Hạnh phúc giản đơn
Bình chọn: 333
Bình chọn: 333
Mọi người biết không 1 khi đac yêu con người ai cũng trở nên tham lam muốn sở hữu người mình yêu, tôi cũng thế lòng tham trong tôi cứ lớn dần lên. Tôi muốn anh biết tôi yêu anh nhưng tôi không thể nói. Tôi sợ anh không tin, chẳng người đàn ông nào tin lời 1 cô gái chịu lấy tiền đổi thân xác như tôi cả. Ngày hôm ấy tôi hỏi anh câu hỏi tôi muốn hỏi nhất
- Bây giờ anh có hạnh phúc không ?
- Có. Mà sao em hỏi vậy ?
- Em có phải người làm anh hạnh phúc không ?
Không có tiếng trả lời. Vì tôi biết anh là người không bao giờ nói dối. Trong căn phòng tôi vang lên tiếng thở dài. Tôi quyết định rời khỏi anh đó là cách duy nhất để đánh bại lòng tham đang dần làm tôi mất kiểm soát. Khuya hôm đó tôi lên xe khởi hành đi Đà Lạt Thành phố tôi mơ ước, rời xa Nha Trang xa biển xa cả anh người tôi yêu. Tôi đi timg quên
Trời Đà Lạt rét mướt, mưa phùn giăng giăng khắp lối. Trên chuyến xe vắng khách tôi kéo lê chiêc vali nhỏ đặt bước đầu tiên xuống vùng đất hứa. Dường như trái tim tôi đã ở lại bên anh. Giờ đây chỉ còn là chiếc bóng sống lay lắt qua ngày. Tôi lại làm việc cho 1 quán cafe nhỏ bên lưng chừng dốc thuê 1 căn hộ sâu trong con hẻm nhỏ hằng ngày đi làm đến tối mịt mới về nhà. Lâu thưởng cho mình chút tự do đi loanh quoanh bờ hồ. Tôi cũng chẳng biết mình đã sống như thế bao lâu rồi. Dù nói là đi tìm quên dù thực lòng muốn quên lắm nhưng lâu tôi vẫn không nén nỗi mình lắp sim điện thoại cũ vào mong chờ 1 tin nhắn của anh. Nhưng rất lâu rất lâu chẳng có tín hiệu, tôi cười 1 mình cười vì mình ngu ngốc và thiếp đi lúc nào không hay. Ngày trước tôi như cô bé con tin tưởng vào truyện cổ tích lọ lem và hoàng tử, tin rằng có ngày hoàng tử sẽ tìm đến tôi sẽ đem cho tôi hạnh phúc nhưng giờ đây người tôi đợi lại không phải chàng hoàng tử mà là. ........... tôi chẳng biết phải gọi anh là gì cho đúng nữa là nguwoif đàn ông xấu xa đã cướp mất trái tim tôi rồi bỏ chạy chăng ?
Tiệm cafe nhỏ nơi tôi làm việc có thể nhìn xuống lưng chừng dốc nhìn thấy 1 màu xanh ngắt trải dài không có điểm dừng. Khi tạnh mưa nhưng làn sương như con vương vấn có thể chạm tay lấy xuống. Thât là yên bình. Từ chỗ làm vê nhà không xa mấy 2 bên đường trải toàn hoa cái không khi lành lạnh ướt át luôn làm những đoá hoa ở đây thêm lung linh huyền diệu. Trời về khuya mà vẫn còn vài cặp tình nhân nắm tay nhau dạo phố báo hại tôi lại nhớ về anh, mặc dù tôi và anh chỉ gặp nhau trong 4 bức tường chưa từng gặp nhau ở ngoài cũng chưa từng năm tay dạo phố thế này. Đà Lạt vốn dĩ là thành phố mộng mơ nhưng không hiểu sao 1 đứa cô đơn như tôi lại thích nơi này đến vậy. Vốn dĩ tình yêu của tôi chỉ là những cái nắm tay, cái ôm thật lâu những lúc vô tình chạm mắt nhau chỉ như thể thôi cho đến khi người tôi yêu quỳ gối cầu hôn tôi nhưng tất cả đảo lộn từ khi gặp anh. Tôi rời khỏi anh mong rằng thời gian trôi qua sẽ làm tôi bớt yêu anh, mong rằng thời gian sẽ xoá dần anh trong ky ức nhưng bất giác tôi lại ước giá như anh xuất hiện ngay lúc này tôi sẽ bất chấp tất cả để giữ anh cho riêng mình. Thật buồn cười đó đâu phải lời nói của kẻ trốn chạy. Tôi tự cắn mình thật đau để ngăn những dòng suy tư vớ vẫn.
Trong căn phòng tối tôi thì thầm vào tai anh lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng
- Trưa mai em lên xe vào Sài Gòn. Sau này mình sẽ không gặp nhau nữa
Tôi siết chặt anh hôn
- Em mừng vì có thể nói với anh những lời này trước khi anh bỏ rơi em. Em cứ sợ mình sẽ bị bỏ rơi trước khi nói xa anh.
Tôi hôn nhẹ lên má anh để lại giọt nước mắt chưa kịp khô. Anh lặng lẽ nhìn tôi, nắm tay tôi
- Tại sao ? anh có làm em buồn hả ?
- Không anh không làm em buồn nhưng em không phải người sẽ mang lại hạnh phúc cho anh mà.
Tôi cố đi thật nhanh cố thoát khỏi căn phòng tôi đen đó nhanh chóng thoát khỏi tình yêu này. Hàng đêm tôi về nhớ lại giây phút chia tay hôm đó, giống như vết thương không được băng bó mỗi ngày lại càng đau hơn. Dù chạy đến nơi này để quên anh nhưng thỉnh thoảng trong đám đông tôi vẫn ngoái lại tìm kiếm hình bóng anh nhưng vô dụng anh sẽ không xuât hiện đâu.
Lẽ ra cuộc sống của tôi có chút nhàm chán nhưng thật bình yên lâu lâu có thể thả lỏng bản thân để nhớ anh cho đến 1 ngày tôi sửng sờ đến đứng không vững, ở Nha Trang lf 1 thành phố nhỏ hàng ngày tôi chạy ngang công ty anh cả chục lần vậy mà có lúc nào tình cờ gặp nhau đâu thế mà tại sao ? Tại sao lại giáp mặt ở nơi này ? Tại sao lại gặp nhau sau ngần ấy thời gian ? Là anh đi tìm tôi ? hay chỉ là sự tình cờ. Anh nhìn thấy tôi nhưng không nói gì cang làm tôi hoang mang. Qua 1 năm anh đã quên mất tôi rồi sao ? chú
Yêu một người đâu cần phải có được người đó
Phải làm sao đây, phải làm sao khi mà con tim mình yêu một người mà chẳng thể thổ lộ được tình cảm của mình cho người đó biết. Vài tháng trước, tôi bắt đầu bước vào năm học Cao Đẳng đầu t[…]
Tâm Sự
Em và cô ấy đều là người anh yêu, anh biết làm thế này là có lỗi với em và con nhưng cô ấy cũng tội nghiệp, cô ấy lại đang mang bầu nữa, anh không biết phải nói gì với em bây giờ cả... Tôi[…]
Tâm Sự
Có bao giờ bạn yêu người đó, yêu rất rất nhiều nhưng chỉ dám đứng từ xa nhìn lén không? Yêu là có nghĩ tôi phải biết cho đi mà không nhận lại. Cho dù trái tim tôi như từng mảnh thủy tinh vở[…]
Tâm Sự

15 tuổi, lần đầu tiên con nói lời xin lỗi thật lòng
Khi con đặt tay lên viết ra những điều này thì trong lòng ba mẹ con biết con đã quá tệ và con đã đánh mất lòng tin của ba mẹ vào mình. 15 tuổi, giai đoạn con thay đổi cách nhìn nhận, cảm xú[…]
Tâm Sự

Một chiếc tàu bị đắm trong một cơn bão, và chỉ có hai người đàn ông có thể bơi vào một nơi nhỏ, khô cằn trông giống như một hòn đảo. Hai người sống sót này trở thành bạn thân. Họ không biết[…]
Truyện ngắn

Có một ngày em chợt nhận ra mình không còn yêu anh nữa. Một ngày, em nhận ra trái tim nhỏ bé của mình đập loạn nhịp trước mộtchàng trai không phải là anh. Ánh mắt nâu trong veo ấy choáng n[…]
Truyện Blog

Mọi chuyện không còn bình yên nữa khi mà một hôm, Tôi nhận được một giấy mời ra xã xác nhận có người tố cáo tôi cố ý gây thương tích và bỏ trốn. Khoảng giữa trưa, những tia nắng từ trên cao[…]
Truyện ngắn
Cường – theo bọn con gái trong lớp nhận xét thì có khuôn mặt ưa nhìn, tuy chiều cao không mấy lý tưởng nhưng được cái nước da trắng trẻo kéo lại nên vẫn được xếp vào nhóm "hotboy dự bị". Đầu[…]
Truyện ngắn

Em yêu anh dù ngày mai có ra sao
"Em yêu anh dù ngày mai có ra sao" là tuyển tập của 20 truyện ngắn về tình yêu, lãng mạn có, đau đớn có, hạnh phúc có. Như tựa đề của cuốn sách, "Em yêu anh dù ngày mai có ra sao" là một lờ[…]
Sách Hay