Gửi cho anh
Bình chọn: 611
Bình chọn: 611
Em chỉ muốn biết anh có còn yêu em nữa không?
Em còn phải đợi anh bao lâu. Tình yêu ngày hôm qua như cánh chim bay về cuối trời xa. Những cảm xúc non nớt. Những nụ cười thuở ấy. Em sẽ giữ mãi chúng ở trong tim. Mỗi lần sau khi tan học, em luôn nấp ở một chỗ kín đáo, chờ anh. Đến khi anh ra về, em mới rời khỏi chỗ nấp. Em luôn đứng sau anh đấy thôi, lặng yên dõi theo nhưng anh có biết đâu. Anh nói với em những gì, anh còn nhớ không? Anh bảo với em rằng, khi nào em học cả ngày có thể ghé văn phòng anh nghỉ trưa. Em nhắn tin, anh không đáp lại. Em mời anh đi dự đám bạn cưới bạn em. Em hỏi "Nếu đó là đám cưới của em thì sao?" Anh đáp "Anh có cho em cưới đâu mà em cưới." "Em cưới cũng phải hỏi ý kiến anh sao?" "Ừ, ở vậy với anh cho vui." Em hiểu ẩn ý trong câu nói ấy và giờ lời nói kia vụn vỡ thành từng mảnh trong vài giây thoáng qua. Em biết anh chỉ nói đùa thế mà sao vẫn cứ tin, vẫn cứ yêu người? Em đã sai rồi phải không khi yêu anh quá nhiều?
Em và anh có lẽ là hai con đường mãi không giao nhau. Thành phố sau cơn mưa sáng sủa hơn nhờ bóng nắng. Những mộng ước thầm kín được giấu trong tim. Em tưởng rằng mình cười hóa ra là em đang khóc. Nghĩ ngợi cũng chỉ khiến lòng thêm đau. Anh không muốn gặp em, em cũng không để cho anh thấy em. Anh không muốn nói chuyện với em, em cũng không dám liên lạc với anh. Anh bảo em hãy quên anh đi, em hứa với chính em là sẽ cố quên anh. Anh bảo gì em làm nấy, giờ anh muốn em phải sống sao đây? Chẳng lẽ em phải biến mất khỏi thế gian này, biến mất khỏi cuộc đời anh, anh mới vừa lòng sao?
Hoa lá, cỏ cây cũng biết u sầu nhưng khi chúng hướng đến mặt trời, chúng sẽ căng tràn sức sống. Còn em, khi ngẩng đầu lên khoảng không vời vợi kia, nước mắt em vẫn cứ rơi. Dường như em bị cơn ác mộng của anh dày vò, muốn thoát ra mà không thoát được. Người ta vẫn luôn ngước nhìn bầu trời để xua tan mọi ưu phiền. Để rồi đôi mắt lại buồn bã rủ xuống khi phát hiện ra một điều chẳng thể nào xóa đi cơn buồn dâng tràn trong đáy tim. Trời xanh thăm thẳm mà ai cũng từng nhìn thấy đó không thể tìm được lối đi nên đành thở dài mà thôi. Em đã tưởng mình chẳng bao giờ biết sợ hãi vì có anh luôn theo em, bảo vệ em. Rồi nghĩ đến ngày mai, ngày kia không còn anh, em phải đi bằng chính đôi chân mình. Rời xa vòng tay anh là bão tố, em phải tự chống chọi để không cuốn trôi theo dòng đời nghiệt ngã. Anh buông bàn tay em để đến nắm lấy một bàn tay khác và từ bây giờ về sau, anh sẽ chỉ bảo vệ cho bàn tay đó mà thôi. Em té, trầy xước, rướm máu anh cũng đâu cần biết.
Thật sự đến hôm nay em vẫn không thể nào biết tình cảm mà anh dành cho em là gì? Nhiều lúc anh quan tâm em, nhiều lúc anh tỏ ra hững hờ với em như người dưng. Nếu đó không là tình yêu thì những cái ôm, những chiếc hôn là gì? Không kiềm chế được cảm xúc ư? Hóa ra em chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của anh. Ai thua sẽ phải dừng cuộc chơi? Còn nếu đã yêu em rồi thì tại sao lại nỡ quay lưng với em và bước bên người? Người ta nói phải đẹp thì mới có hứng thú để theo đuổi, mới yêu thật sự, còn xấu xí thế nào cuối cùng cũng bị bỏ rơi thôi. Đẹp mới yêu, xấu thì bỏ. Tình yêu với anh là thế sao? Em biết mình không xinh đẹp, không thông minh, không được dịu dàng như ai đó nhưng tình cảm của em là thật. Yêu thật tâm lại bị bỏ rơi không thương tiếc. Thế gian này có trăm ngàn cay đắng nhưng có nỗi cay đắng nào bằng nỗi cay đắng bị chính người mình yêu bỏ rơi và quăng đi như một con rối. Em không có ý trách anh nhưng em thấy không công bằng chút nào hết anh à. Sao người ta lại được hưởng hạnh phúc từ anh còn em mãi mãi là kẻ bất hạnh?
Bầu trời kia nào có lối ra. Dưới vòm trời bao la chính là em đang vẫy vùng. Cũng chỉ có mình em bị giam lỏng bởi hàng ngàn kỷ niệm không tên. Em sẽ không đi đâu hết. Em vẫn ở đây dưới vòm trời này để nhìn anh, dõi theo từng bước chân anh đi. Và em cũng chẳng cần đôi cánh nào hết. Muốn bay, em chỉ cần ngã mình xuống và nhắm mắt. Khi đó em đã về với thiên đường rồi. Trong suy nghĩ của em, anh luôn ở đây, trong trái tim này. Điều đó nhắc em nhớ lại. Những tháng ngày em hạnh phúc bên anh. Đêm tối tĩnh mịch, em sẽ là ánh sao sáng dẫn đường. Xin hãy nhớ đến em khi anh lạc lối. Từ phương trời xa xăm, em sẽ luôn dõi theo anh trên mọi nẻo đường. Ngay lúc này, anh đang làm gì. Và anh ở nơi đâu? Em vẫn luôn tự hỏi mình như thế. Rồi tự tìm ra câu trả lời. Câu trả lời không như ý muốn của em.
Mọi thứ kết thúc ở đây sao? Vẫn còn đó những lời nói của anh và những giây phút nồng ấm bên nhau giữa hai chúng ta. Nơi con đường em vẫn thường đi qua. Anh không thể nào ở đây như lúc xưa được n
Chồng cặp bồ, vợ là người có lỗi?
Suốt đêm em không tài nào ngủ được, nhắm mắt là nước mắt lại lăn dài, em nấc lên đau đớn, uất nghẹn. Chẳng hiểu sao chuyện tồi tệ ấy lại xảy ra với gia đình mình, với cuộc hôn nhân của mình[…]
Tâm Sự
Tôi hai mươi. Ngủ nướng một ngày nghỉ có vẻ như bình thường với tất cả những sinh viên. Tôi không ngoại lệ và càng có nhiều thời gian chiêm nghiệm cuộc sống. Khi tôi mười tám. Tôi đã ngh[…]
Tâm Sự
Cô yêu anh mà không biết cách giữ anh, để rồi giờ đây mất anh cô mới nhận ra… nhận ra cũng muộn rồi. Giờ đây chỉ còn có mỗi mình cô còn nhớ anh, quan tâm anh tình yêu đơn phương? Gửi đến a[…]
Truyện Blog
Giá mà tớ có thể trở về ngày hôm qua
Nhìn trời mưa bên ngoài, lòng tớ lại cồn cào khó chịu và thế là một tin nhắn được gửi đến cậu, vẫn số điện thoại cũ, không chắc cậu có còn dùng số đó không, nhưng tớ đã lỡ nhấn nút gửi mất […]
Tâm Sự
Sự phản bội khiến chị hoá điên
Chưa bao giờ chị nghĩ mình lại rơi vào hoàn cảnh bế tắc như vậy, một hoàn cảnh trớ trêu mà ngay cả sự việc đã xảy ra rồi chị vẫn còn cho rằng đó không phải là sự thật. Nhưng sự thật vẫn là s[…]
Tâm Sự

Khi tình yêu không đến từ hai phía
Tình yêu không đến từ hai phía là tình buồn nhất, tình đau khổ nhất, chứa nhiều sự tha thứ nhất tình đơn phương. Biết không em? Cô đơn không hẳn là chỉ có một mình, khi em bắt đầu đơn phươ[…]
Truyện Blog
Kẻ đang túm lấy đầu chiếc xe máy cà tàng của tôi và năn nỉ bằng một giọng hết sức tha thiết là Ken ngôi sao thần tượng của giới trẻ khắp cả nước! LINH Giúp anh với! Làm ơn đi, cô bé! Tôi […]
Truyện ngắn
Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy, một vị thần bèn hỏi:"Tại sao ngài lại […]
Truyện ngắn

Đừng có bảo rằng bạn yêu một người vô điều kiện, yêu thì lúc nào cũng có điều kiện cả.Có thể bạn không cần bất cứ thứ gì, nhưng bạn vẫn cần anh ta yêu bạn, vậy đó chẳng phải là điều kiện rồi[…]
Truyện Blog