Bạn cũ
Bình chọn: 411
Bình chọn: 411
Tôi cũng chẳng thể khuyên em điều gì, chỉ là 1 người bạn mà em tin tưởng để chia sẻ những cảm xúc, làm cho em nhẹ nhõm, thoải mái hơn khi được nói ra những tâm sự mà chưa biết gửi gắm cùng ai. Tôi cũng chỉ là 1 con người bình thường, chẳng phải 1 tỷ phú, chẳng phải 1 chính khách hay là 1 chính trị gia tầm cỡ có thể thay đổi thế giới, chỉ biết nhìn ngắm mọi người, đánh giá những cảm xúc của họ, hay là nơi tin cậy để họ gửi gắm cảm xúc chăng? có lẽ đó chính là giá trị của tôi, dù chẳng có gì là đặc biệt nhưng coi như tôi cũng đã không lãng phí cuộc sống của mình, đôi khi niềm vui của tôi lại đến từ những thứ tưởng chừng như bình thường như vậy nhưng cũng làm cho tôi cảm thấy cuộc sống này cũng không vô vị dưới cách nhìn đời và cảm xúc của em.
Nhưng tôi cũng phải ganh tị với em, vì em có người để chia sẻ nỗi buồn, còn tôi ư, nhưng lúc tôi buồn thì chẳng biết phải chia sẻ cùng ai, chỉ là giữ trong lòng, viết vu vơ lên những cảm xúc lên những dòng trạng thái rồi lại xóa đi, chẳng biết phải chia sẻ cùng ai. Vậy đấy, tôi cũng đâu phải là 1 con người luôn hạnh phúc, cũng có nhiều nỗi buồn đấy thôi, cũng cần người quan tâm và sẻ chia, cũng muốn có những phút giây bình yên, hút 1 điếu thuốc, 1 tách cà phê đen, ngồi ngắm những cơn mưa rồi lại thấy cuộc đời của mình như tách cà phê kia, cay đắng đủ đường, nhưng cà phê đắng bỏ đường còn ngọt, cuộc đời nhiều nỗi buồn quá thì lấy đâu ra niềm vui đây?
Nếu buồn thì hãy tìm 1 người để sẻ chia, để tâm sự hay viết vu vơ rồi lại xóa đi như tôi vậy chứ đừng giữ trong lòng, đôi khi em lại tìm thấy những niềm vui trong đó thì sao? Có lẽ chính tôi cũng không điều khiển được chính cảm xúc của mình nữa.
"Đến khi nào thì bình minh mới đem đến sự an lành, có chắc là cầu vồng sẽ xuất hiện sau cơn mưa hay cơn mưa ấy là bắt đầu của những chuỗi ngày đầy giông tố".
Anh không biết việc em rời xa anh là đúng hay sai, nhưng anh biết anh đã sai khi chỉ biết yêu em mà không biết tính toán, lo toan cho tương lai của hai đứa. Anh xin lỗi vì đã không thể mang[…]
Tâm Sự

Cuộc gặp gỡ mang tên định mệnh
Đủ nắng, hoa sẽ nở Đủ gió, mây sẽ bay Và, đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy. Nhưng yêu thương đối với nó đã bao giờ là đủ? Vì vậy nên cuộc đời nó chưa bao giờ đong đầy hạnh phúc. Nó một c[…]
Tâm Sự
Người ta thường hay nói về những người yêu nhau trong mỗi một chuyện tình buồn bằng những danh từ mỹ miều, đầy cảm xúc... Em là cơn gió thoảng qua, em là cơn mưa chợt đến, em là vệt nắng cuố[…]
Tâm Sự
Thế tóm lại, là tại em chứ gì !
Nửa năm nay, hàng trăm lần em chịu đựng, là vì em yêu anh nên em mới chịu đựng,vì yêu anh nên nửa năm nay em luôn chấp nhận. Vậy còn anh, anh cũng yêu em, anh nhỉ, thế anh đã bao giờ vì em m[…]
Tâm Sự

1. Trong nhà anh, ai là người quyết định? Tất nhiên là trong nhà, tôi phải là người quyết định. Nhưng mà đừng nói cho cô ấy biết đấy. 2. Trong nhà anh, ai là chủ? Điên lắm rồi, mai tôi s[…]
Truyện ngắn

Bây giờ anh mới biết phụ nữ có cho riêng mình một giới hạn.Mỗi lần cô đều tha thứ cho anh vì anh chưa ép cô đến giới hạn đó. Phụ nữ họ sẽ không nói cho đàn ông biết giới hạn đó đến đâu. Giới[…]
Truyện Blog
Ông Pappy, chủ cửa đồ cũ đầu phố, có một nỗi buồn bí mật. Một ngày nọ, khi đang lắp lại cái đèn lồng cũ để chuẩn bị giao cho khách, ông nghe thấy tiếng lanh canh của chiếc chuông treo ở cửa[…]
Truyện ngắn

Ai cũng có một bài hát của riêng mình
Xem phóng sự những giờ phút cuối cùng của Ông mà con không thể cầm được nước mắt. Xúc động nghẹn ngào, Ông ạ... Lộc trời 103 năm sống vắt qua 2 thế kỷ, cả một cuộc đời binh nghiệp Ông cống […]
Truyện Blog