
Con rể
Bình chọn: 392
Bình chọn: 392
Thằng con rể cứ say xỉn tối ngày, hễ ghé nhà thì lại lè nhè trách móc chị, bảo vì chị không cho tên nó vào bảng di chúc thì gia đình nó sẽ tan nát.
***
Nghe tin chị vừa được lên chức bà ngoại, tôi vội đến thăm vì theo như tôi nhớ chính xác thì chị chỉ có mỗi một cô con gái đang học phổ thông trung học, vì chồng chị mất sớm. Gặp tôi chị òa khóc, rồi bảo: Chị bị người ta xúc phạm thậm tệ em ạ, họ mắng chị không biết dạy con gái để làm liên lụy đến con trai họ, còn không chịu làm đám cưới cho dù cả hai gia đình là chổ quen biết, vì họ viện vào lý do cả hai đứa đều chưa đủ tuổi kết hôn...
Nhà hiếm con, có mỗi cô con gái nên chị quan tâm, chăm sóc con rất cẩn thận. Sáng chị chở con đi học, hết giờ học lại đón về. Con gái chị trong trắng như một thiên thần, năm nào con gái cũng đứng trong top 5 học sinh giỏi nhất lớp. Con gái lại ngoan ngoãn, lễ phép nên ai cũng yêu quí, chị rất tin tưởng và tự hào về con, vậy mà...
Năm nay, con gái chị đang học lớp 10, vì là năm đầu cấp nên chị nhờ một cậu sinh viên năm một đến dạy kèm cho con tại nhà. Cậu thanh niên ấy mặt mũi cũng hiền lành, chất phát, lễ phép, vốn là con trai của một gia đình quen biết, yên tâm " con trai nhà lành" lại được học hành nghiêm túc nên chị khoán " con nai ngơ ngát" của chị cho cậu ấy. Qủa là con gái chị có học hành tiến bộ nên chị càng tin tưởng, suốt ngày hết ở cơ quan vì guồng máy công việc không sao dứt ra được, thì lại ở tầng trểt mải mê với việc nhà, đôi trể tự do "kèm cặp" nhau trển lầu và kết quả là đôi trể yêu nhau. Không những thế, chúng còn dám ăn cả "trái cấm". Dù biết cậu sinh viên ấy vi phạm pháp luật, nhưng chị không nỡ kiện ra tòa vì là chổ quen biết, vả lại gia đình chàng trai đã hết lời năn nỉ và hứa chắc như đinh đóng cột sẽ cưới, sẽ làm giấy kết hôn khi cả hai đứa đủ tuổi trưởng thành. Sau đó con gái chị phải tạm dừng việc học vì bị sốc. Chị ngậm đắng nuốt cay, tự xỉ vả mình. Gía như chị quan tâm đến con gái nhiều hơn, trò chuyện thường xuyên, truyền đạt cho con kỷ năng sống. Đừng nghĩ là con còn nhỏ dại chưa biết gì, nói ra sớm không khéo lại vẽ đường cho hươu chạy. Thì chị đã không phải ăn quả đắng như ngày hôm nay. Đến lúc này chị mới thấm thía được điều đó thì đã quá muộn. Chị thức trắng, ngồi suốt mấy đêm liền bên bàn thờ chồng, ân hận vì mải lo kiếm tiền nên con gái mới ra nông nỗi này.
Ở tuổi của con gái chị chẳng nhìn được xa, thằng chồng tương lai của nó không hiểu vì sao mà không thèm gặp nó. Con gái nằng nặc đòi chị phải đưa nó đi phá thai, nó hối hận lắm rồi. Nhưng chị lại bảo: " Cái thai đã lớn, nguy hiểm lắm, con mà phá lỡ có gì trục trặc thì sẽ hối hận suốt đời, chuyện không hay thì đã xảy ra rồi, đứa bé vô tội. Điều quan trọng bây giờ là con phải giữ sức khỏe cho cả mẹ lẫn con. Sau khi sinh con xong thì con phải cố gắng học tiếp để sau này còn có cái nghề để mà nuôi con. Mẹ sẽ giúp con vượt qua mọi khó khăn, thử thách..." Chị đi làm đã mệt, vậy mà tối tối còn phải kèm con gái đi bộ để dễ sinh con. Để cho con gái khỏi buồn, chị còn đưa nó đi xem phim, xem ca nhạc, dã ngoại. Con gái chị sinh non, một đứa trể ốm yếu, quặt quẹo. Chị thương con, thương cháu, chẳng dám để người giúp việc trông nên đành nghỉ chế độ mặc dù chị vẫn còn yêu nghề lắm, vẫn nhớ đồng nghiệp, cơ quan lắm. Con gái chị, lần này thì đã biết nghe theo lời mẹ, vẫn tiếp tục đến trường.
Một thời gian sau, tôi mới có dịp ghé lại thăm chị. Nhà chị không khác gì một bãi chiến trường. Trển bàn, trển ghế, trển sàn nhà chổ nào cũng có quần áo, tã lót, đồ dùng của trể con. Chị thì ăn mặc lôi thôi, tóc tai bù xù, tay vừa bế cháu vừa làm việc nhà. Suốt ngày chị đầu tắt mặt tối với việc nhà, chăm cháu. Con bé trển tay chị cứ khóc nhèo nhẽo, ngằn ngặt, đặt xuống là khóc, thỉnh thoảng nó lại gào ầm lên không nghe được chị nói gì. Con bé không có sức đề kháng, quặt quẹo, ốm đau luôn. Vừa từ bệnh viện về đã lên cơn sốt. Hết viêm phổi thì đến rối loạn tiêu hóa, rồi lại viêm đường hô hấp, trời nắng cũng ốm, trời lạnh cũng ốm. Bao nhiêu tiền chị dành dụm được, bây giờ đổ hết vào thuốc men, bồi dưỡng cho cháu. Mà con bé cứ ốm luôn, ngày ốm nhiều hơn ngày khỏe mà mỗi lần ốm thì kéo dài cả tuần làm bà ngoại cũng ốm theo cháu. Con gái chị không phải nó không yêu thương, xót chị. Nhưng ngày nào nó cũng phải đến trường, làm sao có thể bỏ học mỗi ngày để mà ngồi nhà mãi với con nó suốt được. Rồi bỗng dưng chị khóc như một đứa trể làm tôi cũng khóc theo. Trước đây, có trong mơ đi nữa chị cũng không bao giờ tưởng tượng được chị được lên chức bà ngoại sớm như thế này...
Rồi tôi nhận được quyết định chuyển công tác sang thành phố khác, dễ phải đến hơn 6 năm sau tôi mới có dịp trở lại thì nghe tin chị đau nặng, có thể không sống được bao lâu nữa, tôi vội đến thăm. Gặp tôi chị òa khóc, rồi bảo: Chị không thiếu tiền để chữa bệnh, không thiếu thứ thuốc đắt tiền nào, không thiếu thức ăn bổ dưỡng, không thiếu tiền để thuê người chăm sóc nhưng lại thiếu người th
"Chị không có cảm xúc gì về mẹ sao?"
"Sao chị hay viết báo, chị viết về rất nhiều thứ về nhiều người nhưng sao chưa lần nào em thấy chị viết về mẹ, chẳng lẽ chị không có cảm xúc gì về mẹ sao"... Nghe em gái hỏi như thế con ch[…]
Tâm Sự
Viết cho anh người con trai với sự dịu dàng ấm áp. Chúng mình xa nhau rồi, xa đến nỗi chẳng thể quay lại mà lướt qua nhau được nữa. Tất cả những gì còn lại chỉ đơn giản là kỉ niệm khi hai đ[…]
Tâm Sự
Xem nhiều phim, đọc nhiều truyện, nhiều sách mới thấy 1 cái là "sinh ra trong một gia đình nghèo khó có khi còn sung sướng và hạnh phúc hơn khi được sinh ra trong một gia đình giàu sang ". N[…]
Tâm Sự
Đã từ quá lâu rồi tôi vẫn thường hay dằn vặt chính bản thân mình. Về những lỗi lầm trong quá khứ, về những tháng ngày đã quá xa, về biết bao điều con chưa làm được hay làm chưa đúng. Sống m[…]
Tâm Sự
Lâu lắm rồi Tâm mới lại bắt gặp cảm giác lạ lẫm ấy nơi mình. Nàng hồi hộp, nôn nao nhìn đồng hồ liên tục. Cô thư ký ngạc nhiên: "Còn đến 30 phút nữa, sao chị đến sớm vậy?". Tâm mỉm cười, cố […]
Truyện ngắn
Khi chết, hẳn cô đã tưởng tượng ra mọi người khóc lóc, Vỹ hoảng sợ, hối hận, ôm lấy quan tài như muống xuống mồ theo... Than ôi, ngày đám tang cô, Vỹ ta tắm biển. Giỗ cô tôi vào tháng sáu â[…]
Truyện ngắn
Hồi ấy, tôi với Khanh ở cùng tiểu đoàn. Khanh là đại đội trưởng, tôi là trợ lý xe máy. Một đêm trung thu trời đẹp, gió mát, tôi sang chỗ Khanh chơi. Chúng tôi trải chiếu ra sân, ngồi hóng má[…]
Truyện ngắn
Gió thổi lau khô những giọt nước tự bao giờ.... Hành lang tầng hai ngày đầu tiên của mùa thu 6h5p. Ông mặt trời hé mắt thấy ngoài kia nắng vẫn mềm dịu dàng. Mà trong một khung cảnh đẹp như[…]
Truyện ngắn