Con trai
Bình chọn: 415
Bình chọn: 415
(BlogRadio.Yn.Lt) Tôi có ba đứa con. Nhưng từ trước đến nay, bên cạnh tôi luôn có hai đứa hoặc chỉ có một đứa. Đó là nỗi đau mất mát lớn nhất đối với tôi. Nỗi đau đớn đã ăn mòn vào tận trong tâm can, xương tủy khiến mỗi lần nhìn thấy bức ảnh của con là nước mắt của tôi lại rơi lã chã. Dằn vặt, day dứt và ám ảnh triền miên. Tôi đã sống trong những ngày tháng như thế chẳng khác gì địa ngục...
***
Khi con còn nằm trong bụng mẹ, tôi đã mong con sớm ra đời biết bao. Từng đứa, từng đứa một, rồi mẹ sẽ chăm con, sẽ yêu con, chỉ nghĩ đến đó thôi là tôi không kìm được vui sướng, hạnh phúc. Cho nên, khi trời cho tôi hai đứa con, một trai, một gái, tôi và bố chúng nó suốt ngày quấn lấy con, chúng tôi dành hết tình yêu và thời gian cho hai đứa nó. Mỗi ngày, chỉ cần ngồi bên bàn may may áo quần cho khách để kiếm tiền nuôi con và áo quần cho con yêu, vừa chờ đứa lớn đi học về vừa nhìn đứa nhỏ ngồi chơi ở bên cạnh, lòng tôi không còn cầu mong gì hơn nữa.
Đứa đầu của tôi là con gái, tôi đặt tên nó là Ánh Nhật. Nó không đẹp nhưng ngoan, còn nhỏ nhưng biết làm nhiều việc phụ mẹ. Đứa sau tất nhiên là con trai, tên Huy Chương. Huy Chương nhỏ hơn chị bảy tuổi nhưng đẹp và khôn lanh hơn chị. Huy Chương hiền lành và thông minh. Huy Chương rất lễ phép và luôn biết nghe lời. Nhưng có lần đó, Huy Chương đã cãi lại lời tôi và chửi cả người lớn. Huy Chương làm chúng tôi sững sốt đến mức tận bây giờ chúng tôi vẫn không thể tin con mình có thể hành xử với người khác như vậy. Nhưng chúng tôi vẫn tin, nó chính là con của chúng tôi, do tôi đã đứt ruột đẻ ra. Nó vẫn luôn yêu tôi. Chỉ có điều, nó đã không còn trên cõi đời này nữa.
***
Ba năm trước...
Khi ấy Huy Chương được năm tuổi. Con trai tôi khỏe mạnh, nó vẫn rất khỏe mạnh. Vậy mà đùng một cái, nó đã phải vào viện, mặc đồ của bệnh nhân, nằm trên giường không được chạy nhảy, không được lăng xăng phụ bố những công việc lặt vặt. Bước vào phòng riêng của bác sĩ, tôi đau lòng, quả tim tan nát.
Bác sĩ ngồi trên ghế, ông trầm ngâm một lúc rồi mới chậm rãi nói với tôi:
- Thành thật xin lỗi chị! Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng bệnh thận của cháu không có cách gì để chữa khỏi. Chúng tôi chỉ có một lời duy nhất có thể nói với chị là hãy ở bên cạnh yêu thương, an ủi và chăm sóc cháu trong những ngày cuối đời. Tuy nhiên, chuyện này cũng đừng nên cho con chị biết, thì tốt hơn.
Tôi đứng dậy, đầu óc quay cuồng, người hơi nghiêng như muốn đổ xuống. Vị bác sĩ lo lắng, đưa tay ra định đỡ lấy tôi:
- Chị không bị sao chứ?
Tôi vội ngăn ông lại:
- Tôi không sao...
Tôi cố gượng người dậy, gắng đi tiếp, những bước chân xiêu vẹo. Giọt nước mắt tràn mi rồi ướt đẫm cả mặt, chảy dài xuống hai gò má tôi. Khó chịu lắm. Đau đớn lắm. Tôi bắt đầu nấc nghẹn từng tiếng không còn kìm nén được nữa.
Bỗng... tôi nhìn thấy Huy Chương, nó đang đứng ngay trước mặt tôi. Phía sau tôi, vẫn là vị bác sĩ, có lẽ vì ông sợ cho tôi... Huy Chương nắm lấy tay tôi hỏi:
- Mẹ! Tại sao mẹ khóc vậy?
Tôi cúi xuống ôm con vào lòng, ôm thật chặt, người không ngừng run rẩy. Chỉ sợ nới lỏng tay là con sẽ biến mất. Nước mắt tôi chan hòa, tôi vuốt tóc và xoa đầu nó:
- Không có gì con à.
- Mẹ nói dối!
- Không - Tôi lắc đầu - Mẹ không nói dối con, mẹ không làm sao cả.
Huy Chương đưa tay lên lau nước mắt cho tôi, rồi chợt nó đẩy người tôi ra, quát lớn lên:
- Ông bác sĩ kia!
Tôi hốt hoảng nhìn lại phía sau, vị bác sĩ tái mặt. Huy Chương đưa tay lên chỉ thẳng vào mặt ông ấy trước sự ngỡ ngàng của mọi người, nó chửi:
- Việc đéo gì đến ông! Tôi sống hay chết là kệ tôi, tôi chẳng sợ, cớ gì ông lại làm cho mẹ tôi khóc? Tôi nói cho ông biết, tôi không sợ gì đâu... Chết thì chết, ghê gớm lắm sao! Mẹ kiếp!
Vị bác sĩ im lặng, cả người ông cứng đơ. Những cô y tá và bệnh nhân đi qua lại trên hành lang, ai nấy đều tròn mắt đứng lại nhòm ngó. Bố Huy Chương đứng trước cửa phòng của con mà nước mắt lưng tròng. Tôi cũng chỉ biết khóc không nói được gì nữa.
- Mẹ đừng có khóc nữa, con vẫn ở bên cạnh mẹ mà! - Huy Chương dỗ dành tôi.
Thực ngược đời! Người lớn người ta thường dỗ dành con nít khi nó bướng bỉnh và khóc vạ. Còn tôi, con tôi đang mắc phải căn bệnh hiểm nghèo mà mặt nó ráo hoảnh, khô rang, nó còn an ủi tôi khi tôi khóc vì nó. Con trai tôi chỉ mới năm tuổi. Ôi con trai của tôi, đứa con mà tôi hằng mong ước đây sao? Con của tôi, con ơi! Có ai ngờ con lại hiểu biết và ăn nói khôn thế. Nhưng như thế, mới là con của tôi.
***
- Anh ơi! Giờ mình phải làm sao hả anh? Em biết sống thế nào đây anh? - Tôi khóc nấc lên khi gặp bố Huy Chương trong lúc đang ở nhà nấu món súp thịt bò Huy Chương thích nhất để mang vào viện cho con.
Bố Huy Chương ôm tôi, anh lặng thinh, hồi lâu mới lên tiếng an ủi:
- Mình vẫn còn Ánh Nhật. Mình sẽ yêu thương Ánh Nhật nhiều hơn để bù đắp cho cả ph
Cậu biết không, mình ghét cậu lắm! Cậu đã đi ba năm rồi, đã ba năm rồi và không có lấy một chút liên lạc. Ngày nào mình cũng nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, chỉ mong khi điện thoại reo,[…]
Tâm Sự

Đây là một câu chuyện có thật và tôi cũng không phải kiểu như đang viết truyện, tôi chỉ muốn trút hết những dòng tâm sự, tình cảm thầm kín từ tận đáy tim lên đây thôi, với hi vọng một ngày..[…]
Tâm Sự
Vậy là mối tình giữa anh và em đã khép lại, theo cái cách hơi chút gì đó chua chát và đắng cay. Nếu ai đó hỏi anh, mối tình ấy ra sao, anh sẽ nói anh đã từng yêu bằng tất cả trái tim củ[…]
Tâm Sự

Ừ... đúng, chính bản thân nó cũng thừa nhận nó tham lam. Nó còn muốn giữ cả ánh nắng mai yếu ớt kia làm của riêng mình, để sưởi ấm cho tâm hồn nhỏ bé đã gần nguội lạnh của nó. Lần cuối nó b[…]
Tâm Sự

Anh ấy là một người hoàn hảo. 1. Anh gọi mẹ tôi là dì, nhà anh đối diện nhà tôi. Ba anh mất vì bệnh, cả gia đình tổng cộng sáu người con, anh là út, lớn lên nhờ tình yêu thương của mẹ, một […]
Truyện ngắn

Những con ngựa trong công viên
Đúng hơn là chúng tôi phải tiết kiệm. Chính xác. Đó không chỉ là vấn đề đối với những vợ chồng trẻ như chúng tôi, đang chăm sóc đứa con đầu lòng. Rất từ lâu, nó đã trở thành một vấn đề nan g[…]
Truyện ngắn

Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ soi gương hôm nay khác như mọi khi. Mẹ thẹn thùng đứng trước gương, e dè như sợ ai đó bắt găp. Mẹ nhìn hình ả[…]
Truyện ngắn

Đừng tự làm tổn thương chính mình
Đôi khi trong lúc cố gắng làm tổn thương người khác, chúng ta chỉ làm tổn thương chính mình mà thôi. Một đêm một con rắn trong khi đang tìm kiếm thức ăn, bò vào một xưởng mộc. Người thợ mộc[…]
Truyện ngắn