơi thở đó, vẫn giọng nói đó, vẫn nụ cười đó, nụ […]
Tâm Sự
Nó nhớ Phong.... Dẫu rằng nó với Phong chia tay đã được gần hai năm, nhưng nó cảm giác như mới chỉ là ngày hôm qua vậy. Chia tay, nó mới cảm nhận được tình yêu mà nó dành cho Phong lớn dườn[…]
Tâm Sự

Hôn nhân mới là lúc bắt đầu tình yêu
Có người nói rằng, hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, nhưng tôi một phụ nữ đã kết hôn ngót nghét 12 năm lại không nghĩ vậy, theo tôi hôn nhân mới là lúc bắt đầu tình yêu. Tình yêu tuyệt đẹp. […]
Tâm Sự

Audio Nếu một ngày tình cờ gặp một cô gái cao 1m50. Bạn sẽ trông thấy một nụ cười tươi, ánh mắt thân thiện và cảm giác quen thuộc như bạn đã từng gặp cô ấy đâu đó trong cuộc đời mình. […]
Truyện Blog

Tôi thường không giấu nổi sự thèm muốn khi ngồi cà phê với những người bạn gái cùng lứa, đến giờ còn chưa lập gia đình. Thường thì các bạn đều là những người thành đạt, có một địa vị nào đó[…]
Truyện Blog

Cà phê sữa dễ thưởng thức, uống một lần như đã quen, sau đó dần cảm nhận, mới hay mình nghiện hương vị này từ lúc nào. Cũng giống như tình yêu, có những khoảnh khắc vô tình xuất hiện, tự nhi[…]
Truyện ngắn