Con dại cái mang
Bình chọn: 370
Bình chọn: 370
Ông trời không công bằng một chút nào. Vợ chồng chúng tôi hiếm muộn, chữa trị bao nhiêu năm trời mới sinh được một mụn con gái. Gia đình chúng tôi sống rất hạnh phúc khi con gái còn là một đứa con gái nhỏ. Nhưng khi nó ngày càng lớn thì quả là một điều vô cùng lo lắng, nếu không muốn nói là mất ăn mất ngủ, bởi lẽ nó càng lớn càng ngang bướng và lêu lổng mặc dù vợ chồng tôi đã áp dụng mọi cách dạy bảo con gái nhưng xem ra vẫn không ăn thua gì.
***
Ngay từ khi con gái còn nhỏ, mẹ tôi đã chép miệng " con gái mà xinh thế này thì hồng nhan bạc phận mất thôi". Lúc còn nhỏ, con gái học rất giỏi, vậy mà càng lớn lên học càng lúc càng sa sút. Nhất là khi có khối thằng con trai cứ lượn lờ tập nập trước cổng, trồng cây si xung quanh nhà tôi. Vợ chồng tôi cứ sợ, lo lắng, không khéo con gái hư hỏng mất thôi.
Trước đây, khi con gái còn đi học phổ thông cơ sở, ngoài chức năng làm mẹ, con gái còn xem tôi như một người bạn tri kỷ của nó. Chuyện gì xảy ra ở trường, ở bạn bè, con gái đều tâm sự cho tôi nghe. Con chơi thân với bạn nào, thích học môn gì và cả những chuyện tế nhị, thầm kín của con gái, tôi đều nắm trong lòng bàn tay. Hai mẹ con vui vẻ, đồng hành với nhau như thế cho đến khi con gái tốt nghiệp phổ thông cơ sở và bắt đầu vào học một trường tư thục phổ thông trung học do con gái không đủ điểm vào trường công lập. Thời gian gần đây thì tôi thấy con gái ít tâm sự với mẹ. Tôi cứ nghĩ đơn giản chắc là con đã lớn, đã tự mình giải quyết được mọi chuyện không cần đến mẹ hoặc mọi thứ đã ổn định nên không có gì mới.
Mọi chuyện được bắt đầu do thời gian gần đây, tình hình kinh tế khó khăn chung nên vợ chồng tôi cũng ít có thời gian quan tâm đến con gái. Năm nay con gái đang học lớp 11 và học tại một lớp toàn học sinh cá biệt của trường. Thời gian đầu tôi thấy con gái hay kể chuyện bạn bè lắm nhưng thời gian về sau thì không thấy con kể chuyện gì về trường lớp cả. Té ra là có một số bạn gái là con nhà đại gia trong lớp đã không cho con gái tôi chơi chung. Lý do mấy bạn đó bảo con gái là con của bà hàng tôm, hàng cá ngoài chợ nên không đáng nể. Tôi bán cá ngoài chợ, còn chồng tôi thì làm công nhân tại khu công nghiệp thành phố. Việc to lớn này đáng lẽ ra con gái phải tâm sự cùng ba mẹ. Vậy mà con gái đã tự quyết định giữ im lặng một mình, có lẽ con gái nghĩ có nói ra thì mẹ cũng không thể thay đổi được công việc đang làm. Hèn gì, con gái hiếm có khi nào mời các bạn gái ở lớp về nhà chơi.
Tháng vừa rồi tôi định tổ chức sinh nhật cho con gái tại nhà và bảo con mời các bạn cùng lớp. Vậy nhưng con đã khéo léo từ chối, còn khéo léo bảo: con chỉ muốn tổ chức sinh nhật trong nội bộ gia đình mình thôi cho ấm cúng. Mỗi lần họp phụ huynh con gái đều năn nỉ ba đi họp. Tôi nhớ có lần chồng tôi có việc không thể đi họp được, tôi bèn xung phong đi thay, vậy nhưng con gái cương quyết từ chối, còn nói: " Mẹ đi họp cho con thì bỏ mất một buổi chợ, lấy tiền đâu nuôi con ăn học, mẹ đừng lo, con sẽ xin phép cô giáo". Tôi nghe con gái nói thế thì cảm động đến rơi nước mắt, cứ nghĩ rằng con đã hiểu và thông cảm được nổi cực khổ của mẹ. Vậy mà trong facebook con gái lại viết rằng: " Thà mình chịu bị cô giáo phạt chứ nhất định không được để cho mẹ đi họp phụ huynh, các bạn sẽ cười và còn bảo người của mẹ toàn tanh mùi cá cho dù mẹ có tắm gội sạch đến cỡ nào đi chăng nữa...". Tôi thấy như có ai đang cầm dao cắt vào ruột của mình. Một nổi đau có lẽ là sẽ khó mà quên được.Con gái cứ nghĩ mình đã lớn nhưng thực ra con gái còn rất non nớt khi không hiểu rằng. Thật ra thu nhập hàng tháng của mẹ gấp đôi của ba. Ngày nào mẹ cũng phải thức dậy từ sáng tinh mơ và về nhà khi trời đã tối. Nhiều hôm mẹ mệt không chịu nổi nhưng vẫn gắng gượng đi bán tôm, cá kiếm ít tiền lo cho con ăn học. Mẹ đã cố gắng hết sức không để con phải thiếu thốn thứ gì so với chúng bạn. Đi ra ngoài đường, ai nhìn con cũng không nghĩ con là con nhà nghèo. Có lẽ mẹ đã sai khi đã quá nuông chiều con, đã tạo cho con quá coi trọng hình thức, đã không dạy con biết quý trọng đồng tiền mồ hôi và nước mắt của mẹ....
Tôi rất buồn vì mình không còn là người bạn tri kỷ của con gái nữa. Nhưng điều làm vợ chồng tôi đáng buồn và mất ăn mất ngủ hơn cả là con gái bỗng dưng cãi lại lời ba mẹ. Con giao du với đám thanh niên tóc xanh, tóc đỏ, ăn chơi đua đòi suốt ngày đánh võng trên mấy chiếc xe máy bốc đầu thành xế nổ. Đã thế con còn biện hộ cho đám du côn du đãng đó là " Bạn bè chí cốt" không hề coi thường con có một bà mẹ hàng tôm hàng cá. Trước đây con có một bộ tóc dài quá eo thì đột nhiên bây giờ trở thành mái tóc bị cắt ngắn cụt ngủn nhộm xanh nhộm đỏ giống hệt như bộ lông con vẹt. Vậy mà con còn luôn miệng hãnh diện là mốt nhất, thời trang nhất. Lại còn ghé chợ hàng si đa mua mấy cái áo hai dây hở trên hở dưới, khoe hết cả rốn, cả thịt. Vợ chồng tôi nhắc nhở thì con lại bù lu bù loa cãi lại là ba mẹ lạc hậu, là củ chuối, là hai lúa không tôn trọng quyền tự do dân chủ, áp đ

Liệu chúng ta có cần phải suy nghĩ nhiều quá không bởi con người ta sống trên đời cũng chỉ để đi tìm kiếm cái gì đó mang tên "Hạnh Phúc"? "Tình yêu" với những ai đang có nó trong tay thì có[…]
Tâm Sự
Em đã từng nhiều lần đi qua con phố ấy, con ngõ đấy nhưng chẳng bao giờ dám dừng lại và quay về ngôi nhà phía cuối con đường ấy. Câu chuyện của riêng em Gửi anh Kí ức của em "Em thích […]
Tâm Sự
Anh đã bỏ rơi em trong lúc bụng mang dạ chửa với cái thai mới được 5 tháng tuổi để chạy theo người phụ nữ khác cùng với vô vàn lý do. Hai con lục lạc giống y hệt nhau đó là món quà tình yêu[…]
Tâm Sự
Nhưng em vẫn do dự trước những sự bấp bênh, em phân vân không dám ngỏ lời với anh... Trời chiều, vừa tạnh mưa, nắng lại lên rực rỡ. Em nhìn ra khoảng sân trước nhà, chợt nhiên thấy buồn lắm[…]
Tâm Sự
"Tôi có thể ngủ khi gió thổi!"
Bạn có thể ngủ khi gió thổi qua cuộc sống của bạn không? Cách đây nhiều năm, có một người nông dân làm chủ một dải đất dài dọc theo bờ biển Đại Tây Dương. Ông liên tục đăng quảng cáo tìm ng[…]
Truyện ngắn

Tình yêu và hàng trăm thứ khác
Tôi đã từng có một tình yêu đẹp, nhưng tôi đã để tình yêu ấy ra đi một cách lặng lẽ, không ồn ào, không níu kéo hay một chút nuối tiếc. Và cho đến mãi tận sau này tôi vẫn không hề cho rằng q[…]
Truyện Blog

Khoảng trống có một viên đá nhỏ
Bà cũng nghe kể – những tin kể khi ấy cứ dồn về bà tới tấp – chuyện ông ra ga đón vợ nhưng ngơ ngẩn không nhớ mặt vợ mình. Chỉ đến khi có người phụ nữ khập khiễng đi đến, đập mạnh vào vai ôn[…]
Truyện ngắn

Mẹ nhìn tôi, đôi mắt trũng sâu lo lắng: Lấy chồng bộ đội sẽ khổ lắm con biết không? Tôi đã ương bướng cãi lại mẹ: Khổ gì đâu mẹ, thế chẳng nhẽ bộ đội sẽ ế vợ hết sao? Cô Thắm ở xóm mình đó[…]
Truyện ngắn