Giá mà tớ có thể trở về ngày hôm qua
Bình chọn: 195
Bình chọn: 195
(BlogRadio.Yn.Lt) Nhìn trời mưa bên ngoài, lòng tớ lại cồn cào khó chịu và thế là một tin nhắn được gửi đến cậu, vẫn số điện thoại cũ, không chắc cậu có còn dùng số đó không, nhưng tớ đã lỡ nhấn nút gửi mất rồi.
***
Khá lâu rồi chúng ta chưa có một cuộc nói chuyện thật sự, lúc nào cũng là tớ gọi điện cho cậu và sau đó lại không biết nói gì vì thái độ của cậu hờ hững vô cùng. Mấy hôm trước tớ có gọi, vì lúc đó tớ thật sự không kìm nỗi lòng mình nữa. Tớ đã cố gắng để không liên lạc cho cậu trong một thời gian nhưng sao khó quá. Tự nhủ lòng sẽ không làm phiền tới cuộc sống của cậu nữa, nhưng hình như những gì tớ hứa với bản thân đã không thể thực hiện được. Có lẽ nỗi nhớ đã khiến lý trí của tớ trở nên yếu đuối hơn. Nhìn trời mưa bên ngoài, lòng tớ lại cồn cào khó chịu và thế là một tin nhắn được gửi đến cậu, vẫn số điện thoại cũ, không chắc cậu có còn dùng số đó không, nhưng tớ đã lỡ nhấn nút gửi mất rồi.
Một hồi sau, vẫn không thấy hồi âm từ cậu, tớ đã mỉm cười ngớ ngẩn "ừm, cứ im lặng đi, vì vốn dĩ cậu có bao giờ trả lời tin nhắn của tớ đâu... cứ vậy đi, nếu có nhận được thì hãy đọc thôi và đừng nhấn phím reply". Người ta nói, nếu nhắn tin cho ai đó một vài lần mà họ không trả lời thì thôi, không nên đợi chờ gì hết, vì không có sự đợi chờ nào thấp hèn đến thế cả. Nhưng tớ đã đợi, đợi rất lâu trong vô vọng. Ừ thì tớ hèn nhát, yếu đuối, không có lòng tự trọng như cậu nói. Ừ thì tớ đã ngu ngốc và khờ khạo tới mức đợi chờ 1 cuộc điện thoại của cậu suốt đêm vì cậu nói "Giờ đang có việc, lát gọi lại". Thế đấy, có ai như tớ không nhỉ. Có lẽ tớ quá bi lụy, cứ mải miết hướng đến người ta, trong khi người đó lại không hề dành một khoảnh khắc để ngoảnh lại nhìn tớ.
Cậu từng nói: tớ là đứa quá khờ dại, sống quá tình cảm, và nếu tớ có thể lạnh lùng 1 chút, kiêu hãnh 1 chút và có chút kênh kiệu thì có lẽ cậu đã để ý đến tớ. Ồ, con người thật đúng là "sinh vật" kì lạ nhất quả đất. Người ta luôn đuổi bắt những thứ quá tầm với của mình, luôn muốn thử sức mình với những nhiệm vụ bất khả thi dù biết chắc sẽ thất bại và họ không ngừng nỗ lực để sở hữu những thứ mà họ biết không thuộc về họ. Và đôi khi, à mà không, nhiều khi, do mải miết với những điều đó mà họ quên lãng những điều giản dị nhưng ý nghĩa xung quanh mình. Tớ cũng thuộc một trong số những người như thế. Tớ cứ dõi theo cậu 1 cách âm thầm để biết cuộc sống của cậu như thế nào, có những gì xảy ra với cậu hằng ngày và cả những mối quan hệ của cậu, những người bên cạnh cậu. Để rồi chính tớ khiến trái tim nhói lên khi bắt gặp hình ảnh của cậu cùng cô nàng xinh xắn nào đó, rồi khẽ nhếch môi cười như đứa ngố khi đọc những dòng tâm sự đầy tâm trạng của cậu dành cho cô bé nào đó và cả những lo lắng thừa thãi khi biết cậu đang gặp trục trặc gì đó khó giải quyết.
Nhiều lần tớ tự hỏi, con người mạnh mẽ, kiên quyết và bảo thủ trước kia đâu rồi? Con người luôn vững vàng, nguyên tắc và cứng nhắc của tớ khi xưa đâu rồi? Ừ, nếu có thể như thế mãi thì tốt biết bao. Vì người ta sẽ khó mà bắt gặp bộ dạng thẫn thờ, gương mặt đăm chiêu và cả những tiếng thở dài não nề của tớ. Tớ của ngày xưa vô tư đến mức bạn bè kêu là đứa vô tâm. Tớ của ngày xưa là đứa sống đơn giản, suy nghĩ cũng đơn giản và luôn cố gắng đơn giản hóa mọi vấn đề. Tớ của ngày xưa chỉ dành suy nghĩ cho việc học, gia đình và bạn bè. Nhưng từ khi cậu chen ngang vào cuộc sống đơn giản của tớ thì mọi thứ đã thay đổi. Tiếc là tớ không phải một nhà tiên tri tài ba để có thể dự đoán trước mọi chuyện và ngăn cấm cậu xuất hiện trong cuộc sống của tớ. Tớ ghét chính mình hơn là ghét cậu. Tớ muốn quay về ngày hôm qua....dẫu biết là không thể.
Mưa rơi, sao tay em chẳng buông lơi? Tôi là một thằng đàn ông. Đàn ông thì ham chơi, lớn chậm. Tôi yêu vài người. Yêu cho có, yêu cho biết mùi. Yêu là bởi thích thích một tí là yêu. Yêu cho[…]
Tâm Sự
Có người bảo sống trên đời mà thiếu đi tình cảm thì cuộc sống thật vô vị. Mọi tình cảm đều giúp con người ta sống và có cảm giác sống! Có phải thế không nhỉ? Ấy vậy mà tôi lại là một người r[…]
Tâm Sự
...Chúng ta... đã chọn sai cách để đối diện với tình yêu của chính mình... đúng không......... Tớ gặp cậu. Một cách thật buồn cười. Khi đó tớ và cậu đều còn nhỏ. Tớ bị... ăn hiếp. Cậu xông […]
Tâm Sự
“Anh đã khác đi và cười nói với quá nhiều người!”
Vậy ra dạo này anh đã nói nhiều và cười nhiều quá mức đến nỗi ai cũng nhận ra? Anh vừa soi mặt mình trong gương và thấy nó vẫn bình thản như ngày nào. Em yêu, có thật sự là anh đã nói cười q[…]
Tâm Sự

Vì cậu là bà già Noel của riêng mình tớ!
Có những hạnh phúc ngọt ngào và ấm áp khi tình yêu chợt hé nở, có những xót xa và tiếc nuối khi mùa đông đang khẽ ùa về, có cả những kỉ niệm về một mùa Giáng sinh cũ, có cả những món quà còn[…]
Sách Hay
Hân, mình nắm tay cậu, được không? "Duy, con cần tập trung hơn!" – Giọng ông thầy giáo già khàn khàn vang lên phá vỡ màn im lặng ảm đạm chỉ độc tiếng chì chạy sột soạt trên giấy trong căn […]
Truyện ngắn

Bà mẹ quê, ngày tháng không ao ước gì
Mẹ mình, dù có quê kiểu làng thôn hay thị trấn, dù có quê xìtin này hay quê xìtin kia, thì đó là cái quê luôn đáng được thứ tha và kính trọng. Hôm rồi tôi đi chợ Dalat, thấy có hai bà mẹ[…]
Truyện ngắn

Một ngày nhìn lại, bạn sẽ thấy công nghệ mang đến những đổi thay quá dễ sợ trong cuộc sống của chúng ta. Sự phát triển của các ứng dụng trên điện thoại, máy tính bảng và những thiết bị điệ[…]
Truyện Blog

Hãy cứ khóc nếu em thấy tuyệt vọng
Mùa đông đến rồi, liệu em có đang cảm thấy cô đơn hay mệt mỏi? Liệu em có đang cảm thấy bất lực trước thế giới và tuyệt vọng với chính mình? Bởi vì ngoài nước mắt, ngoài tiếng nấc nghẹn khi […]
Truyện Blog