Hoá ra em chẳng là gì cả
Bình chọn: 407
Bình chọn: 407
Thế mà giờ đây, anh mở cửa cho cô ấy, anh cười với cô ấy, sao anh không mắng cô ấy như đã làm với em.
***
Hội trại của lớp đại học cũ diễn ra 1 tuần, tại 1 khu sinh thái ở 1 vùng ven không xa thành phố lắm. Em – 1 con bé không bao giờ lớn, ham chơi và vô cùng thích du lịch, thì đây là dịp may hiếm có để vui chơi cùng bạn cũ, hoà mình vào 1 nơi khác căn phòng nhỏ của em và nhất là được đi cùng anh nữa, trong em không giấu nỗi niềm vui và sự hào hứng, có lẽ là phấn khích quá độ mới phải.
Anh và em là bạn học chung thời đại học nhưng mình chỉ quen nhau vào năm 3, lúc đó chúng ta như nhau, tình cảm cũng trong veo và nhẹ nhàng. Ngày đó anh không có tiền, em thì được ba mẹ chăm lo nên có nhỉnh hơn anh, em cùng anh chia sẻ phần ăn, có đôi khi em nhịn để anh được no đủ, và còn thường xuyên giành trả hết trong mỗi dịp đi chơi mà không để ai biết cho anh đỡ ngại. Em không cho đó là ngu ngốc, em chỉ nghĩ khi yêu mình nên hết lòng. Sau đó anh ra trường, may mắn kiếm được công việc tốt, còn em nhút nhát nên xin mãi vẫn chưa được việc, thế là giữa chúng ta bắt đầu có những mâu thuẫn to to, anh không còn thời gian để rong chơi bên em nữa, cuộc sống của anh có nhiều thứ khác hơn em, dường như em thấy em không còn được tham gia vào thế giới của anh nữa, đi bên a mà e thấy xa lạ, khoảng cách của chúng ta không còn là về địa lý hay không gian thời gian mà là khoảng cách giữa 2 con người sống ở 2 thế giới, anh có vẻ như chê em mà không nói ra mặt, coi thường con bé chỉ sống bằng tình yêu, sự vui chơi mà không cần quan tâm đến tiền bạc hay bon chen ra cái thế giới đầy thủ đoạn bên ngoài, nó chỉ ấp ủ sống trong ảo mộng, con ngốc- chắc anh nghĩ vậy. Và kể cả gia đình anh cũng chẳng coi em ra gì dù nhà em không phải nghèo khó mà còn có truyền thống giáo dục, em cũng có bằng đại học như anh, xếp loại cao hơn anh...Nghĩ mà buồn.
Mà thôi, đây là dịp để tụi mình hàn gắn, có lẽ sau lần này em sẽ cố gắn để kiếm việc, sống và nghĩ thực dụng như anh, để hợp v anh, sẽ thay đổi, em tự hứa mà không dám nói với anh, vì sợ ko làm được. Rồi ngày ấy cũng đến, cả lớp lên xe đi cắm trại. Đó là 1 khu du lịch rộng lớn, với bãi cỏ xanh mướt chảy dài dọc con sông, ven sông có cả cánh đồng cỏ may trắng muốt- thích hợp cho việc "selfie" mà ngày nay giới trẻ rất hay làm, dọc theo con đường dẫn vào bên trong là hàng cây gì đó hoa vàng rực rũ xuống hai bên, khu du lịch có những kiến trúc giả các danh lam thắng cảnh nổi tiếng, khu vui chơi và các dịch vụ hoạt động ngoài trời như câu cá, cắm trại trong khu rừng nhân tạo, đạp xe hay cưỡi ngựa. Sâu vào trong, toà nhà nghỉ dưỡng cao đẹp, với đầy đủ tiện nghi, mọi người tranh thủ nhận phòng rồi ra ngoài chơi, em cũng vậy, mau mau đem đủ đồ rồi ra rủ anh đi. Bây giờ là hoạt động tự do, em nghĩ mình sẽ có khá nhiều thời gian lãng mạn bên nhau, em hí hứng kéo anh ra khỏi phòng. Ngược với suy nghĩ của em, hình như anh không muốn anh không vui, em có cảm giác mình đang phá cái gì đó, anh đi v em, mà nhìn vu vơ, không cười ko nói, dù em có tíu ta tíu tít nói đủ thứ, chỉ cảnh này đẹp cảnh kia hay, dường như đó ko phải thứ anh wan tâm. Em nhận ra điều đó, em rất bực nhưng vẫn cố cười và hỏi:
- Anh sao vậy, không vui ah, anh không thích đi với em sao, lâu lâu mình mới có dịp thế này mà?
Anh gượng cười, trả lời cho qua chuyện:
- Uhm thì vui.
Buổi đi chơi diễn ra trong im lặng, anh lặng lẽ bước theo em, em cố hoạt bát để phá vỡ sự căng thẳng nhưng hình như không được , anh xây nó quá kiên cố. Về phòng, em băn khoăn không bít anh giận em gì nhỉ, không biết phải làm sao, vì cuộc vui em sẽ nhịn mà, sẽ làm tất cả mà. Có tiếng còi tập trung chơi mấy trò tập thể, em nghĩ anh cũng còn bùôn, em cố chạy cạnh anh, tham gia cùng anh, nhưng 1 lần nữa trái với ý nghĩ đơn giản của em, anh như 1 con người khác, anh hoà nhập với mọi người nhanh chóng, anh bỏ mặc em lại, em bị té anh cũng không cần quan tâm, anh hết mình vì trò chơi, anh có thể ôm các bạn khác khi đội anh thắng, anh có thể hò hét cười nói cổ vũ thật sôi nổi, còn em, em là gì, em như lạc lõng giữa tập thể của mình, em đứng lặng giữa những con người đang vui vẻ chạy chơi, 1 giọt nước mắt tủi thân có lẽ rơi, em ko muốn phá hỏng không khí, em rời nơi xa lạ đó, tìm cho mình 1 góc nhỏ để suy nghĩ, em ước gì có ai bên cạnh em lúc này.
Mấy ngày sau, em ko dám rủ anh chơi cùng nữa, em đi với nhỏ bạn thân em, anh đi với ai thì em ko bít. Suốt ngày, em chỉ trông chờ vào những cuộc điện thoại, em mong anh rủ em đi, nhưng chiếc điện thoại vẫn im lìm hệt như anh vậy. Em cũng cười cũng chơi, thỉnh thoảng liếc quanh tìm bóng anh, nhưng vô vọng. Hết 2 ngày trôi qua, em không chịu được sự im lặng, em gọi anh ra, anh lại trở về với sự cau có, hình như gặp em là điều anh ko mong muốn nhất trong chuyến đi này. Em hỏi:
- Tại sao anh không chơi với em, đi với em anh bùôn bùôn, còn đi với mọi người anh tươi tỉnh lên hẳn, anh chán
Mẹ Ơi! Con tựa vào lòng vào mẹ nhé...
Con đường thật nó quá dài mà con đang bước đây, mẹ ơi! Cuộc đời này khắc nghiệt quá mẹ ơi! Bon chen giữa chốn đường đời, con thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ như một hạt cát giữa sa mạc lớn. Lúc […]
Tâm Sự
Tôi là một Thần Nông chính hiệu vì một khi yêu sẽ yêu hết mình và có thế vì thế mà sau mỗi cuộc tình đi qua, trái tim tôi gần như đông cứng và phải rất lâu sau đó mới tan chảy, ấm áp trở lạ[…]
Tâm Sự
Một ngày cứ lẳng lặng trôi đi và đến khi đêm về nỗi nhớ em lại dâng lên như một căn bệnh nan y đến lúc tái phát anh chỉ biết chìm đắm trong âm nhạc và mạng xã hội để vơi bớt nỗi nhớ... Đêm […]
Tâm Sự
Mẹ Ơi! Con tựa vào lòng vào mẹ nhé...
Con đường thật nó quá dài mà con đang bước đây, mẹ ơi! Cuộc đời này khắc nghiệt quá mẹ ơi! Bon chen giữa chốn đường đời, con thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ như một hạt cát giữa sa mạc lớn. Lúc […]
Tâm Sự
Đêm đó đã rất khuya, một đôi vợ chồng cao tuổi tìm đến một khách sạn ở khu du lịch hỏi thuê phòng. Người lễ tân, một thanh niên trẻ nhã nhặn đáp: "Xin lỗi, khách sạn chúng tôi đã kín khách, […]
Truyện ngắn
Cha mẹ Hiển đưa mắt nhìn nhau, cùng thốt lên ba chữ: "Bệnh đường dưới". Trích ngang lý lịch : Họ và tên : Lý Hiển Ngày tháng năm sinh : 12 12 1962 Từ nhỏ đến năm 1980 : Học sinh Năm 1[…]
Truyện ngắn

Hồi đầu cũng không ai nghĩ tới chuyện làm một ranh giới giữa hai nhà. Con mương được đào chỉ vì lúc lập vườn, người ta cần đất để lên liếp, đắp bờ, trồng mấy thứ cây ăn trái lâu năm. Mùa gặ[…]
Truyện ngắn
Bạn gái cũ là chị dâu tương lai của tôi
Thế là tôi đợi đến cái ngày mai của ổng. Đúng hẹn, ổng đưa bạn gái về nhà, ổng vảo trước, rồi kéo cô bạn gái còn đang e thẹn của ổng vào sau. Và tôi thấy có gì nhói nhói trong tim, tôi đứng[…]
Tâm Sự