Gái tỉnh lẻ...
Bình chọn: 412
Bình chọn: 412
Tôi nhớ về hình ảnh khu nhà vệ sinh chung cho 10 phòng trọ sinh viên, chẳng khi nào tôi có ý thức phải cọ rửa vì đâu phải mình tôi dùng, đống giấy rác chất đống lên, bồn cầu như được quét một lớp bánh gato loại socola hảo hạng, đượm mùi đủ để cuốn hút lũ ruồi, nhặng cỡ lớn, nó chỉ sạch khi có tiếng dép loẹt quẹt của bà chủ nhà và tiếng ho khàn của ông chồng bé. Chiếc chậu đa năng, rửa bát, rửa mặt và kiêm giặt giũ, không thể định hình nổi nó có màu gì. Tôi thường xuyên quan tâm và qua lại nhà bạn bè vào những khi "tiền khô cháy túi", thôi thì bọn bạn cũng chẳng nghĩ gì, trong lòng tôi có chút tự trọng nhưng cũng có ai nhìn thấy đâu...số tiền đi gia sư và làm thêm ở quán càfê không đủ cho cuộc sống hàng ngày...người yêu tôi chỉ là bộ đội chuyên nghiệp, suốt ngày đi công tác, chờ được phân một căn nhà tập thể mà chưa tới lượt...
Cộng thêm một chút bồng bột, tôi không còn phải do dự gì nữa, tôi quyết định đến với anh, đơn giản như những người con gái dễ dãi mà tôi vẫn từng "dị ứng". Ấn nút gửi trong một lời chia tay đầy vô lý, chỉ qua một tháng đi công tác mà tôi đã thay đổi tình cảm với người ấy, cho dù người ấy có cố gắng níu kéo nhưng vẫn không thể, người ấy tôn trọng tôi và có những lời khuyên như một người anh trai đáng kính. Tôi mặc kệ, thậm chí coi thường những tin nhắn ấy cho dù biết rằng trái tim người đang cào xé, những giọt nước mắt đang thi nhau rơi vì một người con gái chẳng xứng đáng như tôi.
................
Dưới con mắt của anh, tôi là một người hoàn hảo, một cô tiểu thư nhà giàu, một công việc ổn định, ba mẹ là "sếp" của ngân hàng, là chủ sở hữu của nhiều lô đất trong phố, nhắc tới tên là nhiều người kính nể. Sau một thời gian dài tìm hiểu tôi biết anh muốn có được một người vợ như tôi.
- Trước đây anh chưa từng yêu ai ? - Tôi hỏi anh và cũng chẳng cầu câu trả lời từ phía anh.
- Đã từng, nhưng cô ấy ở Thanh Hóa nên bố mẹ anh không đồng ý... -Anh trả lời trong sự ngập ngừng đầy tiếc nuối, có lẽ đây là người con gái anh yêu nhất từ trước đến giờ, tôi nhận thấy rõ nét buồn trên khuôn mặt anh khi nhắc tới người con gái ấy.
- Thanh Hóa ? Thanh Hóa thì sao ạ ? Thanh Hóa xa xôi hay tại gia đình anh ghét người Thanh Hóa ? thế những cô nàng chân dài khác ? - Tôi dồn dập hỏi anh.
- Anh không biết, cô ấy rất tốt...- Sự buồn rầu ngày càng tăng tiến, rõ nét hơn bao giờ hết...Tôi cũng buồn khi nghe anh nói, anh vẫn là một tay chơi, tưởng chừng như chẳng biết buồn vì một người con gái, ấy thế mà trong lúc này đây, nơi khóe mắt anh lại trực chờ nước mắt. Người ta yêu nhau thật lòng là như thế, nhưng suy cho cùng đàn ông họ vẫn nghĩ về gia đình nhiều hơn hết.
..........
Tôi đã không ngủ được với cái tên Thanh Hóa và càng không thể lí giải được tại sao lại có sự phân biệt như thế khi tất cả chúng ta đều là người Việt Nam, kén chọn con dâu lại phải kén chọn nơi họ sinh ra mà không hề để ý tới phẩm chất, đạo đức con người chăng? Có lẽ rằng, anh thích và yêu tôi là vì tôi đáp ứng được đầy đủ yêu cầu mà mẹ anh đặt ra cho anh. Nhưng rất tiếc, anh và gia đình anh đã lầm, tôi là cô gái tỉnh lẻ, đến từ vùng Tây Bắc xa xôi, và ngôi biệt thự giàu sang tôi sống, đó là gia đình thứ hai của tôi, những người đã giúp đỡ tôi, cho tôi tới sống cùng vì tôi là một cô giúp việc trung thực và chăm chỉ,coi tôi như con ruột của họ. Tôi chẳng có ý định nói dối anh, muốn sẻ chia tất cả với anh khi tình yêu của chúng tôi đủ lớn nhưng có lẽ rằng khi biết sự thật thì chắc chắn rằng mẹ anh lại tiếp tục một quy trình từ chối như mọi lần, tôi muốn có được anh, nên đã dựng một kế hoạch cho những bước đi của mình. Lòng tự trọng không lớn bằng khao khát sống trong gia đình giàu có. Tôi vứt lòng tự trọng vào một góc và bắt đầu cuộc hành trình đánh đổi ấy.
Ngày 08 tháng 3 năm 2010,
Lần đầu tiên tôi bước chân vào một ngôi biệt thự sang trọng như thế, tôi cũng đủ tiền mua một bộ đồ tương xứng cho người mẹ chồng tương lai nhân ngày 8/3. Chắc chắn rằng với cách ứng xử cộng thêm "mác" con nhà giàu của tôi thì chẳng có lí do gì họ từ chối. Mẹ anh cũng không hỏi nhiều về tôi, thân mật như quen nhau từ kiếp trước bởi anh đã kể quá nhiều. Tôi tự tin với trách nhiệm của một nàng dâu tương lai.
Tất cả chỉ là "ảo" vậy mà nó đi tới 70% sự thành công, nhưng tôi biết chắc chắn rằng chẳng có gì có thể che giấu mãi được khi điều đó không phải là sự thật, chỉ có sự thật mới trường tồn cùng thời gian nhưng biết làm sao khi mọi chuyện đang diễn ra rất tốt đẹp, tôi không muốn vì bất cứ lí do gì mà phải mất đi tình yêu, gia đình mà bao lâu tôi ao ước. Giờ thì tôi yêu anh nhiều hơn là lòng tham vọng...tôi không muốn mất anh, bằng mọi giá...
Ngày 28 tháng 4 năm 2010,
- Chú
Tôi không biết giờ mình phải kết thúc như thế nào đây. Trong khi giờ này anh đang chuẩn bị cho lễ cưới của anh và chị ấy. Chỉ còn 2 tháng nữa thôi anh sẽ có một gia đình nhỏ của riêng anh và[…]
Tâm Sự
Nhân một ngày căn phòng chênh vênh đầy gió. Mình nằm ngủ. Anh ấy thì loay hoay giữa đống lộn xộn... Vào một ngày đẹp trời, tôi nghĩ là mình phải thay đổi kiểu tóc. Thế là tôi ra tiệm cắt tó[…]
Tâm Sự

Ừ... đúng, chính bản thân nó cũng thừa nhận nó tham lam. Nó còn muốn giữ cả ánh nắng mai yếu ớt kia làm của riêng mình, để sưởi ấm cho tâm hồn nhỏ bé đã gần nguội lạnh của nó. Lần cuối nó b[…]
Tâm Sự
Em không thể quên được hình bóng anh
Đây là câu chuyện của tôi, tuy không hi vọng tìm được người hoàn toàn đồng cảm, nhưng vẫn muốn có một ai đó có thể hiểu được một chút cảm xúc của mình... Năm năm rồi anh ạ! Khoảng thời gia[…]
Tâm Sự
Ngày gặp anh - là ngày không hẹn trước!
Ngày nắng... Những tia nắng đầu tiên của mùa hè bắt đầu rực màu, mưa cũng đã ngớt... Gửi anh – Anyce, Chắc chắn anh sẽ rất bất ngờ khi lỡ đâu đọc được những dòng này của em. Em không biết p[…]
Tâm Sự

Có lẽ nó cũng cần trở về tổ ấm thực sự của mình, cái tổ ấm mà ở tuổi mười tám nó vẫn khao khát bay đi. Nửa tháng trước Tết dương lịch, trời vẫn rất lạnh. Cái lạnh của những cơn gió mùa miề[…]
Truyện ngắn
Nhà cải cách giáo dục VVebster từng cho rằng nhân cách của mỗi con người được thề hiện qua hành vi của họ. "Người tốt luôn cư xửphải phép" là điều mà câu chuyện dưới đây muốn nhắc nhở chúng […]
Truyện ngắn

Cái tin Lả sắp về làm dâu nhà ông Tèn Lua làm cả bản xôn xao. Trong cái vùng này ai mà không biết nhà ông Tèn Lua là giàu nhất, nhà ông không nhiều ngô thóc nhưng tiền kiếm ra một tháng đủ[…]
Truyện ngắn

Buông tay rồi thì đừng hối tiếc
Cô gái đã chia tay với người yêu được 6 tháng, lý do là vì cô yêu người khác, nhưng buồn thay người này rất đa tình, cô cũng chỉ là một trong những cô bạn gái của anh ta mà thôi, cô yêu tron[…]
Truyện Blog